Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Lãng tử hồi đầu: Ta có thể dự kiến tương lai

Chương 216: Mặc kệ thị phi

Ngày cập nhật : 2025-12-28 18:36:04
“Sao thế?”

Thấy nụ cười trên mặt Lâm Minh biến mất, Trần Giai không khỏi hỏi.

Lâm Minh lắc đầu: “Không biết ai lập ra cái nhóm bạn học đại học, mấy đứa bạn cũ trước đây đều ở trong đó, hình như ai cũng làm ăn khá giả.”

“Dừng xe, em lái cho!” Trần Giai nói với giọng kiên quyết.

Lâm Minh nhíu mày: “Không sao đâu, cứ để họ nói đi, dù sao mấy năm trước anh cũng...”

“Lâm Minh!”

Trần Giai trịnh trọng nói: “Chúng ta đều đang sống ở hiện tại, em không cho phép anh cứ mãi nhắc đến chuyện quá khứ, cũng không cho phép bất cứ ai lấy chuyện cũ của mình ra mà bàn tán và bôi nhọ anh!”

Vì điện thoại Lâm Minh đang kết nối Bluetooth với loa xe, nên những lời Vu Kiệt vừa nói, Trần Giai cũng đại khái nghe rõ một phần.

Trong mắt Trần Giai, Lâm Minh đương nhiên có lỗi.

Những người không liên quan kia, họ không có tư cách lấy những sai lầm đó ra để cười nhạo Lâm Minh!

Cũng giống như những gì cô đã nói với Triệu Nhất Cẩn.

Những cái gọi là ‘bạn học’ đó, căn bản chưa từng trải qua những gì Lâm Minh đã trải qua, vậy có quyền gì mà bàn tán về anh ấy?

“Trần Giai.”

Lâm Minh hít một hơi thật sâu: “Thật ra anh cũng đã nghĩ đến, mặc dù hiện tại anh đã thật sự hối cải, nhưng những chuyện khốn nạn anh làm trước kia, chẳng lẽ không cần phải trả giá sao?”

Đưa cho Trần Giai chút tiền.

Sau đó nói vài lời ngon ngọt nịnh nọt.

Là có thể che giấu những lỗi lầm đã phạm trong quá khứ sao?

Không!

Sự ân hận này sẽ mãi chôn giấu trong lòng Lâm Minh, vĩnh viễn không thể xóa nhòa!

“Vậy anh nghĩ, anh cần phải trả giá thế nào? Cũng để em bắt nạt anh thêm bốn năm nữa sao?”

Trần Giai khẽ lắc đầu: “Lâm Minh, chúng ta còn có bao nhiêu cái bốn năm nữa? Em hi vọng chúng ta có thể khỏe mạnh, vui vẻ trải qua mỗi một ngày, anh không còn bắt nạt em và em cũng sẽ không cố ý xa lánh anh.”

“Nếu chuyện trước kia nhất định phải khiến anh trả giá, vậy những gì anh đang trải qua bây giờ, có lẽ chính là cái giá anh cần phải trả.”

“Ít nhất, em còn chưa tái hôn với anh, anh còn phải tiếp tục dỗ dành em, đúng không?”

Lâm Minh xúc động.

Anh chỉ cảm thấy mắt mình đỏ hoe, nỗi ân hận ấy càng thêm sâu đậm.

“Đừng nói mấy chuyện này nữa.”

Trần Giai giục: “Anh mau dừng xe, em lái cho. Anh gia nhập nhóm bạn học ngay đi, em nghe thấy điện thoại anh rung rồi đó.”

Nói xong.

Trần Giai lại hậm hực nói thêm một câu: “Muốn dẫm lên người đàn ông của Trần Giai này để khoe khoang chút bản lĩnh cỏn con của bọn họ sao? Mơ đi!”

Lâm Minh cười khổ.

Cuối cùng, anh vẫn tấp vào lề đường, đổi cho Trần Giai lái xe.

Ngồi vào ghế phụ, Lâm Minh liền đồng ý tham gia nhóm chat.

Vừa mới vào nhóm chat, những tin nhắn trước đó không thể xem được.

Thế nhưng, nhóm ‘bạn học’ này có vẻ đang bàn tán rất sôi nổi, từng dòng tin nhắn liên tục hiện ra.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/lang-tu-hoi-dau-ta-co-the-du-kien-tuong-lai&chuong=216]


“Chậc chậc, cặp kim đồng ngọc nữ ngày xưa, giờ lại lưu lạc đến mức này, thật đáng buồn quá đi!”

Người gửi tin nhắn này tên là ‘Trình Huy’, cũng là một trong những bạn học đại học của Lâm Minh.

Trong nhóm đều dùng tên thật, nên lập tức có thể biết ai đang nói chuyện.

Trình Huy vừa gửi tin nhắn xong không lâu.

Hàn Phong liền thêm vào một câu: “Không phải chứ, tôi vẫn luôn không hiểu, Lâm Minh cũng chỉ là đẹp trai một chút thôi, nhan sắc của tôi cũng đâu kém gì hắn. Các cậu nói xem sao Trần Giai cứ nhất quyết theo hắn vậy?”

“Bị lừa chứ sao!”

Một người phụ nữ tên ‘Trương Lanh Canh’ nói: “Lâm Minh hồi đại học ấy, nói năng hùng hồn lắm, nào là muốn mua nhà ở Thiên Hải, nào là muốn đưa Trần Giai đi du lịch khắp thế giới.”

“Giờ nghĩ lại, thật đúng là thấy có chút buồn cười.”

“Chỉ có trải qua sự vùi dập của xã hội, mới có thể thực sự biết thế giới này hiểm ác đến mức nào!”

Theo sau Trương Lanh Canh, tin nhắn của những người khác cũng liên tục hiện lên.

“Đánh vợ, đánh con, còn ăn chơi trác táng cờ bạc, cái gì cũng không thiếu.”

“Cái thằng Lâm Minh này đúng là khiến người ta bất ngờ thật đấy.”

“Trần Giai cũng coi như là tỉnh táo, biết ly hôn với hắn, nếu không còn không biết bị hành hạ đến mức nào nữa.”

“Tiếc thật đấy, một người phụ nữ tốt như vậy, ngày trước dù có gả cho tôi, cũng không đến mức thảm hại thế này.”

“Đổng Minh Dã, giờ anh cũng có thể thử lại xem sao. Tôi nhớ khi đó anh vẫn luôn theo đuổi Trần Giai mà.”

“Đúng đúng đúng, dù sao Trần Giai với Lâm Minh cũng đã ly hôn rồi, cậu theo đuổi Trần Giai, Lâm Minh đâu dám nói gì.”
“Tự làm tự chịu, còn oán trách ai?”

“Đổng Minh Dã, anh còn độc thân đấy chứ?”

“Chậc chậc, phát triển sự nghiệp vững vàng,lại còn mở công ty, anh đúng là một ông hoàng độc thân kim cương đấy!”

Những lời ‘buộc tội’ Lâm Minh, cuối cùng lại biến thành lời khen ngợi Đổng Minh Dã.

Từ đầu đến cuối, Lâm Minh không hề gửi một tin nhắn nào.

Có lẽ, những người bạn học đó còn không biết anh đã tham gia nhóm chat, vì WeChat của anh không dùng tên thật.

“Tôi nói mấy người thật sự rảnh rỗi quá đúng không?”

Lúc này, Vu Kiệt nhảy vào cuộc.

“Ngày nào cũng bàn luận cái này, bàn luận cái kia, không thấy phiền à? Lâm Minh thì làm sao? Lâm Minh có thể theo đuổi Trần Giai, mấy người ghen tỵ lắm hả? Ghen tỵ thì cũng chẳng làm được gì đâu, người ta Trần Giai thích Lâm Minh đấy, ai bảo mấy người không đẹp trai bằng Lâm Minh?”

Đổng Minh Dã gửi một biểu tượng trợn trắng mắt trong nhóm.

Sau đó lại nói: “Cậu nói cũng không sai, nếu không phải Lâm Minh ngày xưa nói năng khéo léo như vậy, Trần Giai chắc cũng chẳng thèm để mắt đến hắn.”

Từng lời từng chữ, đều tràn ngập mùi vị châm chọc.

“Bạn học Vu Kiệt, hiện tại cậu đang làm ở đâu?”

Đúng lúc này, một người tên là ‘Phan Bình’, tự xưng là cố vấn học tập, gửi một tin nhắn.

“Cậu quản tôi à? Tôi làm ở đâu thì liên quan gì đến cậu?”

Vu Kiệt không chút do dự đáp trả: “Tôi nói cái tên giáo viên thực tập này là từ đâu chui ra vậy? Ai lôi anh vào đây? Hồi chúng tôi học đại học, chắc anh còn chưa đẻ ra ấy nhỉ?”

“Bạn học Vu Kiệt, cậu hơi quá đáng rồi đấy, không biết ‘tôn sư trọng đạo’ là gì sao?” Phan Bình gửi một biểu tượng tức giận.

“Tao tôn cái đại gia nhà mày!”

Vu Kiệt nói: “Một tên giáo viên thực tập quèn thôi, ngay cả giáo viên chính thức cũng không phải, ở đây mà bày đặt ra vẻ với ai? Cậu chắc là chó săn của Đổng Minh Dã bọn họ chứ gì? Bọn họ cho cậu lợi lộc gì mà cậu ở đây bôi nhọ một người cậu còn chưa từng gặp mặt?**

“Bạn học Vu Kiệt, tôi trịnh trọng cảnh cáo cậu, nếu cậu còn dùng cái giọng điệu này nói chuyện với tôi, thì tôi sẽ nhờ trưởng nhóm đá cậu ra khỏi nhóm chat đấy!” Phan Bình nói.

“Đá đi đá đi, mau mà đá đi, nếu không phải muốn cãimấy người vài câu,mày nghĩ bố mày thèm nghe mấy người ba hoa xích chích chòe ở đây à?”
Vu Kiệt không sợ chút nào.

Lúc này., Đổng Minh Dã đột nhiên hỏi: “Cậu với Lâm Minh quan hệ tốt nhất, có tâm trạng như vậy bọn tao cũng có thể hiểu. mày có biện hộ cho hắn thế nào cũng vô ích thôi. Với lại, mấy cái thằng ‘anh em’ của mày đâu rồi? Sao không thấy bọn chúng ra nói chuyện?”

“Đổng Minh Dã, bố mày đây!”

“Đồ chó chết, ông nội Lưu mày đến rồi đây!”

Tin nhắn của Trương Hạo và Lưu Văn Bân, ngay lập tức hiện lên.

“Đây là nhóm chat chính quy, mấy người nói chuyện có thể văn minh hơn một chút được không?”
Đổng Minh Dã dường như có chút tức giận.

“Chúng tôi mắng người lúc nào? Chúng tôi rõ ràng đang mắng súc vật!” Trương Hạo nói.

“Đúng vậy, đúng vậy, loại như mày cũng xứng được gọi là ‘người’ à? Trong mắt tao, mày còn chẳng bằng con heo!” Lưu Văn Bân cũng đi theo gửi tin nhắn.

Bình Luận

0 Thảo luận