Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 55 / 55  ·  100%
Mở Cửa
Chương 55: Đánh nhau và trừng phạt (1)
18/09/2026 20:00· 2,327 từ

Khương thành cũng có hộ thành. Một cây cầu có ngang rất rộng nhưng khá bắc qua sông, dẫn đến cổng đối diện.

Qua cầu là đến thành được xây dựng cực kỳ tráng, ở giữa là cổng lớn cho quân đội, trái phải đều hai cánh cổng nhỏ ở bên (tổng cộng bốn cổng Đằng sau cổng thành là ủng (bức tường thành nhỏ hình chữ bao quanh cổng thành), có thể làm tuyến phòng ngự thứ cấp.

Cổng lớn ở giữa hiện đang đóng kín, hết thảy cổng nhỏ ở hai bên trái đều đang mở rộng. Hai cổng trái dùng để vào thành, hai cổng bên phải ra khỏi thành. Bất luận người hay ra thành đều phải chia hai đội ngũ: dân bản xứ người ngoài, mỗi đội đi qua cổng riêng.

Lúc này không phải cao điểm sớm tối ra vào nên ở cổng thành có rất người, cũng không có cảnh đội xếp hàng.

Chỗ cổng thành mà tộc Dã Khương và người thường ở địa phương ra vào lại không một ai dừng lại chờ. cơ bản, lính gác cổng không thèm hỏi han gì, cần người đó có đeo thẻ phận bên hông là có thể qua rất dễ dàng.

Nhóm Thư Triển là nơi khác đến nên bị hỏi câu nhưng cũng không phải chờ

“Thương nhân mua bán liệu à?” Lính gác cổng Khương dò xét Hoa Thiết Nhi.

“Phải ạ.” Hoa Thiết đưa một tấm thẻ kim loại

Sắc mặt lính gác lại, hỏi tiếp: “Lần đầu tiên đây?”

“Phải ạ.”

“Nếu là người từ khác lần đầu đến Khương thành phải đi ghi danh ở nơi dành cho người ngoại lai.

Sau khi vào thành, dọc theo đại lộ phía tây, sẽ nhìn thấy một ngôi nhà mái màu xanh sẫm, phía trên cắm lá cờ hình sừng đó chính là nơi đăng

Có bất kỳ câu cụ thể nào, cậu có thể thăm ở đó. Nếu không tìm chỗ thì cứ hỏi vệ binh tra trong thành là được. các cậu có thể vào

Lính gác cổng vung lên, vài lính gác phía sau đặt trường mâu giao nhau để đường lập tức thu tay, đứng nhường đường.

Thư Triển đi theo cạnh Hoa Thiết Nhi, không ngờ thể qua cổng thuận lợi như

Đại Hắc đã trở hình dáng ban đầu, ngoắc ngoắc đuôi, lè lưỡi liếm ngón tay Triển.

Ra khỏi ủng thành là đại lộ trung tâm Khương thế nhưng con đường này không thẳng đến trung tâm quyền lực Khương thành, mà là nối khu chợ lớn nhất phần khu dân cư trong thành.

Dựa theo biển báo đường, trung tâm quyền lực và tâm công vụ chính đều nằm một đại lộ phía tây khác.

Ở cổng thành có người rảnh rỗi đang lảng vảng, nhìn thấy nhóm Hoa Thiết Nhi vào thì hai mắt sáng lên, vừa định đến gần lại Thư Triển đang đi bên hắn, cả bọn liền đồng loạt bước trong phút mốt.

Thư Triển đang đánh tòa thành này.

Điều đầu tiên anh ý là lượng người lưu thông. lẽ do địa điểm và thời không thích hợp, trên đường lớn có quá nhiều người và

Tiếp theo là về tiện giao thông. Nơi này cũng xe cộ, phần lớn chúng đều hình vuông, đặc điểm chính lớn, rộng rãi. Hầu như là dạng xe do động kéo, ngoài ra cũng có xe thủ công. Nhưng so với ngồi thì dường như người ở đây thích cưỡi thú hơn.

Tiếp theo là kiến địa phương. Kiến trúc nơi đây điểm giống mà cũng có điểm khác Trái Đất. Người dân Khương có vẻ rất thích kiểu có hai mái nhọn. Nhà bọn họ đều có hai tầng với mái nhà hình chóp nhọn, hệt như hai cái sừng trên bọn họ.

Cửa sổ rất nhỏ, được đặc biệt tạo thành hình Không có bệ cửa sổ hay công, cửa ra vào rất cao rộng rãi. Nền móng được khá cao. Màu của các nhà cũng không đồng nhất, đủ màu sắc, chủ yếu thiên bốn màu: đen, trắng, đỏ, xanh

Điều Thư Triển thích là đa phần các ngôi nhà đều có sân vườn trước sau, sân vườn lớn hay nhỏ thì trong đều sẽ trồng một thực vật. Những cây cỏ này đung đưa phấp phới gió khiến cả Khương thành tràn sức sống, mang lại sức sống nét nhân tình mà tiểu trấn Hoa Thiết Nhi không có.

“Có phải anh thấy này rất náo nhiệt không?” Hoa Nhi áp sát đến hỏi.

“Tạm được.” Thư Triển cảm thấy nơi này náo nhiệt lắm, có lẽ là vì tòa quá lớn, người dân lại sống tán, hoặc cũng có khả do dân số ở đây nhiều bằng Trái Đất. Nhưng hình nhiều nam nam nữ nữ có hình cường tráng, trên trán mọc dài, hơn nữa hầu như ai trọc lóc, tới tới lui sinh hoạt như người thế này... anh nhìn mà thấy quen chút nào.

Thư Triển đặc biệt ý thấy trên đường có cực Thiên Tàn đi lại... Trên thực nãy giờ ngoài bản thân ra anh chưa từng trông thấy Tàn nào khác.

Những người đi ngang trên đường nhìn thấy anh đều lộ vẻ chán ghét, cố tránh còn không kịp, mà lúc bọn bắt gặp Đại Hắc có lông đen tuyền thì lại ngập hứng thú. Có người còn sáp tới sờ thử một cái vừa bị Đại Hắc nhe răng gừ thì lập tức ‘quay xe’.

“Vương thành náo nhiệt nhiều, có vài thành thị cỡ cũng sôi động hơn Khương thành Hoa Thiết Nhi như thể sợ Triển bị tộc Dã Khương dỗ đi mất, vội vội vàng nói: “Sau này lãnh địa tôi còn tốt hơn, thật đấy!”

“Ừ, tôi tin cậu.” Triển đáp lời qua loa lấy không hề có tí thành ý còn thuận miệng hỏi: “Tôi Hắc không cần chứng minh phận à?”

Hoa Thiết Nhi không Thư Triển lại không biết chuyện đành giải thích rõ: “Thiên Tàn thú cưỡi đều không cần, chỉ muốn đi đâu thì phải người nuôi dưỡng người dẫn

Thư Triển: Móa, vậy lại kỳ thị đến mức này Ở Hoa Hạ, đến cả chó giấy phép được nhận nuôi hoi đấy!

“Tấm kim loại cậu là thẻ chứng minh thân phận không? Tôi xem thử được không?”

“Đương nhiên.” Hoa Thiết tiện tay đưa thẻ thân phận Thư Triển.

Thư Triển nhận lấy, kỹ. Thẻ thân phận có hai một mặt khắc tên tuổi, quê giới tính bằng tiếng phổ thông Thiên Trụ tinh, mặt còn thì khắc dòng chữ: Thiên Trấn Hải quốc.

“Chỉ có chữ chứ có ảnh người, không sợ bị khác giả mạo à?”

“Nghe bọn họ nói sắp cải tiến rồi nhưng đến vẫn không thấy động tĩnh gì. điều ở một số quốc gia chẳng hạn như Sa quốc trên thẻ thân phận đều ảnh chân dung vào rồi đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=55]

“Đây là thẻ thân thật hả?”

Hoa Thiết Nhi cười, ngó xung quanh, thấy không ai ý tới họ liền thì thầm tai Thư Triển: “Là thật đấy. đã tìm một quan viên lý dân sinh, bảo hắn đến bộ phận hộ tịch, trực tạo ra một tấm cho tôi. thẻ giống vầy, tôi có tới cái lận.”

Thư Triển: “... Cậu sợ chuyện bị lộ ra ngoài

Hoa Thiết Nhi cười hề: “Có gì đâu mà sợ. kia bị tôi nắm thóp rồi.”

Thư Triển: “Thẻ thân này có vẻ dễ làm giả nhỉ?”

Hoa Thiết Nhi lắc “Loại thẻ thân phận này nhìn thấy dễ làm giả nhưng thực lại không hề. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy trên thẻ kim có hoa văn ẩn. Đó một loại phù văn phân biệt phận, dùng máy nhận dạng là thể nhận ra ngay.

Vừa rồi thoạt nhìn chỉ như đưa thẻ ra cho gác cổng xem, thực chất thành có lắp một chiếc máy dạng, nếu thẻ là giả nó sẽ báo động liền.”

Thư Triển kinh ngạc: có loại máy... phù văn này à?”

Hoa Thiết Nhi: “Tất Ở Thiên Trụ tinh, nhân vật thể sánh ngang dược tề sư, chí còn nhỉnh hơn một chút là phù văn sư. Phù sư lợi hại thì đi đâu sẽ được chào mừng đến Mà sau này tôi chắc chắn trở thành phù săn sư lợi nhất!”

Rốt cuộc thì Thư cũng có cảm giác bản thân đi đến hành tinh xa lạ. lẽ là vì hồi nhỏ bị phim độc hại về người hành tinh ảnh hưởng quá nên anh luôn cảm thấy tinh cầu ngoài Trái Đất có mệnh trí tuệ, nếu không có nghệ cao thì sẽ có quái biến dị. Bây giờ xem Thiên Trụ tinh hẳn có đủ cả hai thứ luôn

“Cậu nói tôi biết văn có thể sử dụng trong phương diện nào được không?”

“Nhiều lắm.” Hoa Thiết thuận miệng nói: “Phổ biến nhất vũ khí, kế đến là nhu phẩm hàng ngày. Ví dụ mấy như: bếp lò, đèn, vân mây mây mà tôi dùng công cụ phù văn cả

“Ngoài phù văn ra công cụ phù văn còn dựa năng lượng gì khác để kích duy trì nữa không?” Thư hỏi tiếp.

Hoa Thiết Nhi: “Thì năng lượng á, tất cả công phù văn đều có thể thông phù văn để lấy được năng Nhưng mà có giới hạn gian, cũng có vài món thể sử dụng trong thời gian tất cả tùy thuộc vào cấp của phù văn sư tạo ra đó.”

“Loại năng lượng kia thể sạc lại không? Chẳng hạn dùng đèn, nếu nó không lượng sẽ không sáng thì cậu thể bổ sung năng lượng nó sáng lên lại không?”

Hoa Thiết Nhi suy một lát rồi cười ha ha

“Tôi hiểu ý anh Xem ra anh đúng là không rõ phù văn sư chút nào.

Mấy loại năng lượng thể bổ sung mà anh nói là tác phẩm của mấy tay đồ hoặc là phù văn thấp cả thôi. Bọn họ có cách nào dung hợp hảo năng lượng, vật liệu văn lại với nhau nên mới chúng ở trạng thái tách biệt.

Trong trường hợp này, thể thay thế bằng đá năng Có điều loại công cụ phù sử dụng đá năng lượng để thế này cũng không được lớp thượng lưu ưa chuộng, biệt là đối với vũ khí. không ai muốn lúc vào trận, đánh giữa chừng thì tự dưng hiện vũ khí của mình hết lượng đâu.”

“Nói vậy thì thứ phù văn đại sư theo đuổi là tuổi thọ của phù văn. họ hy vọng phù văn hòa làm một thể với liệu và năng lượng, từ công cụ được tạo ra tự hấp thu năng lượng xung để bổ sung cho chính nó. là trong chiến đấu, bọn họ vũ khí phù văn do chế tạo có khả hấp thu nguồn năng lượng khổng Thế thì chỉ trừ khi hư hại, bằng không vũ phù văn sẽ không bao giờ vào trạng thái thiếu lượng.”

Nghĩa là không cần bị đạn, cũng không cần bổ năng lượng, đúng không? Lại còn sợ sử dụng quá mức luôn

Thư Triển im lặng, sau mới hỏi: “Vũ khí phù loại này có nhiều không?”

“Tất nhiên không nhiều Hoa Thiết Nhi không biết Thư đang lo lắng chuyện gì bèn thật nói:

“Tuy phù văn sư lợi hại nhưng chẳng được mấy đạt đến cấp đại sư. Hiện hơn 95% vũ khí phù văn lưu hành phổ biến trên trường đều là loại hạn sử dụng, lý do chủ là vì chúng có yêu cầu cao về vật liệu.

Theo thời gian, vật sẽ bị mài mòn, hư hao. ví dụ như vũ khí của chiến sĩ Trấn Hải quốc bọn đi: về cơ bản thì 5 năm là phải đổi một lần. Đồ cũ sẽ được cho dã luyện sư phân giải tinh luyện lại thành vật liệu dụng.

Mà người thường sẽ siêng thay đổi như thế đâu. nhìn chung thì cũng 10 năm một lần.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận