Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 50  ·  24%
Mở Cửa
Chương 12: Học ngoại ngữ
22/08/2026 18:00· 1,915 từ

Còn một đoạn nữa đến trung tâm chính lãnh địa, Hoa Thiết Nhi không lãng phí thời gian, vừa đi tiếp tục dạy anh hội

“Đây là tảng đá, đá...

Đây là mặt đất phẳng. Nói cùng tôi mặt đất, bằng phẳng, vùng đất, đai.

Đó là bầu trời. đang trôi nổi là mây. Thời tiết hôm nay cũng phết đấy, không thấy nhiều mây nhỉ!

Nhìn xem, mặt trời. to là mặt trời hai bóng đèn nhỏ hai bên... cái gọi là mặt trời tả (bên trái), còn lại là trời hữu vệ (bên phải).”

Hoa Thiết Nhi giơ lên: “Tay trái, tay Bên trái, bên phải. Tay, đây tay.”

Phương pháp giáo dục nhét này của Hoa Nhi không thích hợp cho việc ngôn ngữ nhưng lúc này lại khéo quá hợp để áp cho Thư Triển.

Thật ra Thư Triển muốn học môn ngôn ngoài hành tinh này cho lắm. vẫn mong có thể về sớm chút. Chờ anh về rồi ngôn ngữ ngoài hành tinh mà vất vả học được phải cũng trở nên ích à?

Nhưng mà vô hình Thư Triển lại bất cảm giác vi diệu rằng có thể anh sẽ phải ở tinh cầu xa lạ này thời gian ngắn, thế thì không ngoại ngữ sẽ rất tiện.

Sau khi suy nghĩ càng một phen, Thư quyết định vẫn nên học cho môn ngôn ngữ ngoài hành tinh mới được.

Từ lúc Thư Triển ý thức học ngoại cùng thiếu niên lực sĩ, anh đầu tổng kết, quy nạp trong não. Đầu tiên là ghi chú âm cho các từ đã sau đó phân loại

(注音 chú âm hay âm phù hiệu - một loại chữ viết dùng ký hiệu cách phát âm các Hán trong tiếng Quan Thoại Quốc)

Học xong cách phát và ý nghĩa của từ đơn, lại chú ý đến từ nối trong câu nói của niên, không hiểu chỗ nào hỏi lại ngay.

Tuy vẫn còn nhiều hai người cứ như nói gà bà nói vịt nhưng coi như hiểu được kha khá số cách dùng từ.

Điều tuyệt vời là đầu trí nhớ của Triển vốn đã rất tốt, trải việc phát triển trí não không giải thích được trước đó, nhận ra trí nhớ của mình trở nên mạnh hơn, mức chỉ cần nhìn và nghe qua là nhớ ngay.

Hơn nữa, trong cơn lúc vùng vẫy giữa tri thức anh mới phát hiện nó có chức năng lưu trữ tìm kiếm như một cái tính.

Tiếng ngoài hành tinh thiếu niên nói có chỗ phát âm hơi giống hệ ngôn ngữ trên Trái Đất nhưng có chỗ khác hẳn. Điểm giống chính là nhất định phải thêm điểm nhấn trên sở ghép vần vốn

Thư Triển cố gắng thiếu niên nói thật chữ có một âm tiết và đơn để anh giải quyết hệ chú âm cái đã.

Đợi đến khi hoàn 70-80% bảng chú âm, Triển mới bắt đầu phân loại từ đã học theo hàm nghĩa, cẩn thận ghi một chữ gần giống ở bên cạnh để chiếu. Nếu không có tự phù hợp, anh dùng ký hiệu hoặc hình vẽ ghi chú.

Từ đó, ngữ pháp nạp của ngôn ngữ hành tinh mà thiếu niên nói dần dần hình thành dàn khung thể.

Có khung ngữ pháp phần còn lại cứ điền từ vựng mới học vào coi như xong. Tất nhiên đây là giai đoạn đầu, đợi lúc quen thuộc sẽ có thể qua khung ngữ pháp học cách nói chuyện mái như người bản xứ.

Hoa Thiết Nhi phát Thiên Tàn hoang dã tuổi được nuôi dưỡng tốt này cần nghe từ đơn và mấy hắn nói một lần là thể nhớ rõ tất cả, đã còn càng nhớ càng lặp lại rõ ràng mạch thì cực kỳ kinh ngạc.

Thiên Tàn thông minh thế ư?

E rằng ngay cả thiên tài đã thức từ nhỏ cũng không thông minh vậy luôn đấy?

Chả có nhẽ Thiên này có trí nhớ biệt tốt?

Hay là trước đây Tàn biết nói tiếng thông, chỉ là bị đuổi ra quá lâu, thời gian dài không nên quên mất. Nhưng chỉ có người nhắc nhở liền nhanh nhớ lại lần nữa?

Hoa Thiết Nhi đoán lẽ chân tướng là sau.

“Lãnh địa, lãnh địa cậu.” Thư Triển chậm nói.

Hoa Thiết Nhi vui “Đúng, đây chính là địa của tôi.”

Thư Triển hiểu được của thiếu niên dựa lời giải thích và cách hắn hiện.

Nếu từ này đúng “lãnh địa” như anh thì khỏi phải hỏi, trước đó niên nói dẫn anh về chỗ bùn chắc chắn không phải nghe không hiểu, mà chính là anh.

Rốt cuộc thì anh nhớ ra lúc trước cảm thấy có gì đó sai là ở chỗ nào. Xung quanh bùn không có lấy một cỏ, bùn đất màu đỏ thẫm, nhưng nơi họ đi và dừng chân nghỉ bữa giờ lại có rất nhiều vật, bùn đất toàn là màu sậm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=12]

Thư Triển biết rất thể mình đã rời vũng bùn, chỉ đành nhập gia tục. Dựa vào mỗi mình anh Đại Hắc, có khi ngay phương hướng để quay lại vũng cũng không thể phân rõ ràng.

Vì giữ mạng, anh đầu quan sát tỉ nơi được gọi là “lãnh địa” miệng thiếu niên.

Nhưng đây có phải địa của thiếu niên không đấy? Sao lãnh địa của ở mà không có cây cối hết vậy?

Đến cả cỏ dại chỉ lèo tèo ít nói đất đai cằn cỗi tới cỏ không mọc được cũng không Lướt mắt nhìn quanh, khắp gần như toàn là đất bằng mấy gò núi nhỏ tạo thành từ đá chất chồng lên nhau.

Có đất bằng thì nhưng đất này có cứng quá rồi không?

Lúc nãy anh thử xuống đất xem tại thổ nhưỡng ở đây không thích cho thực vật sinh trưởng, kết anh dùng móng tay khựi buổi mà vẫn không lấy được nhiêu bụi đất, ngược còn làm ngón tay nhức.

Đất khô cứng kiểu làm sao trồng hoa nuôi gia súc được?

Bình thường những người hành tinh này ăn gì? Ăn đá hả?

Chắc là không đâu, rồi anh còn ăn thịt nữa mà.

Thư Triển không hiểu chỉ cảm thấy nơi đâu đâu cũng tràn ngập bí

“Tảng đá.” Thư Triển vào lãnh địa nói: có... đồ ăn.”

“Đừng lo, có đồ Tôi sẽ đi săn, thì có thể đi cướp. Quanh có vài bộ tộc, tộc Dã rất giàu có đấy thôi.”

“Tộc Dã Khương, giàu Nhưng cậu, không có.”

“Sẽ có, cái gì có hết! Anh phải tôi!” Hoa Thiết Nhi trúng 100 tổn thương cố gắng chứng minh: đi, sắp đến nguồn nước Nguồn nước ở ngay phía trong kìa. Đó là nơi đã chọn cho các dân của mình ở. Nguồn nước là do tôi phát hiện, là sinh hoạt luôn đấy!”

Thư Triển nghe xong chữ “nguồn nước” lập phấn chấn tinh thần.

Hoa Thiết Nhi vừa tốn vừa ẩn chứa ý khoe khoang nói: “Tôi đã xa một khoảng thời gian rồi. khi đi, tôi có căn bọn họ xây dựng cho tốt. nhìn thấy mấy tảng lớn kia không? Đó thứ chúng tôi gom đến để bị xây nhà đấy. Tôi nghĩ nhất bọn họ đã... Đây cái gì?!”

Hoa Thiết Nhi trợn nhìn một bãi đá chởm hỗn loạn, nằm im ắng động, khó tin gầm lên.

Sự thay đổi này... chẳng có bất kỳ đổi nào.

Lúc hắn đi thế thì bây giờ vẫn như vậy. Không, cũng có chút thay đổi, trên mặt đất có một số dấu vết của và nước tiểu.

Phân khô dính trên đất, dưới nhiệt độ của mặt trời chiếu rọi, bốc mùi hôi thối. Chưa kể mùi tiểu khai nồng nặc.

Hoa Thiết Nhi bỏ Triển và Đại Hắc nhảy lên một tảng đá tương lớn, giơ một tay che nắng, về phía giữa sân đá.

Sau đó, hắn trông một đám đàn ông lưỡng đầu trọc, người nào người không có tí xấu hổ cứ cởi truồng dựa lưng vào đá.

Tất cả giáp da mọi người đều được căng trên đá, dùng làm chòi mát, còn bọn họ thì nằm phỡn dưới chòi hóng mát bằng giáp da.

Ai cũng lờ đờ, nhã, muốn bao nhiêu mái liền có bấy nhiêu, mặt còn rải rác mấy khúc xương

Cách đám đại hán trọc không xa có cái hố không lớn lắm. Trong có nước, sóng nước lăn tăn, vẻ là nước lưu thông

Rất nhiều sâu kiến lổn ngổn trên đất hình như chúng cũng không thích gần mấy gã đại hán đầu kia. Hai phe nước sông phạm nước giếng, anh đi đường tôi đi đường tôi, hết sức hài hòa.

Hoa Thiết Nhi tức sắp nổ tung.

Lớp da bò của bị thổi bay, mặt của hắn cũng mất hết rồi đâu!

Đáng hận nhất chính mấy gã khốn kiếp nhác này không chịu xây dựng đàng hoàng thì cũng thôi đi bọn họ thậm chí còn thèm cử người canh gác!

Đây là muốn chết chán sống hả?

Nếu để Thư Thư Mao Mao nhìn thấy này còn nghĩ hắn không có lực làm lãnh chúa.

Hoa Thiết Nhi cười dám khiến ta mất bọn mi chờ đó cho ta!

Bát hoàng tử điện nhảy xuống từ trên đá, hiền hòa nói với Thư “Anh ở đây nghỉ ngơi một đi. Lãnh địa còn đang quá trình xây dựng nên hơi xộn, anh đi vào là nguy hiểm. Tôi người thu xếp trước, anh và Mao cứ ở chỗ này chờ

Hoa Thiết Nhi nói xông vào đống đá loạn.

Thư Triển cùng Đại bốn mắt nhìn nhau, nhún vai: “Hình như hắn muốn ta ở đây chờ một lát phải. Con có muốn chờ

Đại Hắc: “Gấu!” Con uống nước.

Thư Triển bịt mũi “Con cũng không muốn đúng không? Vậy chúng ta vào thôi, mong là trong đó không tệ.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận