Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 25 / 50  ·  50%
Mở Cửa
Chương 25: Cầu xin tôi đi
29/08/2026 20:00· 2,727 từ

Phạm Cương nhìn thấy bát hạ và đại vu cùng đi Thiên Tàn kia đến, trong mơ hồ có suy đoán.

Quả nhiên, ngay say khi Triển bôi thuốc mới cho Phạm Xá Ngu đại vu liền kịp chờ đợi lại gần xét tình trạng của hắn.

Thư Triển: “Không nhanh như đâu.”

“Bao lâu sẽ có hiệu Xá Ngu hỏi.

Thư Triển dựa theo phản hôm qua, trả lời ước chừng: nửa ngày.” Anh vẫn chưa rõ đơn vị thời gian nơi này.

Nửa ngày cũng không thể bớt nhiệt độ trở về bình nhưng có thể hạ sốt.

Hiện giờ Phạm Cương vẫn bị những cơn sốt nhẹ ngắt chủ yếu là do bệnh trên những vết thương khác phá.

Xá Ngu đại vu tỏ hôm nay ông sẽ túc trực đây luôn.

Hoa Thiết Nhi thấy nhất cũng không nhìn ra hiệu quả kéo Thư Triển ra khỏi đá.

“Anh hiểu biết về thuốc à?” Hoa Thiết Nhi nhảy xuống bậc thềm đá, quay đầu

Thư Triển đi xuống từng một, trả lời: “Hiểu.

Thời gian, trong một ngày, thế nào? Nói ra sao?”

Hoa Thiết Nhi vốn còn hỏi thêm anh học chế thuốc chỗ nào nhưng thấy dáng không muốn nói nhiều của Triển thì không hỏi nữa, lại đầy hứng khởi tiếp tục Thư Triển cách nói và cách từ.

Lúc trời sắp chạng vạng, Hắc lần nữa ngậm nửa con Nham Trùng trở về.

Hoa Thiết Nhi thấy vậy hết sức vui vẻ, nói Đại chắc chắn là phát hiện sào huyệt của Hỏa Nham rồi.

Nhưng Đại Hắc rất keo hoàn toàn không có ý dẫn Có điều nó lại vứt con trùng kia xuống trước Hoa Thiết Nhi, còn đặt vuốt lên đó, sủa một tiếng hắn.

Mới đầu Hoa Thiết Nhi không hiểu, còn mừng rỡ hỏi Triển: “Đại Hắc đang nhận với tôi đấy à?”

Thư Triển không chút lưu nói ra sự thật: “Cậu nghĩ rồi, nó chỉ muốn để nấu chín thịt trùng thôi.”

Hoa Thiết Nhi: “...” Tức trong mắt Đại Hắc, tôi chỉ một tên đầu bếp thôi hả?

Đại Hắc: “Gâu!”

Sau bữa cơm chiều, Xá đại vu từ trong nhà đi gọi hai người vào nhà.

Tâm trạng Xá Ngu rất tạp nhưng trải qua gần nửa lắng đọng, lúc này nét của ông đã dịu lại. qua khi nhìn thấy Thư trong mắt ông vẫn lộ ra ít vẻ khó tin.

“Thuốc có hiệu quả thế Hoa Thiết Nhi rất hào hứng, hỏi vừa đi đến bên Phạm Cương.

Đại Hắc theo vào nhà còn định tiến vào phòng bệnh thời liền bị Thư Triển bảo ngừng.

Phạm Cương thấy bát hoàng xuất hiện lần nữa, cơ thể giãy giụa, hé miệng nói: hạ, ti chức khỏe lắm

Hoa Thiết Nhi không cần Ngu trả lời, biểu hiện của Cương đã nói cho hắn kết quả. Lúc hắn đến đó, tuy Phạm Cương vẫn táo nhưng không hề có tinh như bây giờ.

Xá Ngu nhìn chằm chằm Thư Triển, muốn hỏi anh học phương pháp chế thuốc từ nào, muốn hỏi anh đơn này là gì, muốn hỏi anh là Thiên Tàn mà có học được cách chế thuốc...

Vì có quá nhiều câu nên ông nhất thời không biết hỏi cái gì cho phải.

“Đại vu?” Hoa Thiết Nhi mắc gọi ông.

Xá Ngu thu lại tất ngờ vực và khó tin của cuối cùng vẫn là có nói vậy: “Dược hiệu... không rất đúng bệnh, thời gian phát huy hiệu quả cũng không lắm, nếu chỉ bàn về hiệu của thuốc thì đã đạt đến chuẩn dược tề sư sơ rồi.”

“Dược tề sư? Sơ cấp?” Thiết Nhi kinh ngạc. Hắn còn dù Thư Triển biết chế thì cùng lắm chỉ chuẩn của học đồ dược sư thôi. Có thể anh am một số đơn thuốc nhưng chắc sẽ không mạnh bằng Xá Ngu vu.

Không phải hắn xem thường Triển mà là Thiên Tàn tuyệt không có khả năng thức năng lực phù văn. Một không thể thức tỉnh năng phù văn thì vĩnh viễn không trở thành dược tề sư chính được, tối đa chỉ đạt đến độ học đồ mà thôi.

Đây cũng là điều Xá đại vu nghĩ mãi không thông Dựa theo phản ứng của Cương, đống thuốc dán kia ràng có chứa năng lượng, nữa còn chứa rất nhiều. Thư nói nửa ngày sẽ có thể hiệu quả nhưng trên thực tế chỉ chờ không đến một đồng hồ thì cơn nhẹ của Phạm Cương dịu đi.

Ông chỉ là ngoan cố chịu tin một Thiên Tàn chế thuốc được, thế nên cứng rắn đợi đến sau cơm tối, tận mắt thấy Cương chẳng những hết hẳn sốt còn muốn ăn thịt, muốn nước, tinh thần rõ ràng đã hơn buổi trưa, ông mới lòng tiếp nhận sự

Hoa Thiết Nhi và Xá cùng nhìn về phía Thư Triển.

Thư Triển thì đang kiểm tình trạng của Phạm Cương. Lúc thấy hắn đã khá hơn đó rõ rệt, tâm trạng tức sướng rơn. Điều này rõ thuốc dán anh vừa chế lúc nãy có dược hiệu còn trội hơn lần đầu anh làm

Anh thậm chí còn đang liệu có thể chế ra thuốc viêm dạng uống hay không, không chừng thế thì hiệu sẽ tốt hơn.

Nhưng mà... hình như tốc lành vết thương của người này quá thì phải?

Ý anh không phải vết của người này đã lành, anh dùng tinh thần lực thấy “năng lượng tà ác” vết thương của Phạm Cương bị năng lượng trong thuốc phối với năng lượng trong cơ thể đánh đến không còn manh giáp, như sắp bị cắn nuốt sẽ rồi.

Hiện giờ trong cơ thể Cương chỉ còn một luồng năng tà ác đang khổ sở giụa, nhưng chỉ cần thuốc theo có thể đuổi kịp sớm muộn gì nó cũng bị diệt.

Là do thể chất à? lẽ có một phần, nhưng hẳn thuốc mới chiếm phần lớn nhân.

Mà thuốc có hiệu quả như vậy, Thư Triển nghi ngờ khi nào liên quan tới năng lượng dồi dào kia

Năng lượng, nguyên tố... rốt thì giữa hai thứ này hệ gì?

Thư Triển nghĩ đến nhập bị Hoa Thiết Nhi đẩy mấy mới hoàn hồn: “Hửm? Chuyện

Hoa Thiết Nhi: “Đại vu hỏi anh, anh có phải tề sư sơ cấp không?”

“Dược tề sư sơ cấp? phải.” Thư Triển không biết cấp bảo ở Trái Đất của ở đây có thể xếp cấp bậc gì.

“Vậy sao cậu có thể được thuốc sơ cấp?” Xá Ngu vu không nhịn được hỏi.

Thư Triển thành thật nói: vì tôi là tôi, cho nên biết làm.”

Xá Ngu: “...” Một Thiên như cậu lại điêu đến mức bộ muốn lật trời luôn

Xá Ngu dằn cơn giận hỏi: “Có phải cậu đã thức năng lực phù văn loại thuốc không?” Ông cảm thấy này là không thể nào vẫn phải hỏi thử.

Thư Triển khẽ rục rịch lòng. Anh nghĩ chả có nhẽ đột nhiên xuất hiện năng mới trong hai ngày mới đây ư?

Nhưng anh là người Trái mà, sao có thể thức tỉnh lực phù văn của nơi được? Thư Triển âm thầm ra đủ loại suy đoán đầu nhưng ngoài mặt lại không hiện gì, chỉ lắc đầu đáp: có.”

Thế là vấn đề lại trở về: “Vậy đến tột cùng sao cậu biết chế thuốc? cậu có thể thành công?” Ngu đại vu sắp phát lên rồi.

Vấn đề này Thư Triển trả lời rất nhiều lần, đáp chính là: “Học nhiều, luyện đúc kết nhiều, thử nghiệm cộng thêm một chút linh và may mắn, thành công sẽ bạn không xa.”

“Đây là vấn đề học luyện nhiều hả?!” Xá Ngu gần bùng nổ đến nơi: “Cậu thức tỉnh năng lực phù thì sao có thể trở dược tề sư? Sao có thể ra thuốc sơ cấp được?! Cậu đi!”

Thư Triển bị hỏi đến kiên nhẫn: “Tôi chính là đấy, ngài thấy sao?”

Hoa Thiết Nhi cười ha cực kỳ đắc ý, cảm thấy mắt mình đúng là quá cũng vô cùng may mắn, tiện dẫn một Thiên Tàn vậy mà anh lại có năng tương đương với dược tề sư cấp.

Mí mắt Xá Ngu giật không nhịn được nghĩ nhiều hơn chút, chẳng hạn như: lần bát điện hạ ra ngoài để tìm hiểu hoàn cảnh quanh thật ư? Lẽ nào hắn biệt đi đón tiếp Thiên Tàn

Ngoài ra, tại sao bát hạ lại đồng ý nhận một cằn cỗi thế này làm địa của mình? Có khi liên quan đến Thiên Tàn hoặc dược tề sư phía sau ta không?

Bát điện hạ nói cậu là ân nhân cứu mạng hắn, đầu mọi người chỉ nghe chứ cũng không tin một Tàn có thể cứu được hoàng tử có sức chiến đấu mạnh.

Nhưng lúc này Xá Ngu hơi tin tưởng, suy đoán Triển không cứu bát điện một mạng thật thì chắc cũng có thể mang lại bát điện hạ một số chỗ đặc biệt.

Ừm thì... không tính vụ ấm giường.

Nam tử Trấn Hải quốc tương đối không có liêm sỉ, thấy người mình vừa ý muốn lăn lên giường rất bình thường, chỉ cần Tàn trông ưa nhìn thì sẽ không ít người sẵn lòng đưa

Mà chỗ tốt đặc biệt hiện đã lộ rõ, có lẽ là việc Thiên Tàn không thức tỉnh nhưng lại chế ra thuốc có cấp tương đương sơ cấp.

Mặc kệ Thư Triển chế thuốc kiểu gì, trên thực tế ta đã chế được rồi.

Cuối cùng, ngay trước mặt Thiết Nhi và bốn bệnh nhân, đã công nhận thuốc dán Thư Triển có tác dụng thuốc của ông, đã thế quả lại càng khỏi phải nói.

Sau đó ông chủ động tỏ mong muốn rằng sau này Triển có thể đảm nhiệm vụ dược sư chữa thương, thuốc cho mọi người trong địa.

Nghe đại vu nói vậy, Cương vẫn thấy bình thường, hắn tự mình cảm nhận được quả thuốc dán do Thư điều chế. Ngoài chuyện khá sốc thì hắn càng mừng cho Triển nhiều hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=25]

Nhưng mà! Ngoài Phạm Cương ba gã bệnh nhân còn lại thể gọi là sốc nữa là triệt để ngáo hết người, mắt trợn tròn, toàn sắp đóng băng thành tảng đá.

Trời đất thánh thần thiên ơi! Cái tên Thiên Tàn kia! sao sao hắn lại đột biết chế thuốc chứ?

Một Thiên Tàn mà biết thuốc hả? Lại còn chế được chứa năng lượng tương đương thuốc sơ cấp? Ngay cả Ngu đại vu cũng phải nhận bản thân không bằng hắn?

Thế giới này làm sao Có phải bọn họ đều bệnh choáng đầu rồi nên cả gặp ảo giác, nghe nhầm

Ba người Phòng Lợi không nào tiếp nhận kết quả này, chí Phòng Lợi còn thì nói: “Không thể nào, tuyệt không thể!”

Bệnh nhân to con nhất đám cũng hét lên: “Tôi không Tôi không tin một Thiên có thể chế được thuốc cấp. Chuyện này nhất định là... sai ở đâu rồi. Đúng, chắn là sai ở đâu rồi!”

Nhóm Thư Triển đồng loạt về phía ba gã bệnh nhân.

Hoa Thiết Nhi cười giễu người: “Ngu xuẩn!”

Đám người Phòng Lợi bị điện hạ mắng mỏ suốt dọc da mặt đã sớm dày lúc nào cũng vờ như nghe thấy.

Xá Ngu đại vu nhíu quát lớn: “Ta đã tự mình nhận, bát điện hạ làm thì há có thể sai Các cậu có muốn khỏi không? Còn không mau xin lỗi Triển đi!”

Mặt mày Phòng Lợi nhăn bắt gã xin lỗi một Thiên á! Không có cửa đâu!

Thư Triển thấy thế, chậm nói: “Khỏi cần, xin lỗi.”

Hai mắt gã bệnh nhân con nhất sáng lên, vội vàng “Được rồi được rồi, chuyện bỏ qua đi, vậy cậu tranh thủ thời gian tới thuốc mới cho bọn tôi nào.”

Hoa Thiết Nhi mài răng mỏ, đang định dạy dỗ hai khốn kiếp này.

Thư Triển đột nhiên bật nói: “Muốn dùng thuốc của tôi Cầu xin tôi đi.”

Không ai thèm nói giúp người Phòng Lợi, tuy Xá Ngu vu phụ trách cứu chữa không có nghĩa ông thích họ. Ngược lại, trong mắt đám người lười biếng khó chơi tên nào tên nấy đều đáng có lúc ông còn cảm thấy quái, không hiểu tại sao điện hạ lại không vài kẻ cho đám kiếp kia thấy. Ông tin chỉ bát điện hạ chịu tay độc ác, mấy cái gai ngu vừa lười kia còn dám thành thật làm việc chắc!

Trên thực tế, ngoài bát hạ, nếu đổi thành bất kỳ hoàng tử, công chúa điện nào khác thì đám lười này cũng không dám tỏ như vậy.

Xá Ngu không muốn bình hành động của bát điện hạ, không thể. Ông bày tỏ nghĩ của mình với Hoa Nhi xong liền trở vào trước khi đi, ông bảo với Triển rằng anh có thể tùy lấy những dược liệu đặt trên bên ngoài dùng, thế nhưng kiện đầu tiên là có mặt ông ở

Thư Triển đồng ý.

Thời gian còn sớm, Thư và Hoa Thiết Nhi ra ngoài tục tiết học tiếng phổ

Thư Triển nhân cơ hội tỏ ý rõ ràng với Hoa Nhi: anh có thể dùng đổi lấy đồ ăn thức quần áo, an toàn thảy những thứ anh cần nhưng anh không thể thấy máu nên Hoa Thiết Nhi tìm người khác chăm sóc bệnh nhân. Mặt Hoa Thiết Nhi phải cấp nguyên vật liệu cho anh càng nhiều càng tốt.

Hoa Thiết Nhi đồng ý tắp lự.

Người có năng lực tất đáng được nhận ưu đãi.

Trong nhà đá.

Ba người Phòng Lợi có cảm khác hẳn nhau.

Người to con nhất lộ mặt cay đắng, gã còn tưởng Tàn kia là người nhút dễ nói chuyện, ai ngờ...

Người nhỏ tuổi nhất, cũng gan nhất sợ đến sắp phát “Huhuhu, vậy chúng ta phải xin Thiên Tàn kia thật

Mặt mày Phòng Lợi dữ nghiến răng nghiến lợi nói: “Dù chết tao cũng không bao cầu xin một tên Thiên

...

Tác giả có lời muốn Với việc nắm quyền chủ động này, mặt tính cách ác của Thư Triển bắt đầu dần lộ ra rồi ~~

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận