Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 50  ·  2%
Mở Cửa
Chương 1: Cửa đã mở
20/08/2026 06:00· 1,580 từ

Bốn giờ rưỡi chiều.

Sắc trời đỏ quạch, lặng gió, cây cành lá đều lìm không chút lay động. Đến tiếng ve liều mạng gọi hè ngày cũng tan biến sạch sẽ.

Nhóm giáo sư, sinh viên đại Tử Kim cho rằng có một trận mưa rào thật nên chẳng ai để ý, bước chỉ thêm vội vã trong cái oi bức.

Tầng 17, toà nhà thực nghiệm

Thư Triển cau mày, đóng dấu số liệu báo cáo ra lò rồi ném sang một

Anh không cảm thấy thất vọng lại là một lần bại nữa chứ có gì to đâu. Nhưng mà Thư Triển tin là bản thân đã tiếp cận, ra được con đường chính xác… thì, không tính đến những phẩm phụ bất ngờ được vào tuần trước.

Ở trong phòng thí nghiệm, mấy như này xảy ra cơm bữa.

Ví dụ như vốn định nghiên phát minh thuốc chữa tim nhưng kết quả lại làm thuốc tráng dương. Chẳng qua là những sản phẩm ngoài ý muốn người ta vừa ngạc nhiên vừa rỡ thì cũng có những không dám hé miệng với người ngoài.

Thư Triển nhấc cái ly sứ quai cỡ lớn lên, một ngụm cafe đen rồi cầm di động trên bàn, chuẩn bị ra ngoài một chuyến. Năm giờ anh có hẹn gặp, bàn công với một công ty dược tiệm cơm tây gần trường.

“Tiểu Lý, tôi ra ngoài một khoảng 2 tiếng nữa về. Bên này cậu để ý một tí nhé!” Thư Triển dặn trợ thủ của mình.

Lý Vận ngẩng đầu: “Vâng, giáo đi thong thả. À, nay thời tiết hơi xấu, khả cao là sẽ mưa to nên sư cứ mang theo ô cho ăn. Còn nữa, trên bàn ngoài một lá thư của sư đấy ạ.”

“Tôi biết rồi.” Thư Triển liếc sắc trời bên ngoài. nhớ kỹ lời Lý Vận nhắc sau đó đi đến khu vực lạnh của phòng thí nghiệm lấy mẫu, cất thật cẩn thận.

Trở lại khu vực làm việc, Triển mở tủ đồ nhân, thay bộ quần áo thực rồi tiện tay cầm theo cái gấp trong ngăn tủ.

Lý Vận và một trợ lý đều nhìn thấy Thư lấy mẫu phẩm nhưng chẳng ai năng gì.

Theo bọn họ biết, chỉ cần phải hạng mục được thì giáo sư Thư có quyền hữu tất cả thành quả cá của mình. Tiền lương của họ thế, đại học không trả, tất đều do giáo sư Thư móc tiền túi thanh

Một tay Thư Triển cầm ô di động, tay còn xách theo thùng giữ lạnh (dùng y tế), đang định mở cửa lại nhớ đến lời Lý Vận Anh nghiêng đầu, lập tức nhìn thùng hàng chuyển phát nhanh lá thư đặt trên bàn ở cạnh cửa.

Phía trên thùng hàng chuyển phát có một phong bì trâu, dùng bút marker size lớn hai chữ “KHẨN CẤP”. Mặt sau một dấu chấm than to đùng như sợ người ta không nhìn bên dưới còn có hàng “Thân gửi giáo sư Triển”.

Ai gửi thế nhỉ?

Giờ bình thường rất ít người thư từ để gửi chứ đừng nói là có việc cấp.

Thư Triển đặt mấy thứ trong xuống bàn, cầm lá lên, mở ra.

Trong phong bì có một tờ A4 được gấp gọn trên đó chỉ có đúng một chữ được đánh máy: [Giáo sư thân mến. Nếu không muốn bí của mình bị người khác biết, muốn mất hết thể diện công việc hiện tại, anh biết phải làm nào rồi đấy!]

Đứa ngớ ngẩn nào làm thế? Triển cười khẩy, vứt thư cùng phong bì vào máy giấy rồi xách thùng giữ lạnh cái ô của mình lên, mở đi ra ngoài.

Điện thoại di động bị anh quên, nằm lù lù thùng hàng chuyển phát nhanh.

Thang máy đến, cánh cửa inox lặng trượt sang hai

Thư Triển bước vào, ấn nút tầng 11. Anh còn đi đón đồng bọn nữa.

Hôm nay chú chó yêu Đại của anh phải đến kiểm tra lại. Vì một số do đặc biệt, Đại Hắc nhà cũng coi như khách quen của thí nghiệm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=1]

Nhân viên phòng thí nghiệm D3 dây thừng dắt chó, Đại Hắc ra ngoài.

“Tình hình của nó sao rồi?”

“Hồi phục rất tốt, không xuất tình huống khác thường

Đại Hắc bị nhốt trong lồng ngày, rất chi là thân nhào về phía Thư Triển:

Thư Triển giơ ngón trỏ lên, cậu lập tức yên lại. Thế nhưng cái đuôi vẫn tục đong đưa.

Thư Triển kẹp cái ô gấp nách, đưa tay vỗ cái đầu bự của chó cưng: nào, dắt mày đi ăn ké.”

Nhà hàng tây kia vốn không thú cưng vào trong, nhưng thỉnh thoảng cũng có ngoại Ví dụ như khi gặp Thư và thú cưng của anh.

Đại Hắc hớn hở cọ cọ nhân, không cần dây cũng tự động theo chân Thư đi vào thang máy.

Cửa thang máy im lặng khép

Lúc sắp đến tầng 1, thang đột nhiên lắc lư mạnh.

Thư Triển tóm được một bên vịn, cái ô đang rơi xuống đất. Đại Hắc sợ mức sủa thành tiếng: “Gâu gâu”.

Cũng may thang máy đã nhanh trở lại trạng thái thường rồi dừng lại ở tầng cửa cũng mở được như thường.

“Đợi một chút!” Thư Triển cẩn quan sát tình huống ngoài, xem có gì bất thường “OK, giờ ra được rồi. Đi

Lúc chạy ra khỏi thang máy, Hắc còn không quên cái ô đang nằm trên mặt theo luôn.

Đại sảnh tầng 1 chỉ có viên bảo vệ, thấy Triển xách theo thùng giữ lạnh ra khỏi thang máy thì kinh hỏi: “Giáo sư Thư, sao thế? chuyện gấp gì à?”

Bước chân Thư Triển chậm dần, với bảo vệ: “Vừa thang máy đột nhiên rung lắc mạnh. Nếu nãy giờ không có đất thì tốt nhất là nên người bên công ty thang máy tranh thủ kiểm tra thử sao.”

“Động đất? Đâu có đâu.” Sau kinh ngạc, vẻ mặt vệ cũng trở nên nghiêm túc: ơn giáo sư Thư, tôi sẽ ngừng sử dụng thang máy kia

Sắp đến giờ cao điểm tan lúc đấy sẽ có nhiều người dùng thang máy. Nó sao thì thôi, chứ một khi ra vấn đề thì to chuyện Với lại quá nửa số người việc trong tòa nhà này có thân phận không giản, bảo vệ không lơ là một tí nào.

Bảo vệ vội vàng đi xử chuyện thang máy, Thư cũng không để ý nữa, dắt Hắc đi đến cửa chính tầng Anh muốn Đại Hắc đưa ô mình nhưng cu cậu lại không

Giống với mọi ngày, Thư Triển thẻ, thanh gác cổng xuống.

Tay phải anh xách cái thùng lạnh không lớn, tay đẩy cửa kính, để Đại Hắc ngoài trước còn mình đi theo sau.

Lúc đẩy cửa, Thư Triển còn hôm nay ánh nắng ngoài hơi chói mắt.

Nắng ư? Trong lòng Thư Triển có tí ngờ vực, định ngửa mặt lên nhìn trời đã đối diện với một điểm chói lòa, đang lơ lửng ngay cánh cửa.

Điểm sáng quá chói khiến anh thức đưa tay lên mắt.

Đại Hắc tò mò, nhìn chằm vào điểm sáng kia. nhảy lên, duỗi móng định cho này một vuốt.

“Đại Hắc, quay lại!” Trong lòng Triển cả kinh. Anh vàng hô to, cánh tay cũng tức vươn về phía trước, túm cưng của mình lại.

Thư Triển muốn kéo Đại Hắc vào toà nhà nhưng không kịp nữa rồi!

Điểm sáng chói mắt đột nhiên nổ, biến thành một hào quang rực rỡ, bao kín người một chó.

Bảo vệ vừa đi khoá cửa máy về, đúng lúc thấy cảnh giáo sư Thư và cưng của mình bị quầng sáng chửng, chùm chìa khoá đang cầm tay rơi thẳng xuống đất.

Có một thầy giáo chuẩn bị vào tòa nhà thực gần như là chân trước chân với Thư Triển. Người này chỉ hơn một bước nhưng lại không quầng sáng nuốt chửng, thế nhưng bị doạ đến mức cuống lùi về phía sau, cẩn thận bước hụt ngã lăn xuống cầu thang.

Bãi cỏ bên ngoài tòa nhà lên mấy tiếng kêu hãi.

Quầng sáng đã cắn nuốt Thư và Đại Hắc không biến mất mà ngang nhiên đứng đó, chặn kín lối vào tòa của người ta.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận