Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 27 / 50  ·  54%
Mở Cửa
Chương 27: Dị đoan
02/09/2026 00:15· 2,308 từ

Thư Triển đi tìm Xá Ngu vu hỏi mượn kim chỉ.

Xá Ngu đại vu sửng sốt lâu rồi hỏi lại: “Kim

“Phải, là kim chỉ may quần ấy.” Thư Triển khoa tay chân, còn chỉ vào áo trên người ông.

Xá Ngu cúi đầu nhìn quần của mình, hiểu ý hỏi: hỏi quần áo được ra thế nào à? Là chế y sư (thợ đặc biệt chế tác đấy. có thể kết hợp chất liệu tự nhiên lại nhau để làm thành, phối hợp thêm phù văn càng có nhiều hiệu quả đặc

Thư Triển: “Vậy nếu bình thường áo bị rách thì khâu bằng cái gì?”

Xá Ngu: “Đương nhiên là giao chế y sư.”

Thư Triển to hết cả đầu: nếu là người thường, không nổi quần áo do y sư làm thì quần của họ được làm thế nào?”

Xá Ngu cười nói: “Ta hiểu cậu rồi, đi theo ta.”

Xá Ngu dẫn Thư Triển vào làm việc của ông, lấy cái hộp nhỏ ra, “Cậu xem thứ trong này phải là thứ cậu không.”

Thư Triển nhìn thấy một loạt cụ kim loại hình cây được tạo ra rất xảo trong hộp, nhưng những này trông giống dùi cỡ nhỏ hơn là kim.

Thư Triển đành cầm một cây nhất, vừa nói vừa múa ra hiệu với “Tôi muốn mảnh hơn cả này, trên đầu có uốn cong được là tốt

“Cậu muốn mảnh thế nào?”

“Thô hơn sợi tóc chút đỉnh.”

Sau đó Thư Triển thấy Xá cầm lấy cây dùi nhọn nhất kia, tiện tay xát rồi kéo ra một hệt như mì tươi, thành sợi vừa dài vừa

“Dài bao nhiêu, cong cỡ nào?”

“Dài tầm ngón út, cong cỡ đây, lỗ kim nằm trí này.”

Với cách mô tả bằng hình của Thư Triển, Xá Ngu bước điều chỉnh, khoảng phút đã làm ra một kim khâu vết thương ứng đầy đủ các tiêu chuyên dụng khâu.

Thư Triển tận mắt quan sát kim này được tạo thành bàn tay con người nào, rốt cuộc cũng hiểu quá trình chế tác vật phẩm mà nhóm đại đầu trọc lấy ra sáng.

“Chỉ, phải rất dài, giống như ấy.” Thư Triển lần nữa khoắng tay.

Xá Ngu gật đầu, lần này cất hộp nhỏ lại, đi trước bàn dụng cụ, một khối kim loại được trên bàn, vặn ra miếng cỡ bằng móng tay. đến ông nấu chảy, sợi, quấn nó thành vòng trước mặt Thư Triển, đến khi anh nói độ đủ như ý anh muốn mới tay.

Xá Ngu đưa sợi kim loại như tơ cho Thư Triển: này được chưa?”

Thư Triển hít một hơi thật nhận lấy rồi miết miết kim loại một lát, đầu đáp: “Độ mảnh thì rồi nhưng chưa đủ phải mềm gấp đôi thế có điều không thể kéo liền đứt.”

Xá Ngu nhíu mày, đặt sợi loại đã làm xong xuống, cầm lấy một khối loại khác trên bàn, vặn miết nhẹ. Vài phút ông lần nữa đưa sợi loại đã thành hình Thư Triển.

Anh nhận lấy, thử kéo giãn phát hiện món đồ chơi cực kỳ phù hợp yêu cầu của anh. Hơn dù là sợi kim nhưng nó gần như mềm chẳng khác chỉ khâu bao.

Thư Triển nói cảm ơn, vừa người định đi lại quay về: “Nếu tôi khâu sợi kim loại này trên thể người, qua một thời gian sau, xin hỏi có thể lấy chúng được không? Lấy ra mà làm tổn thương người ấy ạ?”

Xá Ngu lần nữa nhíu mày: cậu khâu trong cơ thể rồi muốn lấy ra không gây tổn thương gì tôi vẫn chưa làm đâu.”

“Không phải bên trong cơ thể là khâu trên da, nhìn thấy bằng mắt Thư Triển giải thích.

Xá Ngu không hề khoác lác, nói: “Đến lúc đó xem hình rồi nói tiếp.”

Thư Triển cầm kim chỉ trở phòng bệnh, lần nữa bắt xử lý vết thương Tây Thụy.

Vết thương trên bụng Tây Thụy dài, hơn nữa giai đoạn luôn không khép miệng nên không thể lành hẳn, khâu lại sẽ giúp thương mau lành hơn.

Tây Thụy nhìn Thư Triển xe luồn kim, động tay động với cái bụng của thì tim đập thình thịch thịch loạn xạ.

Xá Ngu cũng tò mò rốt thì Thư Triển dùng cái gọi là kim kim loại mà anh muốn để làm gì, bèn theo anh ra ngoài.

Thư Triển không nói nhiều, chỉ ý bảo Tây Thụy thả tinh thần: “Có thể hơi đau... À chờ đã.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=27]

Thư Triển lại quay đầu hỏi Ngu: “Ngài có thuốc gây giảm đau gì không

Xá Ngu khẽ tằng hắng: “Ta là học đồ dược tề chưa học được nhiều thuốc lắm. Phương thuốc giúp ta không cảm thấy ta còn chưa học bao

Thư Triển ngược lại biết phương tinh chế và tổng hợp số loại thuốc gây thông dụng nhưng khổ cái có nguyên liệu nên có thể an ủi Tây “Ráng nhịn một chút.”

Tây Thụy tỏ vẻ... bản thân được, huhu!

Kim chỉ xuyên qua da thịt, nói tới đau đớn, chỉ nhìn thôi đã thấy chịu thấu rồi.

Tây Thụy đau đến nhe răng mắt nhưng cũng không hẳn không thể chịu đựng.

Thư Triển kinh ngạc nhìn thiếu anh còn tưởng thằng nhãi ướt này sẽ khóc lu bù loa lên không

Phòng Lợi bên cạnh quái gở “Đây là dược tề chứ! Vậy mà lại mấy cái kia là thứ quái gì! Hắn xem thể người là gì hả? từng thấy dược tề nào kiểu đấy cả!”

Gã to con cũng vội vàng theo: “Chứ gì nữa! Dược sư, dược tề sư, nhiên là phải dựa hết dược tề rồi. Dược sư lợi hại chân chính cần dùng chút thuốc có thể chữa lành vết này. Chả biết tên Tàn kia học được mấy bàng môn tà đạo đó từ ra nữa!”

“Dị đoan!” Phòng Lợi bật thốt.

Xá Ngu đột nhiên nhìn chằm bọn họ, quát lên: “Câm Cậu biết mình đang không?”

Hai chữ “dị đoan” như thể ma lực cực kỳ đáng ngay khi Phòng Lợi ra hai chữ này, sắc của cả Tây Thụy gã to con đều lập thay đổi. Phạm Cương đầu nhìn về phía này, Thụy gấp gáp giơ lên định ngăn Thư Triển hành khâu vết thương.

Tuy Xá Ngu cũng không hiểu Triển đang làm gì nhưng quyết không cho phép vật do mình chế tác bất cứ kẻ nào sự việc nào liên quan “dị đoan” sử dụng, chóng lần nữa giận dữ Phòng Lợi: “Cậu từng bao nhiêu dược tề sư Không biết gì thì đừng ăn lung tung. Nếu để nghe được miệng cậu nói xằng nói bậy, nhất định sẽ bẩm báo bát hạ, để ngài ấy lý cậu!”

Xá Ngu mắng Phòng Lợi xong đảo qua ba bệnh nhân lại bằng ánh mắt bén, nghiêm nghị nói: “Các cũng quên mấy lời bạ nhảm nhí vừa rồi Phòng Lợi đi. Không ra ngoài nói bừa, hiểu

Mấy người Tây Thụy liền vội gật đầu.

Tất cả mọi người ở đây biết, chỉ cần dính líu “dị đoan” , cho chỉ là người ở trong một phòng với “dị cũng sẽ không có kết tốt.

Tây Thụy là người sợ nhất. phẫn nộ với Phòng Lợi cậu ta thậm chí đè bẹp cả sự sợ gã bấy lâu nay.

Cậu tay vậy mà quay sang giận nói với Phòng Lợi: anh nói bậy bạ thế? Anh muốn hại chết hả?”

Sau khi thốt ra hai chữ đoan, Phòng Lợi cũng rất hận. Nhưng gã kiên không chịu nhận lỗi, chỉ đầu cứng cổ không tiếng.

Thư Triển không hiểu mô tê Bọn họ nói “dị đoan” đại diện cho thứ chứ? Nhưng thấy mấy người không nói thêm gì anh cũng cúi đầu tiếp công việc khâu vết của mình.

Phải cảm ơn năng lực nhìn siêu âm màu, nhờ anh không cần nhìn vào vết thương và máu không thì chắc anh phải huấn luyện thêm một tá làm việc giúp nữa.

Trong bầu không khí tĩnh lặng thường, Thư Triển nhanh chóng xong vết thương cho Thụy.

Tây Thụy nhịn rất giỏi, không rên rỉ than đau một nào, miệng cũng không đồ vật gì, suốt quá chỉ một mực cứ ráng nhịn.

Thư Triển lau sạch vết thương, thuốc mỡ lên, nói: “Tốt sau này mỗi ngày thuốc một lần là được. vài ngày nữa, vết khép miệng lại là có tháo chỉ kim loại đó ra.”

Dù đến lúc đó Xá Ngu vu không giúp anh, anh có thể mượn kéo cắt đứt chỉ kim loại.

Cùng ngày hôm đó, không khí phòng bệnh hết sức quái Tây Thụy không thèm chuyện với Phòng Lợi nữa, to con nhìn miệng thương của mình cũng rất là sầu muộn.

Hoa Thiết Nhi trông có vẻ tiện nhưng lại vô cùng bén và cẩn thận, bước vào phòng đã phát có gì đó sai Hắn liền gọi Thư Triển ngoài hỏi thăm tình

Đúng lúc Thư Triển cũng có đề muốn hỏi hắn: “Dị là gì?”

Hoa Thiết Nhi nghe anh nói chữ này, suýt nữa đã ra một ngụm nước: anh biết? Anh nghe ai

Thư Triển ăn ngay nói thật: nay lúc tôi khâu vết cho Tây Thụy, Phòng nói hành vi của tôi dị đoan.”

Hoa Thiết Nhi sa sầm mặt, phắt dậy: “Tên khốn kiếp! không biết cái thể nói cái gì không

Thư Triển kéo hắn lại: “Cậu vội, đại vu đã dạy gã rồi. Cậu nói biết dị đoan là sao đi?”

Hoa Thiết Nhi căm ghét trừng nhìn nhà đá, lần nữa xuống đáp: “Sau này đừng tùy tiện nói hai này trước mặt người không, tốt nhất là anh quên luôn đi, đừng giờ nhắc lại nữa.”

“Nghiêm trọng thế à?” Thư Triển tò mò hơn.

Hoa Thiết Nhi trịnh trọng gật “Cực kỳ nghiêm trọng. Nếu nào bị nói đoan, một khi bị tháp vu biết, ai cũng cứu được anh đâu, ngay quốc vương cũng không

“Vậy rốt cuộc thì dị đoan là gì?”

Trong mắt Hoa Thiết Nhi lóe tia trào phúng không biết với người nào. Hắn nhiên đưa tay vuốt mái mềm mại của Thư cười ha hả nói: “Có số chuyện không biết tốt hơn, tóm lại mai anh đừng nhắc lại chữ này nữa. Nếu có nói anh như vậy thì anh nói với tôi ngay được.”

Hoa Thiết Nhi đang nở nụ nhưng trong mắt lại ngập sát ý.

Thư Triển ghét bỏ quay đầu, anh khá là tò nhìn vẻ mặt Hoa Nhi rõ ràng là không ý định nói chi cho anh nghe. Anh cũng hỏi nhiều, rất tự chuyển chủ đề: “Trên đường qua đây có trông Đại Hắc không?”

“Không thấy. Nó vẫn chưa về Hoa Thiết Nhi thu lại ý trong mắt, khôi dáng vẻ thiếu niên rạng như ánh mặt trời, miệng hi hi ha ha trước.

Thư Triển lắc đầu, bắt đầu lo lắng cho Đại Hắc: cu cậu mạnh nhưng vật ở thế giới này hiểm hơn trên Trái nhiều.

Hoa Thiết Nhi suy đoán: “Chắc nó ăn sạch đống Hỏa Trùng trong sào huyệt phát hiện rồi nên chỉ thể chạy xa hơn tìm con mồi ấy mà.”

Đúng lúc này, nơi xa truyền tiếng chó sủa dữ dội.

“Gấu gấu! Grừ...! Gấu gấu gấu!”

Thư Triển nghe tiếng kêu khác của Đại Hắc, đột ngột bật dậy: “Đại Hắc ra chuyện rồi!”

Cùng lúc đó, tiếng huýt còi tai vang lên, Hoa Thiết cũng biến sắc, đi “Đó là trạm gác báo có người đang tấn chúng ta.”

Không phải người. Một gã đại đầu trọc chạy như bay người còn chưa đến mặt mà giọng nói đã vọng tới trước: “Bát hạ! Không xong rồi! Bầy Giáp Thú xông tới! dẫn đầu còn có thể lửa! Có thể phun nữaaaa!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận