Đối với Diêu Thiên Thành, Lâm Minh thật sự không bận tâm.
Có lẽ giờ hắn vẫn nghĩ mình không biết tự lượng sức, nhưng chờ ‘đặc hiệu thuốc cảm cúm’ ra mắt thị trường, hắn sẽ biết mình đáng sợ đến mức nào.
Đấu giá miếng đất này tốn tới 240 triệu, Lâm Minh cũng xót ruột không kém. Giá này còn đắt hơn cả lúc nhận thầu khu vực biển. Tổng cộng trong tay chỉ còn hơn 6 tỷ, giờ đã chi ra thẳng một phần ba.
Tiếp theo, chỉ việc hoàn tất các thủ tục, hợp đồng liên quan.
Khi bước ra khỏi Cục Quản lý Đất đai đã gần 11 giờ.
Hai người ghé tạm một quán ăn trưa. Vừa định về chung cư, điện thoại của Bừa Bãi đột ngột gọi tới.
“Cậu đến Lam Thành rồi à?” Lâm Minh cười rạng rỡ hẳn lên. Có thằng này ở đây thì công ty dược của mình mới hoàn thành mục tiêu được!
“Mấy hôm trước đưa mẹ tôi đến Đế Đô điều trị, cộng thêm hoàn thiện bản kế hoạch, nên giờ mới đến được.” Bừa Bãi đáp.
“Không sao, tôi mới đấu giá được một miếng đất để xây dựng khu công nghiệp dược phẩm. Cậu có thời gian thì đi xem cùng tôi.” Lâm Minh nói.
“Tôi vừa xuống tàu, ngài đang ở đâu?” Bừa Bãi hỏi.
Lâm Minh ngẩn người: “Tàu à? Cậu đi tàu tới thật sao?”
“Vâng.” Bừa Bãi đáp khẽ.
“Cậu đúng là... đi tàu vừa tốn thời gian lại không thoải mái, tôi thật chẳng biết nói cậu thế nào cho phải.” Lâm Minh trách nhẹ.
“Đi tàu thì tiết kiệm tiền hơn.”
Câu nói của Bừa Bãi khiến Lâm Minh á khẩu không nói nên lời.
“Giờ tôi đi đón cậu thì quá lãng phí thời gian. Cậu bắt taxi đến trạm xe buýt Long Sơn nhé, tôi chờ ở đó.” Lâm Minh nói.
“Ở đây có xe buýt, tôi cứ đi xe buýt đến là được.”
Lâm Minh: “...”
Chu Xung còn bận rộn với chuyện công ty Hải Sâm và công ty Sáng Tạo. Lâm Minh bảo cậu ta về trước, còn mình bắt taxi về chung cư rồi lái xe ra trạm xe buýt Long Sơn. Miếng đất anh vừa đấu giá được hôm nay nằm ngay phía sau trạm xe buýt Long Sơn.
Khi gặp Bừa Bãi, trời cũng gần 1 giờ.
Nhìn vẻ phong trần mệt mỏi của cậu ta, Lâm Minh thầm thở dài trong lòng. Ai ngờ được, huyền thoại y học nổi tiếng toàn thế giới sau này, giờ lại sa sút đến mức này?
“Chắc cậu chưa ăn gì đâu nhỉ?” Lâm Minh hỏi.
“Tôi mua tạm cái bánh mì ăn rồi, cũng không đói lắm.” Bừa Bãi đáp.
Cậu ta trời sinh tính cách ngay thẳng thật thà, chẳng lòng vòng tính toán, nói chuyện cũng thẳng thắn. Những người như thế, thường không được lòng nhất ở nơi công sở.
“Cậu xem chỗ này.”
Lâm Minh chỉ tay vào khu đất hoang rộng lớn phía sau, nói: “Sau này cả chỗ này đều thuộc về tôi. Phòng thí nghiệm thế nào thì cậu tự chọn, còn chỗ khác tôi sẽ tìm người quy hoạch.”
“Lâm Tổng, tôi muốn hỏi một chút, hiện tại công ty dược của ngài đã tuyển được bao nhiêu nhân viên rồi ạ?” Bừa Bãi hỏi.
Lâm Minh sờ mũi: “Tôi nói chỉ có mỗi cậu, cậu tin không?”
Bừa Bãi: “...”
“Việc tuyển người thì đơn giản thôi. Giờ sinh viên nhiều mà, chỉ cần cho mức lương với phúc lợi đãi ngộ tốt là sẽ có người muốn tới.” Lâm Minh tự giải thích. Thời gian quá gấp, việc này cũng chẳng trách tôi được!
“Lâm Tổng, nếu ngài tin tưởng tôi, vậy việc tuyển nhân viên cứ giao cho tôi. Tôi hi vọng đội ngũ của mình tinh nhuệ và cầu tiến, chứ không phải pha tạp đủ loại.”
Bừa Bãi nói tiếp: “Vừa hay tranh thủ lúc xây dựng khu công nghiệp, tuyển đủ nhân sự luôn. Chờ khu công nghiệp đưa vào hoạt động là có thể làm việc liền mạch ngay.”
“Được.”
Lâm Minh gật đầu, nhắc nhở thêm: “Tuy nhiên, vấn đề công thức thuốc cậu nhất định phải nắm vững đấy nhé. Thứ này sẽ là điểm mấu chốt của công ty dược đấy.”
“Việc này Lâm Tổng yên tâm, sau này chúng ta còn phải ký hợp đồng nữa mà.” Bừa Bãi trịnh trọng gật đầu.
…
Sau khi tìm một khách sạn cho Bừa Bãi ở tạm, Lâm Minh lại gọi điện cho Hồng Ninh và Hàn Thường Vũ.
Buổi chiều 3 giờ.
Quán cà phê Thanh Dao.
Thấy Lâm Minh bước vào, Tưởng Thanh Dao đang trò chuyện với mấy cô bạn thân vội vàng đứng dậy.
“Anh Lâm.”
“Mấy ngày không gặp, lại xinh ra à? Chẳng trách thằng nhóc Chu Xung lại bị em mê hồn điên đảo.” Lâm Minh cười nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/lang-tu-hoi-dau-ta-co-the-du-kien-tuong-lai&chuong=90]
Khuôn mặt Tưởng Thanh Dao hơi ửng đỏ: “Anh Lâm, anh Chu Xung kể với em rồi, lần trước nhờ có anh nhiều lắm.”
“Thôi thôi, em sau này là em dâu của anh rồi, đừng nói mấy lời khách sáo đó.” Lâm Minh xua tay.
“Thế anh Lâm muốn uống gì ? Em đi làm cho anh.” Tưởng Thanh Dao càng thêm thẹn thùng.
“Vẫn như cũ đi.”
Hồng Ninh, Hàn Thường Vũ đều đã đến, mỗi người chào hỏi Lâm Minh.
“Anh Lâm, mấy hôm nay bận lắm hả? Em thấy anh tiều tụy đi nhiều đó.” Hồng Ninh giả bộ đau lòng nói.
“Đi chỗ khác chơi đi chú, thật lđau lòng cho anh mà lại làm chưởng quỹ phủi tay sao?” Lâm Minh cười.
“Bọn em cũng giúp được gì đâu, với lại còn bên khách sạn nữa...”
“Thôi được rồi, anh biết chú mày bận.” Lâm Minh lộ vẻ bất đắc dĩ.
Lúc này, Tưởng Thanh Dao bưng một ly Latte đi tới. Cô không rời đi ngay, mà trông có vẻ muốn nói lại thôi.
“Sao thế?” Lâm Minh nghi hoặc hỏi.
Tưởng Thanh Dao khẽ cắn môi dưới: “Anh Lâm, bạn thân của em nhờ em hỏi một chút... anh có bạn gái chưa?”
Lâm Minh ngẩn người. Hồng Ninh và Hàn Thường Vũ cũng hơi ngạc nhiên.
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai cô gái đang ngồi trên ghế sofa cùng Tưởng Thanh Dao lúc nãy đang nhìn chằm chằm Lâm Minh. Cả hai đều rất xinh đẹp, thấy Lâm Minh nhìn về phía mình, hai cô gái vội vàng quay mặt đi chỗ khác.
“Các bạn ấy bảo anh đẹp trai lắm.” Tưởng Thanh Dao thì thầm.
Lâm Minh cười khổ lắc đầu: “Chu Xung chưa kể chuyện của anh cho em sao? Đừng nói bạn gái, anh có cả vợ con rồi.”
“Ơ?”
Tưởng Thanh Dao đỏ bừng mặt xấu hổ, vội vàng chạy về phía mấy cô bạn.
“Chà chà, người ta cứ bảo bây giờ con gái thích tiền, tôi thấy cũng đâu có hẳn vậy.” Hồng Ninh lẩm bẩm.
“Chú tưởng ai cũng thô kệch như chú sao? Nhà chú mở khách sạn, ăn uống tẩm bổ tốt quá thôi.” Hàn Thường Vũ trêu chọc.
Hồng Ninh trợn trắng mắt: “Tôi cũng muốn đẹp trai chứ bộ, bố mẹ tôi đâu cho tôi cơ hội này, tôi biết làm sao?”
“Không sao, chú có tiền là được.”
“Hay hai ta đổi cho nhau nhé?”
“Thế thì còn gì bằng!”
Nhìn hai người đùa giỡn, Lâm Minh gõ gõ bàn.
“Hai chú thôi đi. Tôi gọi ra là có chuyện.”
Hai người lập tức nghiêm túc lại.
“Ai quen kiến trúc sư thiết kế khu công nghiệp không? Tôi vừa lấy được một mảnh đất, định xây một khu công nghiệp dược phẩm.” Lâm Minh hỏi.
“Anh Lâm lấy được đất rồi? Vãi chưởng, đúng là anh Lâm của tôi...”
Hồng Ninh vừa định nịnh nọt thêm vài câu thì thấy Lâm Minh nhìn chằm chằm mình không cảm xúc.
“Khụ khụ, emi có quen, là người thiết kế khách sạn cho nhà em đấy.”
“Vậy mời ông ấy đến thiết kế luôn đi, càng nhanh càng tốt.”
Lâm Minh nói tiếp: “Ngoài ra, giúp tôi tìm một đội thi công, loại có danh tiếng tốt ấy nhé, đừng làm bữa đực bữa cái, tốn thời gian của tôi.”
“Anh Lâm, việc này anh tìm đúng người rồi. Bố anh Hàn mở công ty xây dựng, đừng nói nhân công, vật liệu gì ông ấy cũng lo chu đáo cho anh được hết.” Hồng Ninh nói.
Lâm Minh cười cười nhìn Hàn Thường Vũ: “Vòng đi vòng lại, hóa ra vẫn là vào nhà mình à. Không ngờ đấy lão Hàn, chú lại là cậu ấm đấy nha?”
“Tôi mà là cậu ấm thì tốt quá rồi. Tài sản của bố có chút xíu chẳng bằng tôi đâu.”
Hàn Thường Vũ dừng một lát, nói thêm: “Danh tiếng của bố tôi thì khỏi nói, ông ấy cũng quen không ít công ty xây dựng. Nếu anh Lâm tin tưởng giao việc này cho bố tôi, nhất định sẽ không làm anh thất vọng.”
“Việc này còn phải nói sao? Nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Bố chú làm cái này thì đương nhiên tìm bố chú rồi.” Lâm Minh cười nói.
“Đa tạ Lâm...”
“Lăn đi chỗ khác đi chú! Sau này còn khách sáo kiểu đấy nữa là tôi coi như không quen biết chú đấy.”
“Ha ha ha!”
Hàn Thường Vũ cười lớn: “Thế thì sau này tôi cứ gọi anh là Lâm nhé. Gọi ‘Lâm tiên sinh’ nghe cứ là lạ, xa cách quá.”
“Tùy chú.” Lâm Minh nhún vai.
“Anh Lâm, anh em mình cũng lâu rồi không tụ tập. Vừa khéo hôm nay khách sạn về không ít hải sản. Tối nay, em sắp xếp một chút, anh em mình ngồi với nhau nhé?” Hồng Ninh đầy mặt mong chờ.
Lần trước, cậu kiếm được 2 tỷ trên sàn chứng khoán, vẫn luôn muốn cảm ơn Lâm Minh một bữa ra trò.
Không đợi Lâm Minh nói gì, Hồng Ninh lại nói tiếp: “Anh Lâm, em biết anh quan tâm vợ con, nhưng anh không thể bỏ rơi anh em thế chứ? Chỉ một bữa cơm thôi mà, chẳng tốn bao nhiêu thời gian.”
Thấy Hồng Ninh và Hàn Thường Vũ đều nhìn mình với ánh mắt mong chờ, Lâm Minh quả thật hơi khó xử, đành đồng ý.
Đồng thời, anh cũng cảm thán trong lòng. Nếu là một tháng trước, với thân phận như Hồng Ninh và Hàn Thường Vũ, mình có nằm mơ cũng không với tới nổi, chứ đừng nói họ lại phải hạ giọng năn nỉ mình đi ăn cơm thế này.
Lúc ra về, Lâm Minh dừng lại bên cạnh Tưởng Thanh Dao.
“Chu Xung thật lòng thích em đấy. Tối nay, nhà anh có liên hoan, em đi cùng luôn nhé?”
“Vâng ạ...” Tưởng Thanh Dao cúi mặt, cằm gần như chạm ngực.
Lâm Minh tức khắc nở nụ cười tươi tắn. Anh không chỉ giúp Chu Xung đâu, mà còn tạo cơ hội cho chính mình nữa. Như vậy là có thể danh chính ngôn thuận dẫn Trần Giai ra ngoài ăn cơm rồi.
…
Ước hẹn xong thời gian ăn tối, Lâm Minh liền cáo biệt Hồng Ninh và Hàn Thường Vũ. Mấy ngày nay anh bận quá không ghé thăm bố mẹ và Huyên Huyên được, nên đầu tiên Lâm Minh đi chợ hải sản một chuyến, sau đó mới về khu Thần Thành.
Ở nhà chơi đùa với Huyên Huyên một lát, Lâm Minh nhìn đồng hồ, định gọi điện báo trước cho Trần Giai. Không ngờ, anh vừa lấy điện thoại ra thì Trần Giai đã gọi tới trước.
“Anh đang định gọi cho em đây này, hai ta đúng là tâm đầu ý hợp!” Lâm Minh vui vẻ nói.
Giọng Trần Giai lại hơi hoảng hốt: “Lâm Minh, vừa nãy bố em gọi điện nói bố Bình Bình nhập viện rồi!”
“Bệnh gì?” Lâm Minh nhíu mày. Nếu là bệnh vặt, Trần An Nghênh chắc chắn sẽ không gọi điện cho Trần Giai.
“Bệnh tim tái phát.”
Trần Giai nói: “Trần Thăng gọi điện báo cho bố em, nói hình như cần rất nhiều tiền. Một khi có vấn đề không thể hồi phục, rất có khả năng phải ghép tim!”
Lâm Minh bừng tỉnh. Thảo nào Trần Thăng lại vay tiền Trần An Nghênh. Anh định mở công ty dược, đương nhiên cũng tìm hiểu về các loại bệnh. Loại bệnh tim này, chỉ riêng giai đoạn đầu điều trị liên tục đã tốn không ít tiền. Chi phí ghép tim còn cao hơn, lên tới cả chục triệu, còn ngốn tiền hơn cả bệnh bạch cầu. Gia đình bình thường như Khương Bình Bình căn bản không chịu nổi.
Mấu chốt nhất là, ghép tim cần có nguồn tim phù hợp, ca phẫu thuật này không phải muốn làm là được.
“Ở bệnh viện nào?” Lâm Minh hỏi.
“Bệnh viện Nhân Dân số 1. Vừa mới chuyển đến đó, tình hình hình như không tốt lắm.” Trần Giai vô cùng sốt ruột. Dù sao cũng là bạn gái của em trai cô. Nghe nói lúc Trần Thăng gọi cho Trần An Nghênh còn khóc, Trần Giai đương nhiên không yên tâm.
“Em tan làm ngay đi, chờ anh ở cửa công ty. Anh đí qua đón, chúng ta cùng đi.”
“Được!”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận