Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 50  ·  10%
Mở Cửa
Chương 5: Cửa Rơi Bảo Vật
20/08/2026 06:00· 2,540 từ

Thư Triển rất muốn nơi này đã xảy ra chuyện thế nhưng lại bất ngôn ngữ với thiếu niên sĩ nên không có cách nào thăm được.

Hoa Thiết Nhi thấy thể đầy đất mà vẻ mặt tỉnh bơ bình thường, quay đầu nói với Thư “Anh biết hai đám người này

Thư Triển nhìn ra phương dường như đang muốn hỏi mình điều gì đó, là lắc đầu, tỏ ý không hiểu.

Hoa Thiết Nhi suy “Nói thế thì anh và đám Tạp Nhân, Hắc Văn chẳng liên quan gì đến đúng không? Vậy bình thường anh đâu? Gần đây à? Anh cũng nhìn thấy Cửa Rơi Bảo xuất hiện nên mới đến à?”

Thư Triển chợt dừng

Lúc này sắc trời muộn, quá nửa vầng thái dương sậm đã khuất sau chân trời, bao gồm cả cái bóng đèn bên cạnh nó.

Có một việc nhất phải nói rõ: tuy mặt trời đây có màu đỏ nhưng bình minh và hoàng thì vẫn giống như trên Trái cũng có màu cam đỏ lúc mọc lên và lặn xuống. có ánh bình minh hồng chứ đất trời xung quanh biến hẳn thành đỏ, này có liên quan đến xạ ánh sáng.

Lúc trước Thư Triển không gian xung quanh bao phủ một màu đỏ sậm do tầng mây bị nhuộm chứ ban ngày ở đây vẫn sáng sủa, cũng vì quá sáng anh mới không để ý không trung phía trên bùn có thứ gì không.

Thế nhưng bây giờ đã sập tối, quầng sáng màu treo lơ lửng trên bùn trở nên rất

Đại Hắc cũng chú đến chùm sáng đỏ sậm kia, cậu ép thấp người hai mắt nhìn chằm chằm nó.

Thư Triển vô thức Đại Hắc: “Con nói xem quầng kia có phải là nhân chúng ta văng đến không?”

Đại Hắc: “Gấu!”

Thư Triển: “Vậy nếu ta đến gần quầng sáng kia sẽ lại bị hút quay về Trái Đất à?”

Đại Hắc: “Gâu!”

Thư Triển không chút dự đi về phía vũng bùn, bên dưới quầng kia.

Hoa Thiết Nhi lập túm lấy cánh tay anh: “Này! cái gì chứ? Tôi anh muốn tìm bảo vật cũng phải cẩn thận xem có hiểm hay không chứ! Điểm Rơi Vật nguy hiểm lắm đấy!”

Thư Triển muốn hất hắn ra nhưng thiếu niên lực lại nắm rất chặt chịu thả, còn kéo anh phía sau.

Đại Hắc lập tức răng với Hoa Thiết Nhi, uy hắn buông baba nhà ra.

Hoa Thiết Nhi lẩm “Tôi chỉ muốn tốt cho các thôi. Không biết đã bao nhiêu người phát hiện Điểm Rơi Bảo Vật, vì vội tìm kiếm bảo vật mà nếu phải bị nó chiếu chết chính là bị hút trong. Người bị hút vào đó chết sạch, không ai được.”

Thư Triển phát hiện niên sống chết không cho anh đến gần vũng bùn quầng sáng. Anh không biết niên có ý gì nhưng lúc thấy quầng sáng, thái độ của phương rất bình thường, không có cảm giác bất hay giật mình gì. Điều này tỏ: hắn biết quầng kia là gì, cũng không lần đầu tiên nhìn thấy.

Nói vậy tức là độ hiểu biết của đối phương quầng sáng lớn hơn nhiều, không cho anh lại nhất định là có lý do đó.

Thư Triển dừng bước, hiệu với thiếu niên rằng anh không tuỳ tiện đến vũng bùn nữa.

Hoa Thiết Nhi nhìn chỉ chỉ vào vũng bùn rồi tay, hài lòng nói: đừng tuỳ tiện đến gần đó! Tên “Thiên Tàn” yếu đuối anh ngoan ngoãn đợi ở đây, có chạy lung tung, nhìn hoàng tử đây này!”

Hoa Thiết Nhi vẫn yên tâm chỗ Thư Triển đứng, anh đến bên cạnh thú bùn nhão (Ghi chú: Thiết Nhi không biết Đại Hắc giống loài gì, thấy người bùn, nên gọi luôn bé là dã thú bùn một lần nữa dặn dò bọn không thể đến gần bùn rồi mới đi dạo phía xung quanh.

Thư Triển chỉ muốn về Trái Đất ngay và luôn cẩn thận quan sát động của Barbie King Kong, nghiên cứu ra nguyên nhân.

Hoa Thiết Nhi cẩn đi một vòng quanh đám thi sau đó lại tiến vào phía trong một bước. đến khi chỉ còn cách vũng tức phía dưới quầng sáng kia 10m, hắn dừng bước.

Đây cũng là vị của thi thể gần với vũng nhất.

Hoa Thiết Nhi túm chân một cái xác, cực kỳ mái ném nó ra

Bõm!

Thi thể rơi vào bùn làm nước nôi văng tung sau đó từ từ xuống.

Hoa Thiết Nhi đợi lát, lại túm thêm một thi nữa ném qua.

Quá trình giống nhau, có chỗ nào khác lạ.

Hoa Thiết Nhi thoáng tâm, thử thăm dò bước thêm bước, không cảm nhận lực hút cực lớn như truyền thuyết thì lập tức yên nghênh ngang đi đến bên cạnh bùn.

Hắn ngẩng đầu nhìn ánh sáng đỏ sậm phía trên lát rồi lại cúi quan sát vũng bùn.

Phạm vi 10m xung vũng bùn trống rỗng, ngoại trừ đầu lâu bên cạnh không có bất kỳ thứ khác.

Hoa Thiết Nhi nhìn sắc của vũng bùn, lại thò sờ sờ rồi đột quay đầu lại.

Thư Triển thấy Hoa Nhi quay đầu nhìn bọn họ, rằng có thể đi nên cùng Đại Hắc đi

Vì không có nguy nên Hoa Thiết Nhi cũng không cản bọn họ đến

Chờ một người một đi đến bên cạnh, hắn nhìn họ cười hề hề: ra là thế, chả trách người các anh dính đầy bùn. phải các anh đã đến đây sớm rồi phải không? Sau núp ở phía xa, đám Hắc Tạp Nhân với đám Văn Nhân choảng nhau tranh giành <Điểm Rơi Bảo Đợi khi bọn chúng đánh lưỡng bại câu thương, muốn để Hắc Viêm Nhân chiếm nên buộc phải rút thì các anh mới thủ kẽ hở, nhào đến bảo vật, đúng không?”

Thư Triển không hiểu phương đang bô lô ba la gì.

“Xem ra anh cũng ngốc lắm nhỉ!” Vẻ mặt Hoa Nhi nhìn Thư Triển kiểu bắt gặp “một vị quân trong đám người lùn”.

(矮子里拔将: Ải tử lý tướng quân: Điều kiện của bản không tốt lắm, không yêu cầu, cũng chỉ chấp nhận chọn ra một thứ tệ lắm/ chọn một người chẳng sắc lắm nhưng đã là nhất từ trong đám

“Các anh có tìm gì không?” Hoa Thiết Nhi quan một người một chó. tiếc, ngoài cả người bùn và da Hỏa Nham Trùng ra, thứ khác chỉ cần liếc cái là thấy hết, không như có mang theo tốt gì.

Trừ khi bọn họ giấu nó đi, lại cố ý một lớp bùn nhão để che giấu.

Nhưng mà “Thiên Tàn” minh được thế à?

Hoa Thiết Nhi nhớ những “Thiên Tàn” trước đây mình gặp, sau đó âm lắc đầu.

Bị gọi là “Thiên không chỉ vì ngoại hình không triển hết mà còn trí thông minh của họ hơn người bình thường, càng đừng đến năng lực thức tỉnh phù

Vì ba khuyết điểm mạng này, “Thiên Tàn” mới bị đãi là thần linh bỏ, là bị thần linh ý trừng phạt. Thế nên “Thiên thường bị thế nhân bài xích, nhiều người mới sinh ra bị bỏ rơi, vất lắm mới lớn lên được nhưng lớn cảnh ngộ đều có gì tốt đẹp.

Hoa Thiết Nhi làm tác tay tỏ ý: “đợi một với một người một rồi quay người nhảy vào bùn, vùi đầu tìm kiếm, sau nhanh chóng quăng hai thi thể ném vào ra ngoài.

Thư Triển nhìn xung thì thấy: lấy vũng bùn làm thi thể phân tán bốn phía. Sau đó anh nhìn hành động của Hoa Thiết trong đầu nảy ra một suy Chẳng lẽ những kẻ chết đây đều có liên đến vũng bùn này?

Vũng bùn không có bất thường, điểm bất thường hẳn quầng sáng đỏ sậm trên nó. Mà nhìn dáng thiếu niên chắc là đang tìm thứ gì đó.

Vậy tức là thổ nơi này, bao gồm cả thiếu những người đã đều biết đến việc vật rơi ra từ quầng sáng, không xác định được sẽ gì, đúng không?

Thư Triển xoa đầu Hắc, quyết định trước khi bị hiện là người ngoài tinh thì có đánh chết không tự nói ra lai lịch mình.

Thiếu niên lần lượt ra mười mấy cái đầu lâu, vẻ đã có không người chết trong vũng bùn

Nửa tiếng sau, thiếu ló đầu ra, cả người bê bùn nhão.

“Không có gì, xem còn chưa rơi xuống.” Hoa Thiết tuỳ tiện đưa tay mặt, nói: “Đi thôi. Tiếc chỗ này cách lãnh địa của hoàng tử quá xa, chúng ta thời không có cách nào đóng được, đành phải sau này dẫn người đến cướp vật vậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=5]

Hoa Thiết Nhi đột cười rộ lên, để lộ hàm trắng đến phát sáng, kỳ tự tin nói với Triển: “Đây chỉ là tạm thời Chẳng bao lâu nữa bổn hoàng sẽ mở rộng lãnh địa đây. Cái đám Hắc Nhân, Hắc Văn Nhân hay Hắc Nhân kia đều không có được vùng đất trù này!”

Thư Triển và con cưng chỉ dùng ánh mắt tràn trí tuệ của mình Barbie King Kong tự lải một mình.

Hoa Thiết Nhi đi vỗ vai Thư Triển.

Anh cũng không né Thật sự là đã rất nhiều không có người nào vỗ vai anh, kể cả người cùng cấp bậc trong ngành không ai dám lỗ mãng như

Hoa Thiết Nhi không nhìn thấy biểu cảm vi diệu khuôn mặt bị bùn bao kín của Thư Triển, như anh em tốt mà đụng vai anh rồi chỉ vào vũng cảm thán:

“Biết tại sao tôi nói bọn họ đếch xứng không? nhiều người chết như chứng tỏ: lúc trước, nơi chắc chắn là một cái đầm Mấy nhóm người quanh đây cướp đoạt nguồn nước mà nhau.

Rất nhiều kẻ ngốc rằng chết trong nguồn nước là chuyện cực tốt, thế lúc sắp chết toàn nhảy trong đầm.

Một đầm nước tốt cứ thế bị phá hỏng! Một ngu xuẩn!”

Hoa Thiết Nhi đột quay đầu nhìn về phía xa, nhanh lại lôi kéo Triển nói: “Thật sự phải rồi, có rất nhiều người đang Tuy bổn hoàng tử cực kỳ hại nhưng cũng chỉ có mình. Trước tiên, chúng cần phải tính kỹ đường lui đã!”

Thư Triển thấy rõ tác của thiếu niên nhưng anh ý định rời anh muốn trở về Trái Đương nhiên, chỗ này chính là chốt.

Hoa Thiết Nhi thấy Triển không chịu đi thì cảm rất khó hiểu: “Sao muốn ở lại đây? Chỗ có cái qué gì đâu! Anh “Thiên Tàn”, nếu bị mấy tên bắt được thì chết là chắc!”

Thư Triển chỉ ngón lên quầng sáng đỏ sậm.

Hoa Thiết Nhi lắc đầu: “Anh đừng nghĩ đến nó bảo bối chín phần vẫn chưa rơi xuống. rơi xuống thì giờ chúng ta không giữ nổi.

Nhưng cái này không do bổn hoàng tử không đủ chỉ là do bổn tử còn chưa thức tỉnh. đến khi thức tỉnh xong, chúng muốn gì mà không lấy được

Được rồi, mau đi

Thư Triển vẫn không đi, anh nghe không hiểu thiếu nói gì nên tất là cũng không hiểu tại hắn lại phải vội vàng rời Anh muốn ở lại, chờ quầng hút mình và Đại Hắc

Hoa Thiết Nhi thấy trao đổi nổi liền bổ một vào gáy Thư Triển.

Thân thể anh lập mềm nhũn, ngã vào ngực thiếu

Đại Hắc giận đến cuồng. Nó xông lên, định cắn tên người ngoài hành dám tổn thương baba nhà

Hoa Thiết Nhi nhanh nâng Thư Triển đang ngất lên, với về phía Đại “Mày quay đầu nhìn xem! địch đến rồi! Nếu mày không trở thành thịt nướng thì theo nhanh lên!”

Hoa Thiết Nhi không nếm thử móng vuốt của dã bùn nhão bèn nhanh bỏ chạy, dù phải gánh một người nhưng tốc độ của không hề bị ảnh hưởng.

Đại Hắc bổ hụt, nhào được lên người tên ngoài tinh kia nên tức đến mức sủa GÂU GÂU, cuồng đuổi theo phía sau.

Không ngờ tên người hành tinh kia chỉ có hai chạy còn nhanh bốn chân của mình! sát phía sau cũng chỉ có đảm bảo không mất dấu

Cách đó không xa, người nghe được tiếng gâu gâu loạn của Đại Hắc rất chi là mừng rỡ: mày có nghe thấy không? Có gì kêu khá lạ ở đằng kìa!”

“Bảo vật rơi xuống à?” Người bên cạnh kích động lên.

“Có thể lắm, nhưng sao tiếng kêu kia nghe giống sống quá vậy? Trước đã có đứa nào nghe Cửa Rơi Bảo Vật rớt ra sống chưa?”

“Ai mà biết được! lẽ lần này tương đối đặc chúng ta mau đuổi đó đi! Chắc chắn phải trước đám Hắc Tạp Nhân và Viêm Nhân.”

Hai phương hướng khác truyền ra mấy câu na ná vậy.

Ba nhóm nhân mã loạt tăng tốc, trước sau chênh không tới vài phút chạy hết đến bên cạnh bùn.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận