Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 50  ·  4%
Mở Cửa
Chương 2: Bàn về tác dụng kỳ diệu của bùn nhão
20/08/2026 06:00· 2,996 từ

Không biết đã có ai từng thử cảm giác bị vào máy giặt công nghiệp bật chế độ mạnh nhất nhỉ?

Thư Triển và chó cưng của đang lăn qua lộn thì bị một luồng sức cực kỳ khủng khiếp quăng ngoài.

Phụt~

Bõm!

Một người một chó rơi xuống lầy lớn, lăn thành đống với nhau. Mấy giọt bắn lên, rơi lộp độp mặt đất đỏ thẫm xung quanh.

Đau đớn cực hạn do đầu quay cuồng choáng váng cả hai không bò dậy may mà vũng bùn này sâu lắm, nếu không một người chó đã sớm chìm xuồng.

“Oẹ!” Thư Triển nằm nhoài trong bùn, không ngừng ói Mấy miếng bánh mì ăn trong phòng thí nghiệm đều hiến hết cho mảnh đất anh đặt chân xuống.

Đại Hắc phát ra tiếng rên thê thảm như cún bốn chân không ngừng run Xui xẻo nhất là nó ngã trúng một vật gì đó tròn, cứng muốn chết… Ui eo chó của nó!!!

Hương vị chua lè hôi hám đống sản phẩm mình ra, cộng thêm thứ mùi quái trong vũng bùn khiến vọng muốn ói mửa của Thư lại dâng trào. Có điều này bụng anh đã rỗng, không còn gì để phun chỉ có thể nôn ra vị cùng nước mật. bát nhất chính là vừa phát hiện: lúc bị ra, quần áo trên người cũng tiêu luôn rồi!!!

Nói cách khác thì giờ anh ở truồng phơi trứng, xuống một chỗ lạ hoắc, rõ đâu là đâu.

Không biết qua bao lâu, cảm cân bằng trong tiểu của Thư Triển mới hồi được một chút. Anh lập ra khỏi vũng bùn.

Cả người bị phủ một lớp nhão đỏ sậm, Thư vất vả lắm mới leo ra ngoài.

Đúng rồi! Đại Hắc!

“Đại Hắc!” Thư Triển muốn đứng xem tình hình con thế nào nhưng không được, nhổm lên mông đã lại xuống đất. Cảm giác thăng bằng anh còn chưa hoàn toàn phục.

“Ấu!” Đại Hắc khó khăn lắm đáp lại được, cố lại gần con sen nhà

Thư Triển thấy Đại Hắc còn thì thở hắt ra hơi nhẹ nhõm. Anh dứt nằm lăn ra đất, nhắm đợi cơn choáng váng chậm rãi đi.

Đại Hắc lúc bò lúc nghỉ. khi hồi phục thì chân trước cà lết, từng từng bước bò ra khỏi bùn, đi đến bên cạnh Thư

Thư Triển nghiêng đầu, mở mắt đưa tay sờ sờ miệng của nó, cảm thấy yên tâm: “Vẫn còn ổn, chết là may lắm rồi.”

“Gâu!” Đại Hắc thè lưỡi liếm định an ủi chủ nhưng lại liếm phải một toàn bùn nhão. Cu cậu đầu nhìn lông lá trên người thành một nùi, lập tức thét ầm ĩ.

“Nín liền! Tốt xấu gì thì người mày vẫn còn lá, ba mày đến mảnh che chim cũng mất sạch đây này!” Thư Triển ghen tị Đại Hắc còn lông, ghét đẩy con trai cưng

Đại Hắc nhận một vạn điểm thương, phát ra tiếng nở nghẹn ngào, đầu cũng xìu gác lên chân trước.

“Chỗ này thối quá, còn nóng Vừa nghĩ đến nóng, Triển đã cảm thấy nóng không chịu nổi. Trời đất quanh toàn một màu đỏ thẫm đáy lòng người ta nảy cảm xúc nóng nảy, gỏng.

Ngửa đầu lên nhìn, thế mà thấy một mặt trời như máu.

Đấy là mặt trời à? Nhìn cũng thấy ít nhất to gấp ba lần mặt ở Trái Đất.

Điều càng quỷ dị hơn chính mỗi bên trái phải mặt trời đỏ sậm kia có một viên tinh thể nắm đấm! Dù sao thì từ anh nhìn lên, hai viên thể kia cũng chỉ nhiêu đó, còn phát ra ánh màu vàng óng.

Rất giống hai cái bóng đèn đứng cạnh mặt trời sậm.

Đây là chỗ quỷ quái nào

“Ô ô” Đại Hắc bò lổm lên phía trước, muốn đến trước mặt anh.

Thư Triển không để ý đến Sau khi cảm thấy choáng váng, anh từ từ dậy, quay đầu xem xét cảnh xung quanh.

Nhìn một vòng, đồng tử trong anh lập tức co lại.

Người... không, phải gọi là thi mới đúng! Có thể trên mấy thi thể gần đầy vết thương, đồ lòng xổ hết ra ngoài.

Choáng toàn tập! Không được, anh nhịn xuống.

Tiếp tục nhìn về phía xa xung quanh anh phải đến mấy chục mạng nằm ngang. Không thấy ai phát âm thanh hay động đậy gì, có thể là đã chết rồi!

Chờ chút, anh sẽ xỉu thật thôi, không thể nhìn hơn nữa!

Cơn choáng này không phải di do bị quăng quật là anh…choáng máu! (chứng bệnh máu cấp độ cao, nhìn thể sẽ bị choáng váng xỉu)

Nhớ năm đó Thư Triển đã có ước mơ trở một thần y siêu cấp, tử phù thương (cứu người chăm sóc người bị thương) nổi thiên hạ. Thế nhưng ai ngờ được lại cái lạch trời cắt ngang giấc này.

Cuối cùng Thư Triển không thể nhịn đau, lựa chọn y và công việc có thoát khỏi mớ máu me nhụa kia: nghiên cứu thuốc.

Tuy nói là thiên phú điều thuốc cũng rất khá không thể làm bác sĩ trở thành nỗi đau cả anh.

Sao anh lại choáng máu chứ? Triển nghĩ mãi không rõ ràng là gan anh lớn mà!

“Gâu!” Đại Hắc biết rõ tật của Thư Triển nên hái vực cha già nhà dậy.

Anh vỗ vỗ nó: “Không sao

Có máu nhưng đều khô cả Chỉ là địa thế vũng bùn bên này thấp nói cách khác là không máu đã chảy vào đó… Được đừng tưởng tượng nữa!

Thư Triển che kín mũi miệng, sự là rất thối.

Thời tiết nóng như vậy, còn thi thể kiểu này… trách cái mùi khó ngửi đi được!

Gặp quỷ rồi, sao chỗ này lắm xác chết thế

Ể khoan? Những thi thể này…

Tròng mắt Thư Triển co lại.

Không được, phải nhanh chóng thoát đây!

Thư Triển dồn sức, cố gắng lên. Không nói đến nơi quỷ dị cùng mớ thể cổ quái kia, chỉ điểm thôi: thời tiết oi bức này, tuy đống xác chưa thối lắm nhưng sau phân huỷ vẫn có khả năng ra bệnh khuẩn, có thể anh và Đại Hắc bệnh! Có khi lại đoàn tụ với tổ tiên nên!

“Đại Hắc, chúng ta rời khỏi thôi.” Thư Triển thử lên mấy lần. Cuối cùng vượt qua di chứng choáng còn sót lại, xiêu xiêu vẹo đứng dậy.

Anh còn liếm miếng bùn nhão trên đầu ngón tay, vị hôi thối bùng nổ miệng.

Thư Triển không cách nào miêu được ‘hương vị’ thối này, bởi anh chưa bao thưởng thức thứ mùi vị bết bát như thế.

Nhưng ngoại trừ mùi hôi thối, năng của đầu lưỡi hề biến mất nên rất đã phản hồi lại chút tức khiến anh cảm thấy yên hơn một chút: Tuy mấy bùn nhão này không được nhưng phủ lên da cũng gây hại gì.

Mới nãy Thư Triển còn rất ghét lớp bùn nhão trên người, giờ lại sinh tí cảm giác may mắn. lớp bùn này, ít nhất thì cũng không cần ở truồng nhong nhong!

Mà bùn nhão ẩm ướt còn thể bảo tồn lượng của cơ thể trong một gian nhất định, càng có dụng cách ly vài thứ như: kiến, cỏ độc.

Năng lực phục hồi của Đại mạnh hơn Thư Triển vùng cái đã đứng được

Chó ta rất tò mò với cái thi thể kia, điều Thư Triển còn nằm mặt đất nên cu cậu lại, bảo vệ baba.

Sau khi đứng lên, phạm vi nhìn của Thư Triển rộng hơn hẳn.

Hiện giờ, chỗ anh và Đại đang đứng có vẻ là một sơn cốc nhỏ lũng nhỏ).

Xung quanh sơn cốc, dùng mắt cũng có thể thấy núi không có một đốm nào. Còn mặt đất dưới họ thì là đất đá ong hình, có màu đỏ gạch.

(Đá ong là loại đá hình từ đất giàu chất và nhôm ở vùng nhiệt nóng, ẩm ướt. Gần như cả các loại đá ong đỏ nâu là vì chứa oxit sắt. Đá ong tạo ra từ sự phong hóa mẽ lâu dài của đá nằm bên dưới.)

Thổ nhưỡng màu đỏ gạch cũng tính là quá cằn cộng thêm khí hậu nóng lý thì thảm thực vật này phải khá rậm rạp mới Thế nhưng ở đây lại có nổi nửa gốc đến cả cỏ dại còn chẳng lấy một nhánh.

“Gâu!” Đại Hắc liếm ngón tay Triển. Mồm miệng đầy cu cậu lập tức phun phì ra.

“Đừng liếm bậy, phải nhanh chóng tìm nguồn nước mới Thư Triển túm lông con xúc cảm rất chân thật, này chắc không phải là do mặt dẫn đến ảo giác. vậy có nghĩa cả những gì anh đang thấy thật.

“Chờ chút, tìm quần áo của trước đã, còn cả thứ đồ mang theo nữa.” rồi Thư Triển đã tìm quanh nhưng không thấy đâu, không có nằm trong vũng bùn không.

Đại Hắc nghe hiểu, trừng mắt về phía vũng bùn nặc mùi hôi thối kia, về sau một bước.

Thư Triển tức giận: “Thời khắc trọng như này mà còn không chủ động thể ba nuôi mày làm cái hả?”

“Gấu!” Đại Hắc nghiêng đầu, tỏ tui nghe hông hiểu đang nói gì.

Thư Triển đạp nhẹ nó một đành phải tự thân động, chịu đựng mùi thối khiếp lội xuống vũng bùn kiếm. Sờ soạng cả buổi trời chạm được một thứ tròn thô ráp, anh vừa lên nhìn thử, lại là một đầu lâu.

“Gấu!” Đại Hắc nhìn đầu lâu ầm ĩ. Lúc nãy, vào eo nó chắc chắn thứ đồ xấu xa này

“…” Thư Triển im lặng quẳng sọ sang bên cạnh bùn rồi tiếp tục tìm

Nửa tiếng sau, cạnh vũng bùn có chừng mười mấy đầu lâu. Cuối cùng Thư cũng từ bỏ ý định quần áo, giày vớ, thùng giữ và cây dù trong vũng

“Đi thôi.” Thư Triển cố ý bùn nhão đỏ sậm đầu con trai, để bộ đã hơi khô ráo của lại trở nên ẩm ướt.

Mấy chục thi thể nằm rải nhưng lại vừa vặn vây Thư Triển và Đại vào giữa, anh chỉ có cùng con trai lách qua đám kia, nhân tiện kiểm tra có ai còn sống May mà độ phân huỷ chưa từ nhiệt độ và đặc bên ngoài thi thể, thể phán đoán là vong chưa quá hai ngày.

Càng đến gần những thi thể Thư Triển càng thấy

Những người này phần lớn là do đao kiếm tổn dấu vết bị chặt chém xuyên… lưu lại rất rõ điều hiện trường lại không một món vũ khí nào.

Đã vậy còn có nhiều thi rất kỳ lạ, vết trên người bọn họ còn hơn.

Nhưng mà kỳ quái thế nào vẫn kém xa ngoại của họ.

Bề ngoài họ đúng là rất người nhưng xin chú là chỉ giống thôi, chứ phải là định nghĩa về người” phổ biến trên Trái Đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=2]

Nói cách khác, tất cả những thi này đều là vật thuộc loại ‘người’. Đại là ngoại hình không khác nhân loại, chỉ có vài bộ là khác xa.

Ví dụ: trên trán những thi này đều mọc hai sừng hình nón. Chỉ có dài, độ lớn nhỏ, màu khác nhau.

Tiếp đến chính là ngón tay, chân của bọn họ.

Xương ngón tay đều rất dài, không phải 5 ngón tất cả đều là 6 Dù chân hay tay thì đến tận 6 ngón.

Mặt khác, những thi thể này… nào kẻ nấy trọc cái đầu trụi lủi không nửa cọng lông. Da đầu hoa văn nhưng không phải nào cũng có.

Điểm khác biệt nhất chính là họ đều không mặc áo!!!

Cái ‘ấy ấy’ và các bộ quan trọng toàn được bằng một lớp vảy đỏ kể cả các khớp xương trọng.

Thư Triển không nhịn được, liều đè nén phản ứng máu để làm một số tra đơn giản. Anh phát sừng hay lớp vảy giáp là mọc trực tiếp từ cơ thể của những vật giống người này.

Nhưng huyết dịch đã khô của thì giống hệt nhân đều có màu đỏ thẫm, da thiên về màu đồng (màu da nâu có sắc vàng).

Thật đáng tiếc, đi một vòng không phát hiện ra nào còn sống.

Nếu không phải lá gan anh lớn, có lẽ bây đã bị doạ ngất luôn Cho nên tại sao loại như anh lại bị choáng máu

Thư Triển từng nghĩ mấy thi này là hàng pha thậm chí còn nghĩ chuyện là do vài người có ý với anh bày ra để ghẹo. Nhưng nếu thật sự ai đó bày trò trình độ này thì coi như giả, anh cũng có thể thành thật.

Chắc là Đại Hắc cũng “nhìn” sự khác biệt của thi thể này nên nhìn phía chúng, sủa to: “Gâu

“Im coi!” Thư Triển đi qua thi thể, bước chân lại.

Tại sao những kẻ này lại ở đây? Tại sao chết?

Đây không phải việc Thư Triển thể làm rõ ngay với lại bản thân anh không phải kiểu người thích chuyện bao đồng.

Nếu có người chưa chết, ngoài xuất phát từ y nên muốn cứu ra thì cái khác cũng đừng hy nhiều vào anh. Anh chỉ kẻ chuyên bào chế thuốc thôi.

Giờ điều Thư Triển đang lo nhất chính là hai mình trống trơn. Ở một xa lạ, hai bàn tay lại còn không có năng lực vệ… Chuyện này đúng là tốt đẹp gì cho

“Đại Hắc, tìm xem có thứ dùng được không.”

“Gâu!”

Thư Triển lục lọi mấy thi không phát hiện được kỳ đồ vật dư thừa trên người họ. Đại Hắc hỗ trợ nhưng cũng không tìm được gì.

Không có vũ khí, không có không có lương thực, quần áo cũng không có

Không tìm được đồ vật gì ích, tuy khá là tiếc nhưng bọn anh cũng rời đi.

Hiện giờ nơi này chưa xuất dã thú cỡ lớn chim ăn xác thối… đây là một chuyện tương đối lạ nhưng cũng không thể đảm lúc sau chúng sẽ không hiện.

Thư Triển hỏi ý con trai, đó chọn hướng mặt đi về phía vầng dương sậm kia.

Chờ cảm giác choáng váng hoàn biến mất, bước chân anh càng lúc càng nhanh, chục thi thể phía sau bị bỏ lại thật xa.

“Gâu! Gâu gâu gâu!” Đại Hắc nhiên hướng về phía đó sủa loạn.

Thư Triển nhìn thấy một vách

Thì ra bọn anh không phải ở trên đất bằng là trên một gò đất trong sơn cốc, đi đến chính là sườn dốc.

Đại Hắc sủa là vì nó trên vách núi có cây dây leo đang lay rào rào.

“%$#@?” Có tiếng kêu yếu ớt lên từ dưới vách có điều Thư Triển nghe chẳng hiểu được gì.

Anh dừng bước, từ từ đi vách núi rồi thò nhìn thử xuống dưới.

Chỉ thấy một “người” cao to vỡ đang dùng một bám chặt vào dây leo. cánh tay khác thì mềm buông thõng xuống.

Có lẽ là đối phương nghe động tĩnh trên vách nên ngẩng đầu nhìn lên, mặt hiện rõ vẻ mừng “%$#@?”

Thư Triển nhíu mày, búp bê phiên bản cơ bắp cuộn à?

(Từ gốc là Barbie King Kong: chỉ mấy cô gái xinh như búp bê nhưng hình cơ bắp như vận viên thể hình)

Cúi đầu nhìn chính là một zai cao lớn thô Anh ta ngẩng đầu một được rồi, khuôn mặt kia đầy hơi thở thanh xuân, cho trọc đầu vẫn cực kỳ láng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận