Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 38

Ngày cập nhật : 2026-06-06 04:49:35

Lý Hác một lần nữa cảm thán: Tiểu tử này thật gian trá!


Đám đông bên này tốp năm tốp ba tản ra, Cố thất lang nhìn sâu vào Yến Thư Hành một cái.


Vị Giang công tử này tự xưng chỉ có một chức quan nhỏ ở Kiến Khang, thế nhưng ánh mắt Lý thành chủ nhìn hắn lại vô cùng cung kính, rốt cuộc hắn có lai lịch thế nào?


Cố thất lục tìm trong trí nhớ, nghĩ đến ở Đại Chu có Giang gia ở Dĩnh Xuyên, trong lòng đã có tính toán.


Dẫu có lòng muốn kết giao nhưng tiếc là còn có việc quan trọng, hắn đành tiếc nuối cáo biệt: “Tại hạ rất ngưỡng mộ phong thái của Giang lang quân, tiếc rằng hôm nay còn có việc gấp, không biết hai vị hiện đang tá túc ở đâu? Đợi sau này có cơ hội sẽ đích thân tới bái phỏng.”


Yến Thư Hành vẫn nắm tay A Tự, hắn nói cho Cố thất lang địa chỉ quán trọ mình đang ở, sau đó không tiếc lời khen ngợi: “Thất lang hào phóng giúp đỡ lưu dân, khiến Giang mỗ vô cùng kính phục.”


A Tự cũng tỏ vẻ tán thưởng, càng thêm áy náy vì lúc nãy mình đã cố ý lợi dụng Cố thất để khích bác các sĩ tộc khác.


Khi Cố thất chào tạm biệt bọn họ, nàng đã chân thành gửi tới hắn một nụ cười thân thiện. Người bên cạnh không hề có phản ứng gì, A Tự thầm nghĩ cơn ghen của hắn chắc là đã qua rồi.


Ai ngờ Cố thất lang vừa mới quay lưng đi, hắn đã coi như không có ai xung quanh, ôm chầm lấy A Tự vào lòng, cẩn thận vuốt lại tóc mai cho nàng, rồi đặt một nụ hôn nồng thắm lên trán nàng.


“Lúc trước cùng Lý thành chủ bàn bạc chuyện quyên góp đã bỏ bê phu nhân, là ta chu đáo không đủ.”


Nếu là lúc khác, A Tự có lẽ sẽ vì sự dịu dàng của hắn mà thẹn thùng, nhưng lúc này nàng chỉ thấy buồn cười.


Cơn ghen của người này còn lớn hơn nàng tưởng tượng.


Nàng nảy ra ý xấu, giả vờ như tâm hồn treo ngược cành cây mà thở dài: “Không sao, quyên được tiền lương, trong lòng thiếp cũng vui. Cố lang quân đúng là con cháu danh môn, có lòng với thiên hạ, người lại còn khiêm tốn ôn hòa. Lúc nãy khi dải lụa buộc mắt của thiếp rơi xuống, cũng là huynh ấy chủ động nhặt giúp.”


Yến Thư Hành im lặng nghe, ngón tay dài khẽ gõ nhẹ lên đầu gối.


Cùng là con cháu thế gia, nàng đối với “Yến đại công tử” thì thành kiến sâu sắc, nhưng đối với Cố thất chỉ mới gặp một lần lại đặc biệt khoan dung: “Phải đấy, ta thật hận bản thân xuất thân hàn môn, không thể vung tiền như rác để góp chút sức mọn.”


Hắn nhấn mạnh đặc biệt rõ ràng cụm từ “sức mọn” mà Cố thất đã dùng khi khiêm tốn. A Tự cười thầm, dịu dàng dỗ dành: “Phu quân chớ tự coi nhẹ mình, chính chàng là người đã thuyết phục thành chủ mở tiệc, cũng là người nghĩ ra cách thức này mà.”


Yến Thư Hành cười liếc nàng một cái.


Người này vốn rất giỏi trò “vừa ăn cướp vừa la làng”, cố ý khơi dậy lòng ghen tuông của hắn rồi lại giả vờ chu đáo an ủi.


Làm như thể hắn mới là kẻ vô lý gây sự vậy.


“Cách thức là nhờ phu nhân gợi ý mới nghĩ ra, tiền lương cũng là ‘Cố lang quân’ quyên góp, vi phu chỉ mang cái hư danh, đến cả đứa con của hai ta cũng là làm giả.”


Tiếng thở dài của hắn nhẹ bẫng.


Nhưng ba chữ “Cố lang quân” kia lại đầy thâm sâu.


A Tự thầm nghĩ không ổn, lại bắt đầu lo lắng việc hắn cứ luôn miệng nhắc đến chuyện con cái, sợ rằng hắn thực sự muốn có con thật.


Nàng vội ôm lấy hắn, tựa cằm lên ngực hắn, hờn dỗi: “Còn nói bậy nữa là thiếp giận thật đấy.”


Vừa vặn A Thịnh đi tới, A Tự cười nói: “Phu quân nếu thích trẻ con, hay là nhận nuôi A Thịnh làm con nuôi đi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=38]

Như vậy thiếp còn chẳng cần vất vả mang thai mười tháng, tính ra hời quá còn gì.”


Yến Thư Hành cũng nửa đùa nửa thật hỏi: “A Thịnh có nguyện ý cùng chung sống với chúng ta không?”


A Thịnh tuy sớm hiểu chuyện, nhưng dù sao vẫn là một đứa trẻ.


Cậu nghẹn ngào: “Đệ nguyện ý, huynh đối với đệ ân trọng như núi, nhưng nếu đệ gọi huynh là cha, đệ sẽ quên mất cha ruột của mình, đệ… đêh không nỡ bỏ cha.”


A Tự cảm thấy sống mũi cay cay.


Có lẽ lúc nãy đứa nhỏ này gọi nàng là nương một cách vui vẻ như vậy là vì không có ấn tượng về mẹ đẻ, nhưng vì vẫn còn ký ức về cha ruột nên không nỡ gọi người khác là cha.


Đứa trẻ này không chỉ thông minh mà còn rất trọng tình trọng nghĩa.


Yến Thư Hành dịu dàng xoa đầu tiểu lang quân, rồi ngồi xổm xuống dỗ dành, ôn tồn nói: “Vậy thì cứ gọi là a huynh, hài tử ngoan đừng khóc nữa, a huynh mua kẹo cho đệ.”


Vừa nghe thấy có kẹo, A Thịnh liền ngừng khóc, chân thành gọi Yến Thư Hành một tiếng: “A huynh!”


Yến Thư Hành mỉm cười đáp lại.


A Thịnh hớn hở ra mặt, dắt lấy tay A Tự: “A nương! Con có huynh trưởng rồi!”


“Chúc mừng A Thịnh.”


A Tự vừa nói xong mới phát hiện ra có gì đó không đúng.


A Thịnh đại khái đã coi việc nàng nói nhận nuôi và việc gọi Yến Thư Hành là nghĩa phụ thành hai chuyện khác nhau.


Thế nhưng gọi phu quân nàng là a huynh, lại gọi nàng là a nương.


Vậy còn ra thể thống gì nữa?


Nhưng A Tự lại nhất quyết không sửa lại. Yến Thư Hành bắt trọn nụ cười nơi khóe môi nàng, vẫn nửa ngồi trước mặt A Thịnh, đưa tay nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên tà váy của A Tự, nói với A Thịnh: “Đây là thê tử của huynh. A Thịnh đã gọi ta là a huynh thì không được gọi nàng ấy là nương nữa, phải gọi là tẩu tẩu mới đúng.”


Hai chữ “thê tử” thốt ra từ khuôn miệng hắn qua giọng nói ôn nhu khiến tim A Tự đột nhiên hẫng một nhịp.


Lạ thật, sao trước đây nàng không có cảm giác này nhỉ?


A Thịnh lại thắc mắc: “Là a huynh bảo đệ gọi là a nương mà. Phu tử dạy rằng, quân tử không được tùy tiện thay đổi.”


Yến Thư Hành cười khẽ, quệt mũi đứa nhỏ: “Nhưng a huynh đâu phải quân tử.”


Thấy đứa nhỏ ngơ ngác, hắn không trêu chọc nữa: “Gọi tẩu tẩu thì sẽ có hai phần kẹo đậu.”


A Thịnh ngẫm nghĩ một lát rồi ngoan ngoãn gật đầu, ngọt ngào gọi A Tự một tiếng tẩu tẩu. Chờ đến khi Yến Thư Hành quay đi, cậu lại nói nhỏ: “Đợi con lấy được kẹo rồi vẫn sẽ gọi là a nương.”


A Tự bất lực, dung túng cười đáp: “Gọi thế nào cũng được.”


Mấy người trở về khách điếm. Vừa mới vào phòng, Yến Thư Hành đã thuận tay khép cửa lại. A Tự đang đi phía trước đột nhiên bị hắn kéo ngược lại, trong nháy mắt cả người bị ép sát lên cánh cửa.


Hắn không nói lời nào, cả cơ thể áp sát tới.


Trên người hắn vương chút hơi rượu nhàn nhạt hòa lẫn với hương trúc, tạo cho người ta một cảm giác vừa thanh nhã lại vừa phóng túng.


Hơi thở ấm áp lướt qua bên tai, A Tự cảm thấy điềm chẳng lành, hơi quay mặt đi. Dải lụa trên mắt bị kéo xuống, những ngón tay dài lành lạnh tựa như ngọn bút lông, phác họa trên lông mày nàng.


Bất kể là xúc cảm từ đầu ngón tay hắn hay là cơ thể đang dán chặt vào nhau, tất cả đều có chút bất bình thường.


Tựa như có chiếc lông vũ gãi nhẹ vào nơi sâu thẳm nhất trong tim.


A Tự định cắt đứt bầu không khí ám muội dây dưa không dứt này, nàng nghiêm nét mặt nói: “A Thịnh khăng khăng gọi thiếp là nương, gọi chàng là huynh, vậy tính ra giờ chàng cũng là con trai trên danh nghĩa của thiếp rồi.”


Yến Thư Hành bật cười thành tiếng.


Hắn nhéo nhẹ thùy tai A Tự, thấp giọng nói: “Nàng là thê tử của ai, là a nương của ai thì chẳng phải vẫn đều là người của ta sao? Nếu nàng thật sự là ‘tiểu nương’ (mẹ kế) trên danh nghĩa của ta, thì đúng là dệt hoa trên gấm rồi, ta không ngại vì nàng mà vứt bỏ luân thường đạo lý đâu.”


Mặt A Tự lập tức nóng bừng lên.


Nàng hơi há hốc miệng kinh ngạc. Bình thường không nhận ra, vậy mà người này lại có những suy nghĩ nguy hiểm đến thế!


Cái gì mà dệt hoa trên gấm chứ!


Bốn chữ “dệt hoa trên gấm” mà dùng như vậy sao?


Nàng thực sự bị sốc.


Chẳng lẽ câu nói xưa là đúng thật, kẻ ngoài mặt càng đứng đắn thì bên trong lại càng không đứng đắn.


Người đang ép chặt lên thân thể nàng khẽ cười: “Trong đầu nàng đang chứa cái gì thế?”


Rõ ràng là hắn nói năng bậy bạ trước mà.


A Tự hừ nhẹ một tiếng mỉa mai rồi quay mặt đi.


Nào ngờ hành động đó lại vô tình để lộ ra một khoảng trống khác, trên thùy tai bỗng truyền đến một cảm giác ấm nóng và tê dại. A Tự không kìm được mà khẽ rên rỉ, sao người này lại còn cắn tai nàng nữa!


Không, cũng không hẳn là cắn, mà là ngậm.


Nhột quá…


Nàng vốn sợ nhột, không chịu nổi kiểu thân mật thế này nên đưa tay định đẩy hắn ra, nhưng lại bị hắn tóm chặt lấy cổ tay, ấn mạnh nàng lên cánh cửa: “A Tự…”


Tiếng gọi “A Tự” đầy quyến luyến khiến nàng thoáng chút thất thần, đôi môi của thanh niên thừa cơ di chuyển đến một nơi khác. Đây chính là “tử huyệt” của A Tự, nàng dùng giọng mũi khuyên nhủ: “Phu quân, bên ngoài là hành lang, sẽ có người đi qua đấy.”


Người nọ rời khỏi cổ nàng, môi dán lên môi nàng, dừng lại những cử chỉ thân mật nhưng vẫn không nói lời nào.


A Tự cảm thấy hôm nay hắn có chút kỳ lạ.


Chẳng qua Cố thất lang mới chỉ nói với nàng có hai câu mà hắn đã ghen tuông lồng lộn đến mức này, không ngờ người này chẳng những hay ghen mà còn có lòng chiếm hữu cực mạnh. Cũng may là Cố thất không biết.


Nếu không chắc chắn sẽ bị người ta cười cho thối mũi mất.


Thế nhưng... đúng là sợ gì được nấy.


Bên ngoài hành lang đột nhiên vang lên một tràng tiếng bước chân.


Kế đó là một giọng nói nghe hơi quen tai vang lên.


“Đây chẳng phải là tiểu lang quân nhà Giang lang quân sao?”


A Tự hoàn toàn đờ người ra.


Đây, đây là... Cố thất lang!


Ngoài hành lang, Cố thất lang cúi người xuống trò chuyện với A Thịnh. Lúc ở rừng trúc, hắn vẫn chưa có tâm trí để ý tới tiểu lang quân này, lúc này nhìn kỹ mới phát hiện đứa nhỏ này tuy dung mạo xuất chúng nhưng lại có chút nét diễm lệ, bướng bỉnh.


Không giống Giang lang quân, cũng chẳng giống vị nữ lang kia chút nào.


Nhưng Giang lang quân và nữ lang tâm đầu ý hợp, đây cũng chẳng phải chuyện hắn nên quản. Cố thất lang đè nén hy vọng thỉnh thoảng lại bùng lên như tro tàn trong lòng, hỏi đứa nhỏ: “Cha con đâu rồi?”


Đứa nhỏ đột nhiên nghẹn ngào: “Cha con không còn nữa…”


Chuyện này là thế nào?


Cố thất lang đầy mặt khó hiểu, hỏi lại lần nữa: “Giang lang quân vì sao... lại không còn nữa?”


Có lẽ là nhất thời có việc phải rời đi, chứ không phải như những gì hắn hiểu lầm chăng? Hắn lại hỏi: “Vậy còn nương của con đâu?”


Đứa nhỏ thu lại vẻ buồn bã, chỉ tay về phía một căn phòng phía trước: “A nương đang chơi đùa cùng a huynh trong đó.”


Cố thất lang sững sờ nhìn theo hướng tay đứa bé.


Trên cánh cửa đóng kín, những cái bóng mờ ảo in lên, hiện ra một dáng người cao gầy, không, đúng hơn là hai người. Sở dĩ nhìn thành một người là vì bọn họ đang dán chặt vào nhau.


Nhìn đôi bóng người đang chồng chéo đầy ám muội kia, Cố thất lang nhớ lại lời đứa trẻ nói, nhất thời cảm thấy như sấm đánh ngang tai.


Trong phòng, hai người nghe thấy đoạn đối thoại cũng hoàn toàn bất ngờ.


Mặt A Tự chốc lát đỏ bừng như thiêu như đốt.


Cảm giác bị người qua đường bắt gặp cảnh thân mật sát cửa đã đủ quẫn bách, nhưng tệ hơn cả là người đó lại là Cố thất lang!


Và còn hổ thẹn hơn cả việc đó là Cố thất lang lại là người đó, chính là việc hắn còn hiểu lầm nàng và phu quân là mối quan hệ mẹ kế và con chồng!


A Tự thực sự không thể dùng từ ngữ nào để diễn tả nổi cảm giác này.


Nàng lúng túng muốn đẩy người đang đè lên mình ra, nhưng lại bị hắn chế trụ càng chặt hơn. Nàng thốt lên bằng giọng mũi: “Cố thất... ưm…”


Đôi môi đã bị chặn lại, chẳng thể thốt nên lời. Yến Thư Hành áp sát vào nàng hơn nữa, khiến cánh cửa phát ra một tiếng động trầm đục.


Tiếng động ấy lọt vào tai Cố thất lang đang đứng ngoài hành lang lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Mặt hắn đỏ gay, chạy trốn như bị ma đuổi, đến đầu cũng không dám ngoảnh lại.


Chuyện này thực sự là quá sức tưởng tượng!


Dù phong khí thời nay khá cởi mở, sĩ tộc đặc biệt coi việc phóng túng thanh sắc là một loại phong độ, nhưng không ngờ đệ tử Giang thị vốn nổi danh thế gian với vẻ thoát tục siêu phàm, mà sau lưng lại cuồng nhiệt lăng loàn thế này!


Cố thất lang là con cháu đại tộc, không chỉ am hiểu tình hình triều chính mà còn biết không ít chuyện thâm cung bí sử của các danh môn. Ví như gia chủ quá cố của Giang gia là một kẻ phong lưu, thê thiếp đông đúc, đáng tiếc cũng vì thế mà mới ngoài bốn mươi đã kiệt sức vì tửu sắc, chết khi còn trẻ. Nghe nói con trai duy nhất của ông ta là Giang Tuần văn võ song toàn, dung mạo như Phan An, hoàn toàn trùng khớp với vị Giang lang quân này.


Giờ đây kết hợp với lời của tiểu lang quân, Cố Thất suy đoán rằng, vị nữ lang này tuổi đời còn trẻ, hẳn là kế thất của gia chủ Giang thị, sau khi chồng chết thì bị con chồng chiếm đoạt.


Quả thực là... đảo lộn luân thường!


Cố Thất lang vốn dĩ đang đi giữa đường thì nhận ra có điều không ổn, hiểu rằng mình đã trúng kế khích tướng của Giang lang quân này, nhưng bản thân hắn cũng là người có lòng trắc ẩn, nên đành chấp nhận.


Thay vì tính toán những lợi lộc nhỏ nhặt này, chi bằng cứ nói huỵch tẹt ra, đồng thời bày tỏ rằng mình đã nhìn thấu kế khích tướng của hắn nhưng vì muốn cống phẩm được vận chuyển thuận lợi đến Kiến Khang nên mới cố ý phối hợp để “cắn câu”, như vậy cũng có một cái cớ để kết giao.


Nhưng lúc này bắt gặp cảnh tượng bại hoại đạo đức này, hắn chẳng còn tâm trí đâu mà kết giao nữa, đỏ mặt tía tai vội vàng rời đi.


Trên hành lang phía sau hắn, tiểu lang quân sớm hiểu chuyện và bình tĩnh kia đã lộ ra bản tính trẻ con, lén lút thè lưỡi một cái.


Đứa nhỏ nhún vai, quay trở về phòng mình.


Còn trên cánh cửa của căn phòng bên trong, vẫn in hình bóng hai người đang quấn quýt thân mật.


A Tự bị hôn đến mức thở không ra hơi, eo chân bủn rủn, mấy bận suýt ngã quỵ xuống đất lại được thanh niên đỡ dậy. Nàng thẹn quá hóa giận, định dùng chiêu cũ cắn hắn một cái thật mạnh, tốt nhất là cắn đứt cái lưỡi suốt ngày thốt ra lời cuồng vọng kia! Thế nhưng vị lang quân xảo quyệt nọ đã sớm nhận ra ý đồ của nàng, canh đúng thời cơ lui ra, đôi môi mỏng dán vào hõm cổ A Tự thì thầm: “Lần này thì ngồi mát ăn bát vàng, thật sự ‘gạo nấu thành cơm’ rồi, phải làm sao bây giờ đây... Tiểu nương?”


Cái đồ khốn kiếp này!


A Tự nén cơn giận: “Dù sao bình thường ta ra ngoài đều che mắt, còn ngươi, con trai của ta, chúc mừng ngươi đã có được cái danh tiếng tốt đẹp là tơ tưởng đến mẹ kế.”


Yến Thư Hành bật cười thành tiếng, bờ vai run run, thản nhiên đáp: “Con không để tâm đến thanh danh.”


A Tự không muốn nói chuyện với kẻ đạo mạo, quần áo chỉnh tề mà thú tính này nữa, dốc sức đẩy hắn ra.


Sợ hắn lại bắt mình quay lại, nàng đột nhiên xoay người sải bước đi nhanh vào gian trong, chẳng ngờ lại quên mất việc mình đang bị mù, một thoáng lảo đảo rồi ngã nhào xuống đất.


Thấy nàng sắp sửa mặt chạm đất đến nơi, Yến Thư Hành nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo nàng, bế thốc lên sập gỗ, rồi chính hắn cũng ép người lên theo: “Là ta mạnh bạo, đại nhân A Tự không chấp nhặt kẻ tiểu nhân, hãy tha lỗi cho ta một lần này đi.”


Trong khi nói, bàn tay hắn vẫn luồn vào ống tay áo A Tự, dọc theo cổ tay nàng đi lên, di chuyển uốn lượn như một con rắn.


A Tự giả vờ giận dỗi đẩy hắn ra, lăn người vào phía trong: “Nhờ phúc của chàng, bây giờ trong đầu thiếp toàn là ‘A nương’ với ‘A huynh’ thôi. Trước khi thiếp quên sạch chuyện này, chàng đừng hòng mơ tưởng bước lên giường của thiếp, càng đừng nghĩ đến chuyện chạm vào thiếp như trước kia.”


Ánh mắt thanh niên bỗng trầm xuống.


Giọng nói dịu dàng nhưng đầy ẩn ý:


“Trước kia nào? Ta đã chạm vào nàng như thế nào?”

Bình Luận

0 Thảo luận