Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 50  ·  6%
Mở Cửa
Chương 3: Hoa Thiết Nhi
20/08/2026 06:00· 2,245 từ

Thư Triển: Ối, người hành tinh!!!

Nhưng mà xét đến khả năng cao nơi không phải là Trái Đất, có trong mắt của sinh kia, anh mới là người hành tinh nhỉ?

Thư Triển còn đang cứu vẻ ngoài của King Kong bên dưới.

Không phải Thư Triển muốn cứu người, cái là anh phải xác định xem lên rồi đối phương làm hại mình không. Dù thì chỉ cần nhìn sơ cũng anh không phải người nơi này.

Nếu tốn công tốn cứu người lên, xong phương lại coi anh như quái rồi kêu đánh kêu thì phải làm sao bây

Cậu chàng cơ bắp kia không chỉ bị ở cánh tay, trên người hắn bị thứ gì đó lấy, từ eo đến tận chân.

Hai cái chân đối đều bị cuốn chặt. dưới còn có một đoạn buông xuống, nhìn có vẻ giống xiềng xích.

Về phía Hoa Thiết đang bị treo trên leo, sau khi thấy rõ người trên thì cũng cực thất vọng. Sao kẻ đến một gã Thiên Tàn (tàn bẩm sinh) chứ?

Mọi người đều biết Tàn” rất yếu ớt, trưởng thành thì lực công kích phòng ngự vẫn thua trẻ con. Đã thế người tên “Thiên Tàn” này còn dính bùn, mặt mày bê bết, nhất không nhìn ra tuổi tác tướng mạo. Đến cả tấm da che thân cũng có, 90% là “Thiên Tàn” hoang

“Thiên Tàn” hoang dã lớn được như này hẳn phải có người nuôi, có là cha mẹ, cũng thể là một loại dã sở thích xem “Thiên Tàn” con non mà chăm sóc.

Dây leo đột nhiên xuống khoảng 10cm, đất trên vách núi đổ theo rào

“… Haizz, thật không Hoa Thiết Nhi - hoàng tử Trấn Hải quốc như mà lại chết chỗ như này. Trước khi lại còn bị một tên “Thiên đứng ngoài quan sát. Thiên đạo Chính nghĩa đâu?!” Hoa Thiết tức giận bất bình, chân bị dây xích trói chống lên vách đá, cố gắng dài thời gian trượt xuống.

Thư Triển lại nghe niên phía dưới cầu bằng ngôn ngữ bản thân nghe hiểu. Trên mặt đối giống như còn mang theo bi thương, bày ra dáng vẻ sút tinh thần của kẻ phải đả kích nặng nề.

Đại Hắc cũng thò khỏi vách núi, tò ngó vật thể không nhìn rõ dưới, sau đó sủa một tràng: “Gâu gâu, gâu

“Đây là chủng loại thú gì vậy?” Hoa Nhi nhìn phía trên lại có cái đầu đầy bùn ra. Hắn vừa nảy sinh hy vọng thì lại nghe tiếng chó sủa lạ lẫm, trong lập tức hiện lên một sáng. Ánh mắt nhìn Triển cũng có thêm mấy là lạ.

Quả nhiên là “Thiên được dã thú nuôi nói không chừng dã thú nuôi chính là thể biến cái chủng loại yếu nhớt suốt ngày trốn trong bùn dùng nó làm lá chắn bảo nên nhân loại và dã kiểu này đều yếu ớt nhất.

Thư Triển không hề hiện sự cảm thông ra từ nội tâm của Barbie Kong, anh còn đang nghiên cứu địa thế xung Sau khi xác định nền đất khá kiên cố thì nằm sát đất, duỗi tay nắm lấy leo.

Cảm xúc trơn mượt lạnh lẽo khiến Thư giật mình. Không biết có phải ảo giác hay không anh cảm thấy dây leo quấn chặt thiếu niên đột nhiên đậy.

Thư Triển gắng sức lên, kết quả dây lại trượt đi. Xúc cảm lúc vào thứ này tuyệt phải là cảm giác khi vào thực vật!

“Gâu gâu gâu!” Đại nhìn về phía cánh Thư Triển, sủa um lên.

Hoa Thiết Nhi ngẩng “Vô dụng thôi, bỏ Dựa vào thể lực cùi bắp anh căn bản thể kéo tôi lên được Haizz, đây là số mệnh an rồi. Đáng thương cho tôi, đường là bát hoàng tử mà khí chưa nâng thân chết trước. Lão trời già tôi quá ưu tú nên suốt muốn xử lý đây mà!”

Thư Triển không hiểu King Kong đang nói với mình nhưng vẫn tăng lực túm “dây leo” kéo

Đúng lúc này, lớp dây leo bỗng nhiên ngược, mép cạnh sắc bén quẹt làm bàn tay Thư bị thương nhẹ.

Máu tươi chảy ra, Triển bị choáng, cánh lập tức mất hết sức lực.

Đại Hắc nhìn thấy vết máu thì lo cuống cuồng, muốn cắn quần áo kéo lại nhưng chỉ được một miệng bùn.

Phì phì phì! Đại nóng nảy rồi nha. cậu rụt đầu lại, chạy ra lưng Thư Triển rồi to miệng, cẩn thận từng từng tí ngậm lấy cái chân của baba, kéo về phía sau. sợ răng nanh sắc bén mình làm Thư Triển thương nên không dám dùng sức.

Thư Triển bị kéo về sau hơn 2 nằm trên mặt đất oán hận! lợi hại như vậy lại choáng máu cơ chứ?

(1 thước ~ 33cm, thước bằng khoảng 66.67cm)

Hoa Thiết Nhi thấy Tàn” cố gắng như trong lòng vẫn ôm chút xíu vọng, kết quả…

“Thiên Tàn” đúng là nhớt, tên này lại yếu hơn cả chữ yếu!

Thư Triển nằm một lâu mới hồi phục, lực đưa tay lên xoa cái bự của con trai: xem xem mày có thể người ngoài hành tinh kia lên

“Gấu!” Xem ra thứ cũng chẳng phải đồ thú vị gì, không đi.

“Nghe lời nào. Chúng chưa quen với hoàn sống ở nơi này, cần tìm sỏ dẫn đường, ân mạng dù sao cũng tốt tuỳ tiện làm quen. Với ánh mắt đối phương nhìn chúng cũng không giống như đang quái vật. Có thể được thì cứu không thì tự bảo vệ bản thân là hết.” Thư Triển đẩy Đại

Đại Hắc không tình “Gâu gâu gấu~!”

Thư Triển không nhịn nói: “Hắn dám vong phụ nghĩa, ba cho phép mày chết hắn.”

“Ẳng~!” Đại Hắc ve đuôi, chạy đến bên núi.

Đại Hắc nhìn chằm vào Barbie King Kong hành tinh, chảy nước miếng: “Gâu!” lên, cắn chết hắn, sạch luôn!

Nó chuyển tầm nhìn, mắt đặt lên đám leo màu đỏ sậm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=3]

Gâu! Chính là thứ thế mà lại dám baba bị thương! Vồ chết mi.

Đại Hắc đột nhiên móng vuốt, đầu ngón nhô ra lưỡi dao dài khoảng thoáng cái đã móc vào trong cọng dây leo cỡ cánh tay người trưởng thành

Dây leo bị kích thân thể vặn vẹo mạnh, lớp vảy trên vỏ xoè ra, nhìn thế nào không giống thực vật.

Đại Hắc không thèm ý đến đám vảy bén kia, giật mạnh dây leo

Hoa Thiết Nhi: “…”

Sau khi nhìn thấy thú yếu nhớt dính bùn nhão bật lên móng vuốt nhọn, hắn cảm thấy lẽ phán đoán của mình sai rồi. Đến lúc thấy mấy móng vuốt sắc bén kia bơ lớp vỏ ngoài vừa bền cứng của Hoả Nham cứ đơn giản là cắm – rút ra đã xé rách nó.

Đợi đến khi con yếu nhớt dính đầy nhão kia nhẹ nhàng kéo dây lên, miệng Hoa Thiết đã không khép lại được

Hắn lầm to rồi, trời già đối với còn khá lắm! Tuy suốt ngày muốn hành chết hắn vẫn luôn chừa cho hắn hy vọng sống. Nghe nói đây đãi ngộ mà đứa con của phận, tuyệt thế thiên tài nhận được nha!

Hoa Thiết Nhi được lên đỉnh vách đá, cây “dây leo” kia cũng bị ra hơn phân nửa.

Hoa Thiết Nhi buông

Dây leo vèo một thân thể rụt lại, chui vào động.

Nhưng móng vuốt của Hắc đã giữ chặt lại, còn dồn sức kéo phăng ngoài.

Dây leo liều mạng vào động, Đại Hắc mạng kéo ra ngoài. Kéo không thì ngao ô, cắn miếng.

“Răng rắc!”

Lớp vỏ nhìn vô cứng chắc của dây cứ thế bị hàm răng sắc của Đại Hắc cắn

Dây leo bị đau vẫn nhân cơ hội chui vào động, còn mang theo đoạn thân thể chạy

Hôm nay đi săn lợi, nhìn thấy một thịt treo lơ lửng trên vách nó còn vui vẻ có đồ ăn. Ai biết thò đầu ra đã bị nhân kia túm lấy, khiến nó xém cũng bị kéo xuống vách theo.

Ngay lúc nó đang gắng thắt cổ nhân kia thì lại có thợ săn đến, làm nó phải lại một phần ba cơ Huhuhu, sau này nó chỉ còn cái đầu thôi!

Hoa Thiết Nhi nhìn Hắc túm gần nửa dây leo lên, lúc này mới nuối kêu to: “Ui, lại túm có một đoạn Không đủ ăn đâu!”

Đại Hắc nghe không

Cu cậu lăn lộn giờ đã đói bụng rồi, đoạn dây leo này lại thuộc phạm vi đồ baba không cho ăn nên miệng cắn luôn. Có điền nó nuốt ngay mà xé gần nửa dây leo, kéo đến bên Thư Triển.

Xem nè, con báo cho baba rồi!

Thư Triển nhìn thấy leo bị kéo đến cạnh mình, nhìn thấy mặt cắt bằng phẳng của vết còn có các sợi thần bắp vẫn đang ngọ nguậy lập tức quay đầu. Anh nhìn máu, lại choáng đầu rồi.

“Gấu!” Một bên móng Đại Hắc đạp lên dây leo. Ây dô, suýt thì mất baba không thể thấy máu.

Thư Triển không nhìn mấy thứ nhầy nhụa thì cảm thấy đỡ hơn nhiều. lấy đầu ngón tay chút máu chảy ra từ leo, đưa lên đầu lưỡi nếm một lát sau mới nói: “Có ăn được. Con tự ăn ba chưa đói.”

Sau khi được cho Đại Hắc rất vui vùi đầu định cắn.

“Gâu gâu gâu!”

Đại Hắc bỗng nhìn phía vật thể thứ kéo lên được, sủa một tràng cáo.

Hoa Thiết Nhi đang cởi mớ xiềng xích người xuống, thế nhưng vừa khẽ đậy thì dã thú người dính đầy bùn nhão đã nhìn về phía hắn, kêu ầm ĩ.

Thế là hắn ngoan nằm im thin thít mặt đất, sau đó nghiêng đầu, “Thiên Tàn” Thư Triển, ra một nụ cười rực tỏa nắng: “Người anh em, anh cứu tôi, chính là cứu được lai của thế giới này. tâm, sau này anh cần lang thang ẩn nấp lãnh địa của tôi sẽ tiếp anh.”

Vẻ mặt Hoa Thiết nhìn Thư Triển như ban phúc: “Không cần cảm động nước mắt đâu, đây báo đáp của bát hoàng đến từ Trấn Hải quốc. Sau anh có thể trải qua tháng hạnh phúc rồi.”

Thư Triển chỉ nghe một đống mật mã xạ, biểu cảm lộ ra trong thiếu niên lúc nhìn chỉ thể hiện một ý nhất: “Tôi biết ơn anh lắm nha!”

Máu trên bàn tay ngừng chảy. May mà lớp bùn nhão ngăn cản, nếu đến bàn tay mình Triển cũng không có can nhìn thẳng. Giờ anh chẳng thèm ý đến việc có bị uốn hay không, chỉ chậm rãi dậy, định thử giao với Barbie King Kong.

“Xin chào”

Hoa Thiết Nhi: “…”

Thư Triển: “Cậu có nghe hiểu những gì nói không? Được rồi, cậu mà hiểu thì tôi mới kỳ quái á.”

Hoa Thiết Nhi giật “Thiên Tàn” hoang dã thương, từ nhỏ được dã thú lớn, đến cả tiếng dụng cũng không biết nói. hắn không kêu “gâu gâu” mình, có lẽ hắn đã từng xúc với vài người khác

Thư Triển dùng ngón chỉ vào mớ xiềng trên người thiếu niên: “Muốn tôi không?”

Hoa Thiết Nhi suy ý tứ của anh, vàng nói: “Nói với dã thú dưỡng anh, tôi sẽ làm hại các anh. Chẳng không làm hại mà lãnh địa tôi còn có thể tiếp nhận, các anh trở thành lãnh (dân cư trong thuộc chính thức!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận