Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 42 / 50  ·  84%
Mở Cửa
Chương 42: Người phát bệnh đầu tiên (2)
09/09/2026 20:00· 2,826 từ

Thư Triển dẫn theo Hắc lên tầng 19, nơi này được sửa chữa, nhìn từ phòng nhân đang ở, hình như không giống đãi ngộ dành cho một nhà lắm...

Hơn nữa bệnh nhân chỉ một mà là hai người, hai bị giam giữ riêng trong phòng kính khác nhau.

Bác sĩ và y đang duy trì sự sống của người, các thiết bị, dụng cụ theo dõi dữ liệu sống họ.

Thư Triển vốn không dẫn theo Đại Hắc chạy khắp thế nhưng hình như cu cậu thấy bầu không khí đang căng thẳng nên nhất quyết không rời khỏi Thư Triển. Anh phải đi đến đâu dẫn theo đến đấy.

Tất nhiên, Thư Triển quên tiến hành khử trùng cho Hắc. Mỗi lần chó ta ra phòng thí nghiệm, anh đều khử trùng một lần, bao gồm chính anh và các nhân nghiên cứu trong phòng thí của anh.

Những người khác biết Hắc rất sạch sẽ liền ngầm ý để Đại Hắc đi lại do trong tòa nhà.

“Hai người à?” Thư nhìn một nam một nữ nằm giường bệnh trong phòng kính, lòng cảm thấy kỳ quái.

Trần Miện gật đầu: chúng tôi điều tra, cô gái hẳn là người phát bệnh đầu người còn lại là bạn cô ta, chưa biết chắc người phát bệnh thứ hai không, nhưng có lẽ người họ ở gần nhau nên độ phát bệnh của hắn nhanh, nhanh hơn nhiều so với người ngã bệnh bên

“Anh thẩm vấn bọn chưa? Có phát hiện được nguyên khiến bọn họ phát bệnh là không?” Thư Triển hỏi, đồng nhận báo cáo khám sức khỏe hai người kia từ tay sĩ.

Bác sĩ cười với Triển: “Nghe nói lần này anh lớn nhỉ!”

Thư Triển cười đáp “Cũng thường thôi.”

Trần Miện nhìn hai “Hai vị quen nhau à?”

Thư Triển và bác cùng gật đầu, Thư Triển nói “Bạn cũ.”

Bác sĩ Tả Ngạn nói: “Chúng tôi quen biết từ còn đi học. Anh không biết thằng nhãi này ở trường biệt khiến người ta ghi hận. ràng lúc đó cậu ta ở khoa dược nhưng không người bên khoa y đều hận cậu ta đấy!”

Trần Miện tò mò: sao vậy?”

Tả Ngạn cười ha nói: “Anh nghĩ xem, một sinh dự thính, trừ lớp giải phẫu tất cả các môn chuyên khác cậu ta đều nhỉnh hơn sinh viên học y chính Lần nào cũng phải nghe giáo sư, giảng viên lấy cậu ra làm tấm gương sáng, lòng anh sẽ cảm thấy thế

Thư Triển nhún vai: tài luôn thu hút thù hận hết cách rồi.”

Tả Ngạn liếc mắt: càng nhiều năm thì bệnh tự của anh càng nặng nhỉ.”

Thư Triển: “Quá khen.”

Sau đó Thư Triển lấy Tả Ngạn, hỏi bác sĩ vài vấn đề về số liệu báo cáo.

Tả Ngạn và Thư nói đến chính sự, nói một liền đi đến chỗ thiết bị, béng luôn sự có mặt Trần Miện.

Trần Miện: “...”

Mãi đến khi Thư nhớ ra Trần Miện vẫn chưa lời câu hỏi của mình, anh quay đầu tìm trung tá

Lúc này Trần Miện có cơ hội giải thích rõ của hai bệnh nhân kia.

Thư Triển đi đến giường bệnh của bệnh nhân nữ, cùng cũng nhận ra đối phương: là nhân viên nghiên cứu phòng thí nghiệm D3 ở tầng đúng không? Tôi nhớ cô họ Vương.”

“Vương Nhiễm, một trong nghiên cứu viên phụ trách kiểm sức khoẻ cho Đại Hắc lúc Trần Miện bổ sung đầy

Lòng Thư Triển nhảy bộp. Việc liên quan tới Đại

Đại Hắc ở lại ngoài phòng bệnh, không theo anh nhưng cu cậu đang nghiêng đầu chằm chằm vào phòng kính, như đã nhận ra bệnh nhân này. Có điều cách chó nhận biết từng người chủ là dựa vào mùi vị, cửa kính giam giữ đang đóng, còn có mùi chất khử trùng lấp các mùi khác nó nhất thời không chắc chắn được.

Vương Nhiễm sốt đến mũi đỏ bừng, nhưng cô ta còn nhận thức được, cũng không mê. Lúc nhìn thấy Thư đến gần, trong mắt cô ta lên vài phần hoảng loạn, thêm mấy phần oán hận.

Thư Triển vốn không ý thấy ánh mắt cô ta.

Trong lòng Vương Nhiễm hối vừa hận.

Cô ta cho rằng trai nói mang máu Đại Hắc ngoài là chuyện rất dễ dàng, chắc mẩm lúc làm sẽ có sai sót gì, không thì ta cũng chẳng hạ quyết nhanh đến vậy.

Nhưng ai mà ngờ...

Chạng vạng tối hôm cô ta mang theo đồ đi bạn trai. Bạn trai lấy một laptop ra, tháo rời nắp cho hết tất cả máu, lông USB cô ta đưa vào trong laptop, sau đó nắp lại.

Ít nhất dưới cái của cô ta, nắp lưng của laptop kia được ráp lại rất hảo, vốn không nhìn ra vết từng bị tháo rời.

Lúc đó cô ta bất an, anh bạn trai nhận bèn liều chết triền miên một cùng cô ta trước khi xa. Hắn liên tục nói với ta về tương lai tốt bảo cô ta qua một thời gian nữa hãy xin nghỉ bọn họ sẽ lập tức hôn, ra nước ngoài.

Rồi cũng đến lúc trai phải rời đi, cô ta nỡ tách ra nên đã tiễn trai đến tận trạm kiểm

Những người phải rời cùng ngày đều đang xếp hàng kiểm tra, chẳng những phải qua an ninh, mà tất cả bị điện tử đều phải nộp để định dạng lại toàn trước khi đi. Chủ nhân bị được quyền sao chép những dung trong đó nhưng nội được sao chép phải tạm thời lại đây, đến khi tra và xác nhận có vấn đề gì thì mới gửi về cho chủ sở hữu.

Tất cả tài liệu cứng (bản in trên giấy) đều thể mang ra ngoài, kể cả ký cá nhân. Vật dụng tư sẽ được trả lại sau thời gian nhất định. Người trách kiểm tra sẽ tuyên giảng giải một lượt về việc: làm lộ bí mật sẽ chịu những trách nhiệm pháp đồng thời còn nhắc toàn thể người rời rằng trong vòng một năm, không được xuất ngoại, thông tin cá sẽ bị giám sát đến thời hạn bảo mật kết thúc.

Có rất nhiều người tiễn bạn bè rời đi, không mình cô ta.

Đến lượt bạn trai cô ta cực kỳ lo lắng, chiếc laptop kia không thể khởi có điều thiết kế của laptop rõ ràng đã cân nhắc đủ loại yếu tố khác nên nó khởi động không bất cứ vấn đề gì.

Mắt thấy bạn trai trót lọt qua được cổng an chỉ cần kiểm tra hành lý tất là hắn có thể laptop của mình an toàn rời

Nhưng đúng lúc này, Miện đến. Anh dẫn theo vài nhân đến trước mặt bạn trai ta, nói với hắn: “Chúng đã cho các người rất nhiều hội, đáng tiếc các người hề quý trọng.”

Kế đến, Trần Miện tay lên, lớn tiếng ra lệnh: giữ bọn họ!”

Bạn trai cô ta chưa kịp phản ứng đã bị còng, cô ta... cũng giống hệt.

Lúc đó có nhiều nhìn thấy cô ta và bạn cô ta bị như vậy, Vương chỉ cảm thấy như thể sập.

Cô ta vốn không chuyện mình và bạn trai mưu bí mật làm sao mà bại

Sau đó nữa, trong bị thẩm vấn, cô ta đột phát bệnh, không lâu sau đã đưa đến nơi này, còn thấy bạn trai mình cũng mắc tương tự.

Cô ta không hiểu tại sao hai người họ lại bệnh nặng cùng lúc, càng không tại sao ngay cả những này cũng không giải quyết được tình của bọn họ. Vương từng suy nghĩ u ám Có lẽ nào đây chính là đoạn mà quốc gia trừng bọn họ, thông qua đó ép trai cô ta phải ra ai đã liên mua chuộc bọn họ.

Thế là Vương Nhiễm hét, chửi rủa um sùm, còn ngừng khóc lóc, nhưng những hành này chỉ làm cô ta hao hết sức lực, khiến bệnh ta càng trở nặng.

Lúc này, Vương Nhiễm thấy Thư Triển, lại bắt đầu đến thuyết âm mưu. Cô ta miệng hỏi: “Anh đã làm tôi?!”

Thư Triển vỗ cái vào tập hồ sơ bệnh án, với Trần Miện: “Đây đã là thứ ba nói câu này tôi trong hôm nay rồi đấy.”

Trần Miện cười thầm: bảo hôm qua anh nói thế gì!”

Thư Triển khó chịu: nào có hiểu biết đều nhận tôi chỉ nói đùa thôi mà.”

Trần Miện bất đắc “Thời buổi này, học sinh dốt hơn học sinh giỏi nhiều.”

Thư Triển chân thành “Tôi đề nghị sau này nên môn hóa vào kỳ thi công đi.”

Trần Miện sụp đổ: sư ơi giáo sư, ngài làm cho công chức một con đường đi! Không phải ai trong tôi cũng muốn vào Bộ Y làm đâu!”

Màn tấu hài qua Trần Miện và Thư Triển nói lý do hai người kia bị

Thư Triển nhíu mày: họ lấy được máu và lông Đại Hắc à?”

“Ừ.”

“Đồ đâu rồi?”

Trần Miện nhìn trái phải, chỉ là không nhìn Thư

Thư Triển im lặng chằm chằm anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=42]

Trần Miện không chịu đành giơ tay đầu hàng: “Bị người giáo sư Trịnh cướp mất thật đấy! Chúng tôi phải nghiệm đằng sau chiếc laptop kia cái gì mà, đúng không? nhóm người giáo sư Trịnh đến, nghe nói đây có thể máu và lông của Đại liền xông tới cướp đi, thật là cướp đoạt á! lính của chúng tôi không ngăn lại được!”

Chúng tôi cũng không cản đâu, tuy nhóm giáo sư không phải mấy lão già bảy mươi tuổi nhưng người nào nấy đều có tuổi tác không nếu không cẩn thận đẩy ai thì phía trên sẽ lòng chết mất.

Thư Triển cười lạnh: anh có thể chuẩn xác bắt hai người Vương Nhiễm, lại không bọn họ mang cái gì à? Đừng chơi trò mèo này tôi, lần trước tôi và Hắc vừa về đã bị người đã lấy không ít máu, lẽ đổi thành người khác thì có thể khác được chắc?”

Trần Miện ngẩng đầu nóc nhà, không hó hé tiếng

Thư Triển mài răng, thấy hơi hối hận vì đã với Trần Miện, có lẽ phía phát hiện ra quan hệ bè giữa họ nên mới trực phái Trần Miện đến làm trưởng kiêm nhiệm của cả thăm dò lẫn đội an ninh. thì một khi xảy ra chuyện kiểu này sẽ có thể Trần Miện ra cho trút giận ngay.

Trần Miện đại khái hiểu rõ điều đó nên lát bèn cúi đầu xuống, tỏ vẻ thương nhìn Thư Triển.

Thư Triển: “... Coi anh nợ tôi một lần.”

Trần Miện tức khắc được sống lại: “OK luôn!” Dù thì anh nợ Thư Triển cũng có ít.

“Sao các anh phát được?” Cạnh đó, Vương Nhiễm đang trên giường bệnh đột nhiên lên Cô ta dẫu có chết muốn chết cho rõ ràng!

Trần Miện dời mắt Vương Nhiễm. Anh lập tức trở lạnh lùng, cứ như nhiệt độ người anh giảm xuống 30 “Thẻ công tác.”

Vương Nhiễm đầu tiên không hiểu mô tê gì, nhưng tiếp theo của Thư Triển đã dàng phá vỡ bí mật.

Thư Triển nói: “À, thẻ công tác có gắn chip lén, đúng không?”

Trước khi bộ phận Giới Mới được thành lập, mỗi ở lại đều nhận được thẻ tác mới. Hiện giờ muốn mở cửa mấy tòa nhà cao đều phải có thẻ công mới này.

Thư Triển cũng nhận hai tấm thẻ, một cho anh, cho Đại Hắc, nhưng anh đã dụng cụ kiểm tra qua, hai tấm thẻ công tác này hề có chức năng dư nào.

Trần Miện nhỏ giọng cho anh biết: “Của anh là đặc chế, đừng nói với người

Phía trên biết Thư rất ghét việc này nên không chip nghe lén vào hai tấm công tác chỗ anh.

Về phần những người thuộc đội nghiên cứu khoa học, họ kiểm tra ra cũng sẽ nói gì, bởi vì nhiều đã quen rồi. Còn ai không thì cùng lắm là lúc mấy chuyện riêng tư sẽ thẻ công tác vào hộp cách

Đối với những dự nghiên cứu khoa học quy mô thế này, không chỉ Hoa Hạ bất kỳ quốc gia nào sẽ hành động thận trọng giống thôi.

Thư Triển khựng lại: ơn.”

Trần Miện vỗ vai “Anh đúng là quá bướng bỉnh, hành xử khéo léo gì cả. ra... sẽ có cách đối dành riêng cho từng người.”

Thư Triển chỉ cười không nói gì. Trước đây, nếu cơ hội tham gia dự án này, anh cũng không để chuyện bị nghe lén 24/24, nhưng tại, ai bảo anh thật giữ bí mật với vài không đáng tin làm chi... Anh muốn đặt cược vào sự thận của mình, cũng không muốn cược lòng tốt của khác.

Thư Triển quay sang Vương Nhiễm bắt đầu nhận ra trạng cơ thể không ổn từ nào, lại hỏi cô ta uống loại thuốc gì, thời điểm bệnh đã đến những đâu, xúc với thứ gì, vân và mây mây.

Dường như Vương Nhiễm đang choáng váng nên một chữ không trả lời.

Thẻ công tác! Vấn vậy mà lại xuất hiện từ cái thẻ công tác nhỏ xíu

Sao cô ta lại suất như vậy? Hà cớ gì ta không hề nghĩ tới việc Còn bạn trai cô ta sao một người thông minh như ấy cũng không chú ý chứ?

Trần Miện tất nhiên không nói cho Vương Nhiễm: phương giám sát và nghe lén vốn chỉ đặt trên một tấm công tác. Từ một tháng trước, văn bản và câu từ truyền từ tòa nhà thực ra ngoài đều bị chặn đứng, ai xem được, không ai được.

Những người có thể giữ lại bộ phận Thế Giới hiện giờ, ngoài một số người nguyện ra còn có công việc sàng lọc vào một tháng

Vương Nhiễm cũng coi xui xẻo, có thể lọt qua lọc nhưng lại thua bởi bạn và lòng tham của chính

Lúc đầu, ý của trên là tránh làm bên ngoài ý. Loại người như bạn trai Nhiễm, dù có liên hệ bên ngoài nhưng chỉ cần không động thực tế thì phía sẽ ngầm cho phép bọn rời đi.

Tuy cũng có rất người bị bên ngoài liên hệ bạn trai Vương Nhiễm, hoặc tự sinh ra ý nghĩ xấu, rốt cuộc những người này loại yếu tố, cả khách lẫn chủ quan mà cái cũng không làm đã phải rời

Chỉ có bạn trai Nhiễm và cô ta là làm đã thế còn đụng ngay họng cuối cùng biến thành hai gà bị giết để dọa khỉ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận