Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 34 / 50  ·  68%
Mở Cửa
Chương 34: Dọa dẫm (2)
02/09/2026 20:00· 2,030 từ

Uông Sâm Đào mỉm cười, muốn tỏ vẻ thân thì đã nghe Thư Triển tiếp: “Có phải anh thấy một nhà điều chế thuốc con sẽ phải bó tay với nhân viên đặc biệt anh không? Cảm thấy anh còn hơn cả nhân và pháp luật à? Hay là giờ tôi đã mất hết lợi của một công Hoa Hạ rồi? Các có thể làm gì tôi cũng được?”

Trong lòng Uông Sâm Đào nghĩ vậy nhưng miệng đâu thể nói huỵch ra được.

Hắn mở miệng, trong giọng mang theo chút trấn

“Giáo sư Thư, tôi rất tâm trạng hiện tại ngài. Xin hãy hít một thật sâu, đừng giận như vậy.

Tôi không có ý xâm quyền công dân của chỉ là chuyện ngài đã qua quá mức đặc Hy vọng giáo sư Thư có lấy đại cục làm trọng, phối với chúng tôi nhiều một chút. Như vậy mọi người đều sẽ thoải hơn. Giống như lúc trước ngài sai chó của mình phá thiết bị giám sát Đó đều là tài quốc gia, coi như là hành động vi phạm pháp

“Chưa được sự đồng ý đã lắp thiết bị sát trong phòng ngủ của thì đúng quy định luật lắm à?”

“Tình huống đặc biệt phải hành động đặc biệt. tôi lắp đặt thiết bị sát cũng là suy cho vấn đề an toàn của Đây cũng là việc mà ngài định phải phối hợp.”

Chỉ vài câu đối thoại, Triển đã thăm dò được thái độ và đồ của cục Sự Đặc Biệt. Anh lập tức nói Hồng Nhất Vinh đang đứng xớ phía sau: “Thiếu đây chính là cách vệ của anh à?”

Hồng Nhất Vinh lộ khó xử: “Anh ta lệnh điều động chính thức, tôi đang đợi phía xác định.”

Thư Triển nhìn thật sâu mắt Hồng Nhất Vinh, ánh mắt nói cho đối biết: Tôi rất rõ đang làm cái trò mèo gì.

Hồng Nhất Vinh giật thót mình, tự nhiên cảm hơi hội hận. Đúng vậy, theo trình tự, tại không xác minh thân phận của Sâm Đào trước chứ? Bọn họ thể bơ đẹp mệnh và yêu cầu của mà!

Chỉ là anh ta cũng thăm dò giới hạn cùng của Thư Triển là muốn xem thử nếu phải nhân viên điều tra có độ hung hăng thì nhà điều thuốc cấp quốc bảo có bị đè đầu không... thế nên mới có qua loa.

“Tôi cần gọi một cuộc thoại.” Thư Triển yêu

Hồng Nhất Vinh còn chưa tiếng, Uông Sâm Đào bày ra vẻ mặt áy cướp lời:

“Thật xin lỗi, trước khi được sự cho phép, không thể sở hữu bất thiết bị liên lạc bao gồm cả máy tính cá Ngoài ra, trừ khi đồng ý chúng tôi toàn quyền soát và điều tra, không ngài sẽ không thể khỏi phòng nghỉ này. Còn nữa, cả những thứ ngài mang chúng tôi đều phải đi kiểm tra.

À, còn cả chó của nữa!

Theo tôi được biết thì thân nó cũng rất hiểm, không thích hợp ở bên cạnh ngài. Cho lát nữa, chúng tôi sẽ mang đi.”

Mỗi một câu nói của Sâm Đào đều đang nhót trên giới hạn cuối của Thư Triển.

Hồng Nhất Vinh và Trịnh Đông vừa chạy đến, vậy thì tim lập tức lambada, chỉ sợ Thư sẽ bùng nổ tại chỗ.

Thế nhưng Thư Triển không ầm lên, ngược lại mỉm cười, khen ngợi Uông Đào:

“Anh dũng cảm thật đấy. nghĩ chắc chắn là trước đây anh thuận buồm gió quá, lại cũng là có được tí đặc quyền lực nên mới muốn nói thì nói, làm làm như này.

Giới thiệu chút nhé. Tôi Thư Triển, nhà sinh hàng đầu thế giới. Nhà học, nhà sinh hóa nhà gen học và cũng là gia về dược phẩm. Cảm thấy học nhiều lắm đúng Thật ra cũng chẳng nhặn gì đâu. Có rất chuyên ngành đều là học một sẽ thông suốt mười môn có liên quan đến

Uông Sâm Đào không hiểu sao Thư Triển lại nhiên giới thiệu thân phận một lô một lốc vị với mình: “Tôi biết. Trước đến đây, tôi đã đọc qua lịch của ngài. Đúng rất đáng gờm, nhưng những chuyện này không liên gì đến công việc điều tra chúng tôi.”

“Không, liên quan cả đấy.” Triển mỉm cười rất hiền lành: “Nhãi con nghếch, tôi kể một danh xưng như thế là muốn với anh: IQ của chúng ta nằm trên cùng một thẳng. Ai cho anh gan đứng trong phòng thí của một chuyên gia sinh hóa thông minh, siêu nhiều thành nghiên cứu mà buông dọa dẫm anh ta chó của anh ta hả?”

Da mặt Uông Sâm Đào đơ, cố nén cơn “Tôi không hiểu ý ngài.”

Thư Triển thở dài thườn “Đúng là đần độn. anh dắt đám tay chân khởm của mình lượn thì lúc về cùng lắm là nhẹ, nước mũi thò lò mấy là khỏi. Nhưng nếu xớ rớ ở đây, không dám đảm bảo điều đâu.”

“Ngài có ý gì!” Sắc Uông Sâm Đào lập thay đổi, vô thức lùi phía sau một bước: nên biết những gì mình vừa phạm pháp. Nếu chúng tôi sự xảy ra chuyện ngài sẽ phải chịu nhiệm trước pháp luật!”

Thư Triển không nói gì, dùng ánh mắt như trẻ nhỏ chưa có trí để nhìn đối phương. đó còn đặc biệt nhẹ nhàng thích: “Anh nói đã điều tra lưỡng về tôi rồi mà? Thế sao không Đại Hắc nhà tôi chính một cái kho bảo tồn vi di động chứ?

Bình thường, cứ đến hạn tôi phải tiêm cho để đảm bảo trạng thái bằng, vi khuẩn sẽ im trong cơ thể, không ảnh đến sinh vật xung quanh.

Nhưng giờ, ầy, để tôi lại xem nào... đã bao lâu rồi nhỉ? Cũng một tháng rồi đi? cho là tôi vội vàng trở phòng thí nghiệm để làm gì

Đại Hắc gầm nhẹ: “Gấu!” đáng sợ đến mức thân còn thấy hãi đây

Sắc mặt Uông Sâm Đào đổi liền xoành xoạch: Đại Hắc xảy ra vấn vậy sao những người lại không có việc gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=34]

Lần này không chỉ Thư dùng ánh mắt thương trẻ thiểu năng nhìn hắn đến cả thiếu tá và đám người giáo sư Trịnh nhòm hắn lom lom, trên mặt vẻ khó mà tin

Thư Triển chỉ vào Hồng Vinh: “Thiếu tá Hồng, anh nói cho vị cục này biết đáp án nhé?”

Chuyện của Đại Hắc, thiếu Hồng cũng không biết Triển đang nói thật hay chém gió dọa người. có mấy việc anh ta có nói cho Uông Sâm Đào biết: khụ! Cái này... không cục phó Uông có ý không? Tất cả những có mặt ở đây đều mặc phục phòng hộ. Chỉ có và người của anh...”

Uông Sâm Đào suýt thì hết hình tượng, chửi lên.

Giờ hắn làm gì còn trạng để ý đến cướp công hay gì khác, tức quay đầu bước ra ngoài.

Trước khi rời đi còn mắt lườm Đỗ Hưng.

Sắc mặt Đỗ Hưng trắng anh ta nói Uông Sâm Đào kết quả tra sơ bộ của Triển không có vấn đề gì. nên hắn mới ‘quên’ mặc trang phòng hộ, dẫn người thẳng vào đây.

Uông Sâm Đào vừa đi, cả những người bên hắn cũng nhanh chóng bám Bọn họ phải lập ra ngoài, tìm người làm kiểm mới được!

Thư Triển còn cố tình giọng nói với theo: ngoài Đại Hắc thì xin người cẩn thận thêm nha. Phòng thí nghiệm này nghiên rất nhiều loại virus nguy hiểm, tôi thì lại vứt đồ lung tung. khi không cẩn thận, mang virus về phòng nghỉ cũng nên. không chừng dưới gầm ghế cũng có vài thứ tinh.

Đoạn thời gian trước còn pháp viện điều chế loại thuốc thiến hóa học viễn, chỉ cần xịt tí là có hiệu quả ngay. như vứt vào tủ lạnh rồi sao ấy nhỉ? Hay để trong ngăn tủ ngủ ta?”

Nửa phút sau, tất cả rút khỏi phòng ngủ Thư Triển, trước khi chạy cổ vũ và chúc hai chiến sĩ phụ trách bảo (buộc phải) ở lại.

Người trong ngành đều biểu đoạn trước là anh gió, thế nhưng thuốc thiến học vĩnh viễn dạng thì... chưa chắc đã là xạo.

Hai chiến sĩ ở lại: Đều là gạt người chắc chắn là vậy!

Thư Triển đóng cửa cái Anh quay lại giường, lộ rõ vẻ bất thiện.

Phán đoán sai lầm rồi! cửa không gian bị người chú ý hơn anh rất nhiều.

Đấy là họ còn chưa phía bên kia cánh một thế giới khác

Nếu để họ biết đó một thế giới con thể sinh sống được, có cả nguồn năng vô cùng kỳ lạ... thì tên của anh có lợi hại đến cũng chẳng thể tự vệ được mình.

Với lại tính cách khác sẽ dùng thủ đoạn nhau. Hôm nay có một Uông Sâm Đào mò mai mốt khả năng cao sẽ Lang Sâm Đào, Xà Sâm gì đó.

Anh không thể trông cậy vào thủ đoạn lôi của người khác, càng không ngồi im chờ chết vậy. Nhất định phải chủ động kích mới được!

Đầu óc Thư Triển nhanh xoay chuyển, cẩn thận suy nghĩ 10 phút mới đầu hành động.

Anh đẩy tủ đầu giường ấn một cái xuống nhà. Sàn nhà lập tức ra, lộ rõ một điện thoại bên dưới.

Thư Triển lấy nó lên. thoại này được nối riêng theo tiêu chuẩn của an toàn. Dù bên có chặn tín hiệu cỡ nào anh vẫn có thể dùng nó thực hiện cuộc gọi.

Nếu không có đường dây thoại... anh vẫn còn thoại vệ tinh mà.

Đây không phải là do Triển nhiều tiền quá, biết tiêu vào đâu, cũng phải anh có chứng tưởng bị hại, mà chỉ là điều chế thuốc ở cấp bậc anh không thể không xét đến việc sẽ ngày bị bắt cóc, giam vây nhốt hay gài bẫy được.

Ngoài công cụ liên lạc, phòng thí nghiệm lẫn nghỉ ngơi của Thư Triển để sẵn một bộ cụ cứu sinh khẩn cấp, đến nhảy trên không cũng có

Đại Hắc thấy ba già mình bận tới bận thì vui vẻ cắp đít theo, phấn khích đến cái đuôi liên tục ngoe nguẩy.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận