Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 50  ·  26%
Mở Cửa
Chương 13: Lãnh dân hết ăn lại nằm
22/08/2026 18:00· 2,651 từ

Loẻng xoẻng lốp bốp!

Xích sắt vung lên, lần quất xuống đều trượt phát nào.

Đại hán đầu tiên đánh còn chưa kịp ứng.

Người thứ hai bị trúng đã giật bắn kêu la oai oái: tập kích!”

“Kẻ địch đến rồi! dậy đi!”

“Chạy mau, có người tới rồi!”

“Huhu, tôi không muốn nô lệ, đánh trả trả thôi.”

“Đánh cục cớt! Tranh thời gian chạy lẹ Chỗ này không có gì hết, chờ bọn chúng rồi chúng ta lại

Mấy chục đại hán rắm loạn lạc, chạy tung khắp nơi như không đầu, chạy một hồi phát hiện: “Ông nội Kẻ địch chỉ có tên thôi hả?”

“Là điện hạ?”

“Đừng chạy đừng chạy, điện hạ trở về!” đại hán lại nhốn hú hét.

“Áu áu áu! Điện ngài dừng tay đi, ta là người một mà!”

“Điện hạ... là chúng sai, đừng đánh nữa, đánh chết người rồi!”

“Ngài còn đánh nữa, tôi... tôi đánh trả nhé!”

Hoa Thiết Nhi vung sắt không chút nương nghe vậy thì cười “Đánh trả? Được, tới đi! nay bản hoàng tử quất đám tiện nhân mi thành bùn nhão thì bọn cũng không biết ai là lão của mình!”

“Ái ui áu áu! vu cứu mạng, bát hạ lên cơn điên

“Đại vu cứu mạng

Mấy chục đại hán Hoa Thiết Nhi đuổi đánh bò lăn bò Không phải bọn họ không đánh lại mà là họ biết rõ hễ hoàng tử nổi điên lên thì kỳ đáng sợ. Hắn nói đánh bọn họ là tuyệt chừa lại cho bọn một hơi.

Dù người ta chưa tỉnh nhưng mà đánh là thật! Nếu chỉ chuyện đánh đấm, cả vương bát hoàng tử nói thứ hai đảm bảo ai dám tự xưng thứ nhất.

Về phần chạy trốn... họ chạy trốn bằng nào?

Nói một câu khó bọn họ đều là dũng sĩ bình thường bị đào thải, trưởng thành lâu nhưng vẫn không tỉnh, là phế vật quốc vương bệ hạ và những tử công chúa khác ép buộc cho bát hoàng tử hạ. Ngoài bát hoàng ra còn ai muốn lại bọn họ nữa?

Lùi một vạn bước nói, nếu bọn họ trốn thật thì bất người nào cũng không phận chính thức, ra lăn lộn chính là lưu lạc. Một khi những kẻ thang bị bắt lại, trừ khi sức may mắn, còn đều sẽ bị bán nô lệ.

Vậy nên... vậy nên bây giờ cứ giả rùa rụt cổ một chờ bát hoàng tử bớt mọi người sẽ ổn ấy mà.

Hoa Thiết Nhi ở mấy con hàng lười này đã lâu, há thể không biết bọn họ nghĩ gì trong đầu!

Hắn còn tưởng lần mình vừa khuyến khích nghiêm khắc thì đám lười này sẽ trở nên thực, siêng năng một gian. Nào ngờ hắn rời đi còn chưa đến mười thì đám biếng nhác này lại nguyên hình.

“Ta đánh chết đám chảy thây bọn mi! đã bảo bọn mi tường vây, dựng nhà ở, mương nước. Giờ thì vây đâu? Nhà ở Mương nước đâu hả?”

Ông nội nó chứ, lũ đều khốn kiếp!

Biết rõ bản thân người khác xem thường dứt khoát coi mình phế vật, còn vừa lười tham vừa gian xảo, mặt tráo trở, phân đối xử, thấy mạnh sợ rúm gặp yếu lại xấu xa.

Nếu không phải hắn sự không có ai dùng thì còn lâu mới dùng cái đám bùn không trát nổi tường

“Ú á huhu, điện tha mạng! Bây giờ tôi đi xây nhà ngay và luôn đây ạ!”

“Muộn rồi! Nhận lấy chết hết cho ta!” Thiết Nhi hung thần sát, điên cuồng đuổi đánh.

Thư Triển và Đại đứng trên tảng đá chứng kiến một màn thì liên tục kinh ngạc phục. Những đại hán chạy nhanh thật, động của Hoa Thiết Nhi còn nhanh

Tầm mắt bọn họ bắt kịp tàn ảnh xích sắt do Hoa Nhi vung vẩy, thế hiện trường chỉ có nghe thấy tiếng ma quỷ hú.

Đại Hắc hưng phấn mức đuôi đong đưa dội, đặc biệt muốn vào tham gia cùng.

Thư Triển đè đầu lại: “Không cho con rối, đứng xem thôi.”

Đại Hắc tranh thủ lợi: “Gấu!” Baba, con muốn xuống dưới chơi.

Thư Triển: “Không được, thật đợi ở đây ba.”

“Khụ khụ.” Có tiếng khan yếu ớt truyền từ cách đó không

Thư Triển quay đầu, thấy một ông lão đầu đầy hoa văn chậm rãi bước đến.

Ông lão bắt gặp Triển và Đại Hắc, đầu quan sát, tập nhìn vào Đại Hắc.

Đại Hắc thăm dò: Lão già kỳ quái.

Ông lão trông khoảng bảy mươi tuổi nhẹ bật nhảy tại chỗ, cùng dễ dàng nhảy lên đá lớn chỗ Thư và Đại Hắc đang

Thư Triển vừa định một tay: “...” Lúc lên đây vẫn là Đại Hắc giúp.

Ông lão đứng chắp hòa ái hỏi: “Các được bát điện hạ về à?”

Thư Triển ít nhiều cũng nghe hiểu được đỉnh nhưng anh không lời ngay mà âm thành sát ông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=13]

Ông lão mặc quần màu trắng trông như Quần áo không mềm như vải vóc, thoạt nhìn một loại da động bóng loáng, chẳng hạn rắn.

Bên hông ông lão treo vài cái túi chân đi giày xăng-đan hở ngón.

Lại nhìn vẻ ngoài ông, vành tai đặc dài, trên đó đeo chiếc vòng kim loại rất Bọng mắt dày cộm, đầy nếp nhăn, hình trên trán còn mọc ra một sừng nhọn.

Đầu cũng trọc lóc, ra rất nhiều hoa nom như hình xăm nhìn tổng thể vẫn yên bình và thân

Ông lão thấy Thư không trả lời, hình không hề cảm thấy Thiên Tàn ấy mà... không trí thông minh thấp chính là phản ứng

“Đừng sợ.” Ông lão nhã nói: “Mấy thằng ranh đó đều thiếu phải dạy cho chúng một học. Chúng toàn là hàng lười biếng không cần, không đánh không nghe lời. lúc chúng bị bát điện hạ cho một trận, chịu thực thành thật rồi chúng ta có thể xuống.”

Thư Triển: “...” Hình anh vừa nghe được số chuyện rất hung thì phải.

Mười phút sau, toàn mấy chục đại hán nằm dài trên mặt dù quất cỡ nào cũng chịu đứng lên.

Có người còn lau mắt, khóc lóc ỉ “Bát điện hạ, ngài đủ rồi chứ? Bọn tôi hai ngày chưa ăn mãi mới đợi được lúc ngài về. Vậy mà ngài xử với bọn tôi thế này

Hoa Thiết Nhi một đạp hắn ngã lăn “Dẹp, cho bọn mi chết luôn đi! Lắm người vậy mà không biết đi săn tìm thức hả?”

“Khu vực quanh đây nàn cằn cỗi, biết săn kiểu gì ạ! trước chạy hơi xa một còn suýt bị đội của tộc Dã Khương cổ. Ngài xem lãnh địa của hoàng tử khác kìa, muốn cái không có chứ, chỉ có...” Một người nói thầm.

Đại hán bên cạnh bịt miệng hắn: “Nói bạ cái gì đấy! sợ bị bát điện hạ chết hay gì?”

Hoa Thiết Nhi cực muốn đánh chết hết tên khốn kiếp này nếu đánh chết thật thì sẽ chỉ còn được cái gốc hoàng tử, cũng quá là mất mặt!

Với lại làm vậy sẽ xây dựng lãnh cho hắn đây? Mua lệ chắc? Xin lỗi nhá, nghèo lắm!

Thậm chí có người to gan lớn mật, đầy hy vọng bò bên chân Hoa Thiết Nhi, đầu nịnh hót hỏi: bát điện hạ thiên đại, lúc ngài ra ngoài nói sẽ mang về rất nhiều ăn và phụ nữ chúng tôi. Xin hỏi phải bây giờ ngài về rồi không ạ?”

“Ááá! Đồ ăn! Tôi ăn thịt!”

“Ố là la! Phụ tôi cần phụ nữ! tôi một cô đi tôi sẽ xây cho ngài tòa thành!”

Tất cả đại hán nãy còn nằm ì mặt đất, chỉ có lẩm bẩm rên rỉ chứ thể động đậy, giờ đồng loạt bò dậy, cùng lao ra ngoài. Mặt mày nào người nấy đều là vẻ ha hớn hở.

“Soạt! Bốp!” Một sợi sắt sượt qua đám hán, quất mạnh xuống tạo ra một vết nứt mặt đất cứng rắn.

Lộp bộp! Cả đám hán đều dừng bước, người thành thật trở đứng co ro khúm núm chỗ như chim cút, dám nhúc nhích.

Ông lão nhìn thấy trong cuối cùng cũng tĩnh, lúc này mới với Thư Triển, nói: “Giờ ta có thể qua rồi.”

Khi ông lão xuất trước mặt mọi người, chục đại hán nháo khom lưng cúi đầu, cung hô lên: “Đại vu bái kiến đại vu.”

Còn có người hét vào mặt ông lão: vu, mau cứu chúng với ạ! Bát điện hạ làm thịt chúng tôi huhu!”

Ông lão cười ha trả lời: “Đáng đời.”

Đám đại hán đều mặt: Hức hức hức, như bọn họ cũng giận đại vu luôn rồi.

Có người muốn dời chú ý, tinh mắt thấy một người và dã thú đi theo sau đại vu đến thì tức chỉ vào Thư kêu lên: “Ế! Mau nhìn kìa, Tàn! Còn có một con thú nữa!”

“Cái giề? Có Thiên hả? Đâu đâu đâu? là trời, thánh thần tuy đời tôi đã không hy vọng thức tỉnh tôi không muốn con con gái mình cũng không cách thức tỉnh đâu. Bảo Thiên Tàn cách xa tôi một

“Mau đuổi Thiên Tàn đi đi, đừng để đến gần đây!”

“Bắt con thú lông kia mang đi bán tiền thôi!”

Hoa Thiết Nhi khí đan điền, bỗng nhiên to: “Bọn mi câm hết cho ta!”

Toàn trường yên tĩnh.

Hoa Thiết Nhi gật chào ông lão trước, đó đi đến phía ông lão, kéo Thư Triển đứng trước ông, giới anh với những người mặt: “Đây là Thư Thư, nhân cứu mạng của ta.”

“Tuy là Thiên Tàn anh ta chắc chắn phải Thiên Tàn tầm mà là thiên tài trong họ!

Anh ta chẳng những dáng vẻ trắng trẻo còn biết trị liệu khớp. Từ giờ trở đi, Thư sẽ sống cùng ta.

Anh ta là con bản hoàng tử tự thu nhận. Bọn mi rồi chứ?”

Đám đại hán điên gật đầu: Hiểu hiểu

Thư Triển nghe hiểu phần ba, bình tĩnh đầu với đám đại đầu trọc.

Bọn họ đồng thanh to: “Chào Thư Thư!”

Thư Triển thản nhiên lại: “Chào mấy thằng to xác.”

Đại Hắc nhếch miệng răng nanh, trông hệt đang cười gian.

Hoa Thiết Nhi cảm cuối cùng thì mặt của mình cũng được vát lại chút xíu, tiếp giới thiệu Đại Hắc: là thú lông dài nuôi dưỡng Thư Thư, cực kỳ hại. Nếu da bọn mi không chắc được như ta đừng có tùy tiện chọc nó.”

Thư Triển sửa lại: Hắc, không phải Mao

Hoa Thiết Nhi không Thư Triển sẽ nói vào, sửng sốt chốc nhưng vẫn chịu sửa lời: Mao Mao tên là Hắc.”

Đại Hắc: “Gâu!”

Thế thôi hả? Còn nữa không? Đám đại xoa cổ nhìn sau Đại Vu, không thấy cái cả...

Lượng lớn đồ ăn rất nhiều mỹ nữ Đâu mất rồi? Bát hạ, uy tín của ngài Cho Thiên Tàn ăn rồi hả?

Đám đại hán không hỏi ra miệng, anh tôi, tôi đẩy anh.

Có kẻ to gan đó trốn trong đám nắm cuống họng nhỏ phàn nàn: “Điện hạ đã ra ngoài tìm phụ cho chúng tôi, kết ngài lại dẫn một tên Thiên hoang dã về ạ?”

Có một kẻ lên liền tòi ra kẻ hai.

“Điện hạ... ngài nói sẽ tìm được rất đồ ăn. Xin hỏi ăn đâu rồi ạ? Chính con thú Mao Mao phải không? Nhìn da của nó đáng tiền lắm đấy, tôi lột da nó cho!”

Lại thêm một kẻ chớp mắt đã quên đau đớn, hèn hạ “Điện hạ, Thiên Tàn kia phụ nữ ạ? Nếu thì ngài có thể cho tôi, tôi sẽ nuôi ẻm, không chê ẻm lớn tuổi đâu. nhận gương mặt kia nõn nà ghê luôn hế hế hế~”

Có gã lanh trí lập tức đề nghị: hạ, không có đồ không có phụ nữ cũng sao. Chẳng phải nói Dã Khương ở ngay đây à? Chúng ta đi đánh địa bàn của bọn họ, cướp đồ ăn và phụ cả năng lượng tệ bọn họ luôn đi!”

Đề nghị này nhanh khơi dậy nhiệt tình đám đại hán. Mọi nhốn nháo hưởng ứng:

“Đúng, đoạt đi đoạt Chúng ta tạo thành tiểu đội đột kích, xong liền chạy, quan trọng phải cướp được thuốc lực (tinh thần và lực) đấy!”

“Đúng đúng, không có tinh lực, làm gì chả có tí sức

Đám đại hán đầu giơ cao hai tay, hét lên: “Chúng tôi phụ nữ! Muốn đồ ăn! năng lượng tệ! Càng thuốc tinh lực!”

“Không muốn Thiên Tàn!” biết ai hô một

“Chuẩn, cái gì cũng chỉ là không muốn Tàn!” Ỷ vào pháp trách chúng (pháp luật không phạt được đám đông), người đồng thanh hò

Dù sao thì Thư vẫn chưa thông thạo ngữ của nơi này. anh nghe hiểu đám đại này đang nói gì... với đắc tội một điều chế thuốc thì việc càng sợ hơn chính là đắc tội nhà điều chế thuốc quốc bảo đã tôn Độc Thủ Phật Tâm còn thích bảo mọi người cực hướng lên. Trước mắt, đám hán này cũng may phết đấy...

(Độc Thủ Phật Tâm tên cuốn tiểu thuyết luyện võ thuật của giả Trần Thanh Vân. Kể nam chính luôn phải ba, tìm đường vượt những tình cảnh nguy hiểm, tuyệt cuối cùng trở nên nổi tiếng giới võ lâm, có nhận lại người thân, hôn với người yêu.)

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận