Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 20 / 50  ·  40%
Mở Cửa
Chương 20: Chọc giận đại vu
24/08/2026 20:00· 2,063 từ

Thư Triển đang định bôi thuốc Phạm Cương, lúc đứng dậy phát hiện cơ thể không chút sức lực.

Sao anh lại mệt mỏi như nhỉ? Là vì anh suy nhiều hay do vận dụng lượng nào đó quá đây?

Thư Triển nhất thời nghĩ mãi ra. Anh nghĩ nếu bản có thể giống như lúc chế thuốc vừa rồi, thu được năng lượng các nguyên tố cần thiết cơ thể thì tốt

Nghĩ đến đây, Thư Triển nhận có mấy luồng năng lượng rạc tập trung xung quanh ngay cả năng lượng thuốc dán vừa làm cũng đang rục rịch muốn

Tất nhiên không thể động vào dán của người ta. Thư lấy tay che miệng bát cố gắng nghĩ năng trong thuốc dán không tràn ra ngoài, cuối cùng năng lượng ấy cũng tĩnh trở lại.

Còn những năng lượng rời rạc trung về phía Thư Triển chìm vào cơ thể anh.

Không lâu sau, Thư Triển lập cảm thấy tinh thần sảng Tuy đầu vẫn còn hơi nhức chút đỉnh nhưng thể đã hồi phục lực.

Phạm Cương cảm thấy khá là quái, Thiên Tàn này mới còn nói sẽ bôi thuốc hắn vậy mà lại yên tại chỗ, mặt còn trắng bệch lạ thường. chẳng mấy chốc, sắc cậu ta đã tốt lên nhiều, cũng tự mình dậy được.

Phạm Cương cảm thấy Thiên Tàn có vẻ là lạ nhưng không hề nghĩ đến việc thức tỉnh năng lực văn, bởi vì mọi Thiên Trụ tinh đều Thiên Tàn tuyệt đối có cửa thức tỉnh năng phù văn, không thì ta gọi họ là Thiên làm gì?

Thư Triển gật đầu với Phạm “Bây giờ chúng ta... bắt đừng sợ.”

Phạm Cương nghĩ thầm tôi không gì hết, còn định nói khỏi bôi thuốc cho hắn, ích thôi, chỉ tổ phí. Nhưng dục vọng sinh theo bản năng lại hắn phải ngậm miệng.

Thư Triển lần nữa hứng đầy chậu nước. Điều kiện ở đây khá tệ, anh chỉ thể làm được đến này. Anh phải dùng độ nhanh nhất để dùng kim loại được hun nước nóng cạo sạch hai thương nghiêm trọng nhất người Phạm Cương: dấu vết đâm thủng gần tim cào xước trên cổ.

Anh cố hết sức để sương năng lượng có màu tiếp bám vào vết thương, hệt đang Thải Siêu Thấu vậy thì anh có không cần nhìn thẳng vào đó. May mà vết của Phạm Cương cũng không quá nhiều máu.

Vấn đề lớn nhất của bệnh máu chính là không thể thấy máu đang chảy ra lượng lớn máu.

Sau đó, Thư Triển lấy phần dán trắng như mất màu ra, lại cọ rửa một bát kim loại nhỏ rồi cho thuốc vào. đến dùng cây kim loại được rửa sạch nghiền thuốc, lấy một ít bôi vết thương bị đâm trước ngực Phạm Cương.

Thuốc vừa mới tiếp xúc với thương, thân thể Phạm Cương nhiên khẽ run lên.

Phạm Cương muốn hỏi: Sao thuốc lần này bôi lên đau vậy? Chẳng lẽ đại vu thuốc rồi à?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=20]

Đau đớn cũng không đến mức chịu nổi, chỉ là hiện khả năng kháng thuốc và lực của Phạm Cương giảm đi rất nhiều, nghĩa năng lực chống lại đau cũng hạ thấp kể.

Thư Triển nhìn cơ bắp hắn run thì kịp nhận ra: lắm à? Tôi không ngờ kích thích vết thương này, anh cố chịu lát trước đi, đây là sát trùng đấy!”

Thư Triển trông thấy năng lượng về thuốc dán đang đánh lá cà với năng lượng khuẩn trên vết thương Phạm Cương. Hai bên giết tới, ta giết lui, thôn tính ta, ta chết mi, rất nhanh năng thuốc đã chiếm thế phong, đánh thẳng một đường bên trong cơ thể Phạm

Phạm Cương nghe không hiểu Thư đang nói gì, hắn cau nhìn Thư Triển đang lấy một ít thuốc dán gần hắn, lập tức kháng cự nói: “Không... cần, cần đâu, tôi... A!”

Thư Triển làm như không nghe Phạm Cương đang từ chối. phản ứng trên vết thương hắn có thể nhìn thuốc dán do anh chế quả thật có tác Thế là anh nhanh bôi phần thuốc còn lại cổ Phạm Cương.

Hắn đau tới nỗi cơ bắp run rẩy cả lên nhưng hai tay hai chân hắn rẫy vết thương, dẫu cũng không nhấc lên Ngoại trừ kêu rên đau thì hắn không còn nhiêu năng lực để phản Thư Triển.

Ba cái đầu trọc lóc của bệnh nhân Phòng Lợi quay sáu mắt nhìn nhau, vẻ ngưng trọng.

“Phạm Cương sao thế? Sao tôi hình như hắn đang đau dữ lắm thì phải? Rốt cái tên Thiên Tàn đang làm gì nhỉ?” Lợi như đang lẩm bẩm mình, lại như đang thăm hai người khác.

Hai gã còn lại lắc đầu.

“Trước đây đại vu bôi thuốc Phạm Cương cũng đâu thấy có dáng vẻ như thế giờ?” Một bệnh nhân đoán xem liệu có đại vu đã đổi sang mới rồi không.

Gã hán tử đầu trọc nhỏ nhất khẽ run lẩy bẩy, hãi tột độ nói: “Chúng cần hét lên cứu không?”

“Chờ chút!” Phòng Lợi tỏ vẻ thể sợ sệt thế được: xem đến tột cùng tên Tàn kia muốn làm trước đã, cùng lắm chúng ta không cho hắn thuốc là được.”

“Ừ, quyết định vậy đi.” Hai khác vội đáp lời.

Ba người nhóm Phòng Lợi nhìn chằm vào Phạm Cương. Không bọn họ không nói tình anh em, mà là Cương vốn không chung với bọn họ. Trước đây còn giúp bát điện trông chừng bọn họ, không nể tình. Bây giờ bị thương sụm nụ, mấy khác còn đang âm thầm sướng.

Kết quả ba người trông thấy Tàn kia bôi thuốc trên vết thương của Phạm Cương liền bất động, còn gì đó với hắn.

Cơ bắp của Phạm Cương chậm thả lỏng, hắn không nói nào nữa.

Thư Triển rửa tay, thuốc dán hết sạch, anh nghĩ bản hẳn là nên đến phòng dược nhỏ của đại xem thử.

Ba người Phòng Lợi nhìn Thư đi lướt qua bên cạnh họ, sau đó tiến vào phòng cách vách, chờ lâu cũng không thấy Triển quay lại.

Tức là Thiên Tàn này không ý định bôi thuốc cho họ hả?

Ba người Phòng Lợi vừa vui vừa thấy hơi phiền muộn.

Thư Triển không biết tâm trạng xuýt của nhóm ba người Lợi, anh đang quan sát thực vật anh nhìn lúc vừa bước vào đá.

Có lẽ những thực vật này là nguyên vật liệu thảo mà đại vu sử dụng, lá của một cây hiện rõ dấu từng bị cắt.

Thư Triển nhìn từng gốc thực nhưng không hề động đến Theo bản năng, anh biết còn cần thêm một thời gian để hồi hiện giờ anh có thể sát, thậm chí là tích nhưng tạm thời không tiếp tục điều chế

Thư Triển ấn vào mi tâm, xem rốt cuộc là năng gì đã giúp anh có năng điều động và hợp thành phần trong lại với nhau.

Đau đầu, toàn thân không còn sức lực, suy nghĩ trì

Hiểu theo cách nói bình thường không đủ tinh lực, thiếu lượng tinh thần nhỉ?

Tinh lực, năng lượng tinh thần... thần lực?!

Thư Triển dừng bước chân.

Ở Trái Đất, tinh thần lực được gọi là “niệm lực”. từng nghe từ này nhưng bao giờ thật sự thấy.

Nhưng anh có thể tin chắc điều: lúc anh ở Trái ngoài đầu lưỡi đặc biệt thì không có bất năng lực dị thường khác, tất nhiên là bao cả tinh thần lực.

Thế thì tại sao anh tự có thể nhìn thấy, cũng điều động năng lượng chứ?

Bởi vì tinh cầu này ư?

“Cậu cảm thấy hứng thú với cây thảo dược này à?” Ngu đại vu mở cửa ra từ hang đá sau, nhìn thấy Thư đang quan sát thảo dược bối của ông.

Thư Triển quay đầu nhìn ông không lên tiếng đáp lời.

Xá Ngu đi đến trước mặt Triển, vô tình hữu ý cách giữa Thư Triển và dược bảo bối của “Những thảo dược này quý, đều là ta vất khổ sở mang từ thành đến tận đây, không để chúng bị chút thất nào. Sau này ta dạy cậu cách xới đất, nước cho chúng nhưng không phải giờ. Nhiệm vụ lúc này của là chăm sóc tốt cho bệnh nhân kia.”

Xá Ngu cau mày nhìn Thư “Cậu nghe hiểu ta nói không? Không được động vào dược thảo này, hiểu

Thư Triển chậm rãi gật đầu.

Đại Vu vẫn không yên tâm lắm, hỏi lại anh: “Đổi xong hết rồi à?”

Thư Triển không có phản ứng.

Xá Ngu đại vu lắc đầu, thầm sao ông lại cảm Thiên Tàn này thông minh Sau đó lập tức qua Thư Triển, đi phòng bệnh tạm thời ở vách.

Trong phòng bệnh, ba gã đại Phòng Lợi nhìn thấy đại đi vào, lập tức nháo kêu la, cáo trạng đại vu.

Đại vu thấy thuốc dán trên ba người đều y như chỉ có vết thương trên Phạm Cương trông có từng bị động vào tức giận gọi Thư Triển mắng một trận: “Cậu phí thế làm gì? Nhiều dán như vậy cậu đâu cả rồi? Ta bảo bôi thuốc cho bọn họ, nãy tới giờ cậu làm Số thuốc dán còn lại đâu?”

Vừa rồi lúc rửa tay, Thư đã tiện thể vứt luôn cặn thuốc màu đen còn sau khi điều chế mương nước.

Đại vu thấy Thư Triển không phản ứng, còn không thèm kỹ thuốc dán trên người Cương đã tức giận mức đi ra khỏi đá, thổi một tiếng còi ra ngoài.

Nhóm ba người Phòng Lợi vênh đắc ý nhìn Thư Triển, người trong đó còn hả nói với anh: “Mày rồi con trai! Mày chọc giận đại vu thì mơ được ở lại ông ấy nữa. Cút ra đi, Thiên Tàn đáng

Thư Triển nhìn ba người, từ nói: “Tôi... có thể, giúp anh, đổi thuốc.”

Chỉ một đối tượng dùng thuốc quá ít, nếu muốn biết quả phổ quát của một thuốc mới, tất nhiên người dùng thử càng càng tốt. Với lại nếu người này tiếp tục dụng thuốc của Xá Ngu sẽ không có tiến gì, chỉ càng ngày càng thêm.

Cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, anh vẫn hiền lành chán!

Ba người Phòng Lợi tưởng Thư cảm thấy sợ hãi, đang xin bọn họ, lúc này cười lớn nói: “Cút cút! Cần mày đổi chắc? Bọn tao vẫn chưa chết đâu!”

Thư Triển gật đầu: “Nhớ kỹ các anh nói đấy.”

Anh không chút do dự nói câu này.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận