Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 44 / 50  ·  88%
Mở Cửa
Chương 44: Chữa trị thành công (1)
09/09/2026 20:00· 3,251 từ

Tuy trong thang máy Triển nói vậy nhưng lúc về phòng thí nghiệm, giọng điệu anh liền khác hẳn, sức lực lấy lỗ tai Đại cũng mạnh hơn một

“Con chó ngu ngốc Phun nước bọt thì phun con còn trộn lẫn cái thứ không biết gì đó vào làm gì? Nói, có phải kia liên quan tới không?”

“Ư...” Đại Hắc cụp giả vờ đáng thương. Bé không biết gì hết, gâu!

Thư Triển nhanh chóng nước bọt của Đại Hắc xét nghiệm, nhưng kết quả nói anh biết nó không liên quan tới virus không xác lần này.

Đại Hắc đứng lên vọt lẹ, Thư Triển thấy thì cởi găng tay ra, túm lại: “Tới đây, ngồi xuống, chút nước bọt y lúc con phun lên nữ nghiên cứu viên vào đây đi.”

Đại Hắc: “Gấu!”

Thư Triển không nể lạnh lùng nói:

“Đừng hòng giở cái này với ba, chuyện con sót trước con Thiết Giáp Thú lớn biết phun lửa, hay bị bầy thú truy đuổi còn ở bên kia không hề hấn gì, sẽ không hỏi tới.

Nhưng rất có thể nước bọt con phun vào nghiên cứu viên kia đã tạo loại virus mới, bây giờ con tác với ba, ba thể điều chế thuốc trị trương ứng càng càng tốt, vấn đề này nào cũng sẽ dễ lý. Còn nếu con tiếp nói láo, một khi không ai quyết được, hoặc thậm có người tử vong thì cả ba cũng không bảo vệ cho con.”

Đại Hắc thút thít ngào.

Thư Triển cứng lòng tiếp:

“Hay là con cảm con đã trâu bò đến có thể đối đầu với lực nhà nước rồi? Con có thể bại vài người lính con dám chắc mình bại được một đội trang bị vũ khí tinh không?

Con có thể đánh Thiết Giáp Thú nhưng con ngã được xe tăng chắc? Tên đạn đạo con không sợ hả? để nhân loại biết là mối đe dọa lớn thì đảm bảo sẽ sống không quá 3 Ba không nói lố

Đại Hắc: “Ư ẳng!”

Sau đó chó ta ngoãn luồn miệng vào hộp nghiệm được bịt kín rồi phun ít nước bọt lên tấm kính treo bên trong. Chất trượt xuống, tụ lại ống nghiệm phía dưới.

Thư Triển đoán có nguồn gốc căn bệnh có quan tới Đại Hắc, nhưng vẫn tâm lý may mắn. Giờ nhìn hiện của Đại Hắc... cơ bản anh đã thể xác định.

Thư Triển đặt ống tự bịt kín vào thiết đo lường, phương pháp kiểm trắc giúp phòng ngừa virus lan rộng lây nhiễm cho nhân kiểm nghiệm hết mức thể.

Không mất nhiều thời để thiết bị cho ra quả, một người một chó nhìn chằm vào màn hình máy tính, mặt y hệt nhau.

Đã có kết quả trắc, Thư Triển rút giấy ra, nhìn thấy trên đó xuất vài số liệu không rõ, lập ấn trán.

Tại sao chứ? Đều nước bọt lấy từ miệng Hắc, tại sao kết quả kiểm của hai lần trước sau lại nhau thế này?

Thư Triển quay người, giọng hỏi con trai cưng: nói thật cho ba, trước khi Thiên Trụ tinh, con có loại lực này không?”

Đại Hắc: “Gâu!”

Thư Triển: “Ba cảm ba vậy mà có thể hiểu con, này là ảo giác

Đại Hắc nghiêng đầu anh, nét mặt vô tội.

Thư Triển đá nhẹ cậu: “Nói thật.”

Đại Hắc: “Gấu, gâu gâu!”

Thư Triển biến sắc, báo cáo xuống, túm một lấy Đại Hắc, khống chế đầu lùa đám lông trên trán nó nhìn kỹ.

Vừa nhìn liền biết toang rồi, anh phát hiện số đường vân đen trên đầu trai cưng nhà mình. Những đường đen này được che dưới lớp lông đen Đại Hắc, nếu không lông ra nhìn kỹ thì không bao giờ thấy Dù không cẩn thận bị ta để ý thấy thì mọi cũng chỉ nghĩ là vài điểm kỳ lạ trên nó mà thôi.

Thư Triển luồn tay lông Đại Hắc, kiểm tra

Cuối cùng, anh nhận đường vân kia kéo dài người Đại Hắc, nhưng không phải lít nha lít nhít, mà là thành đồ án, hệt hình dạng một con được phác hoạ trên Đại Hắc.

OK, chắc chắn rồi. và Đại Hắc đến Thiên tinh một chuyến xong cả hai con đều thức tỉnh năng lực văn luôn.

Thư Triển choáng váng lúc, đột nhiên bật cười tiếng.

Nãy giờ Đại Hắc luôn ngoan ngoãn để baba bới lông, lúc này nghe thấy cười quái dị của baba mới đầu nhìn anh.

Thư Triển chọt vào mũi ướt át của nó: mỗi sinh vật Trái Đất qua đều có thể thức tỉnh thì lại không cần lo Hoa Hạ và người Đất chúng ta bị thòi nữa rồi. Nhưng không đây là tình trạng hay chỉ có con và Nếu chỉ có hai ba con ta...”

Thư Triển ngẫm nghĩ: lại có cơ hội mở có lẽ để Đại Hắc ở bên kia sẽ tốt hơn.

Thư Triển gõ nhẹ tay vào đầu mình, nghĩ sự đặc biệt trên cơ thể Hắc, anh bèn thì thầm vào cu cậu: “Ngoài loại bọt con vừa phun lúc nãy, có phải còn phun ra được nước thành phần khác không?”

Đại Hắc thành thật:

Thư Triển nheo mắt: còn máu thì sao? Có con cũng thay đổi được thành máu có chủ đích không?”

“Gâu!”

Đại Hắc có thể cho baba biết hết mọi chó ta biết rõ trên đời người yêu nó nhất là baba, nó cũng yêu baba Triển nhất.

Thư Triển thở dài, việc nghiêm trọng rồi đây. cứ vào thể trạng ban đầu Đại Hắc, anh đoán năng lực văn mà Đại Hắc tỉnh có thể giúp tự do thay đổi loại thành phần virus trong thể. Hơn nữa, nhờ của Thiên Trụ tinh mà Hắc có thể thu gom virus biệt của bên kia bổ sung vào cơ sở vốn có của mình, há chẳng phải số chủng loại Đại Hắc có khả năng tạo là quá nhiều luôn

Chẳng qua điều đáng nhất là: có lẽ hai giới đều không dễ chữa khỏi virus mới mà nó tạo thành việc trộn lẫn virus hai hành tinh.

Về phần nước bọt Hắc phun lên người Vương cu cậu cho rằng thành phần đó có tính nguy hại tương thấp. Với lại nó không biết loại virus có thể truyền nhiễm cảm cúm, thật ra nó đơn giản là muốn thù Vương Nhiễm thôi.

Trước đó Thư Triển nói với Trần Miện rằng mật trên người Đại Hắc đủ anh nghiên cứu suốt 100 năm. tại anh cảm thấy có cho anh 200 cũng chưa chắc đủ. hoán vị, tổ hợp virus đấy, có trời mới lần sau Đại Hắc sẽ ra được loại virus nào.

Tuyệt đối không thể những người khác biết được lực này của Đại Hắc!

“Con có thể tạo loại vũ khí kia, vậy biết cách giải quyết nó không? dụ như con không cẩn thận thứ nước bọt kia người ba, sau đó nhiễm bệnh, rồi con cách nào giúp ba khỏi không?” Thư Triển ôm hy vọng nhỏ nhoi hỏi.

Đại Hắc đột ngột bật dậy, hết sức kiêu sủa: “Gấu!”

Nó cũng có biết đâu... nhưng chắc chắn phải với baba là được nha.

Thư Triển: “... Thật đấy?”

Đại Hắc bày tỏ có thể phun nước bọt lần nữa.

Thư Triển nhanh chóng hành khử trùng hộp thí sau đó để Đại Hắc phun bọt thêm một lần.

Thư Triển cẩn thận li từng tí để ống chứa nước bọt lần này vào bị đo lường, tiếp tục chờ quả kiểm trắc.

Kế đến, kết quả trắc nói cho anh biết: vọng chú chó tùy tiện tổng virus có thể lại ‘tùy tiện’ hợp ra kháng thể ứng... là chuyện hết hão huyền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=44]

Nhưng cũng không phải toàn không có hiệu quả, đã lấy được nguồn cơn gốc cùng với thành phần cụ thể nó, cộng thêm Đại chủ động cung cấp số thành phần nước mà cu cậu nghĩ là thể giải quyết vấn Ngoài ra còn có năng của anh, việc tìm ra và hợp được kháng thể hiệu chỉ là vấn đề gian.

May mắn thay, ở có rất nhiều dụng cụ, bị tinh vi mà Thiên Trụ không có, giúp đơn giản hoá trình phân tích của một cách đáng kể.

Thư Triển lần nữa mình trong phòng thí nghiệm, thèm ra ngoài, thậm chí còn ra ăn cơm, lúc đói chỉ hai cái bánh mì, chút sữa bò sung thêm tí vitamin yêu cầu mãnh liệt của Vận.

Đại Hắc vẫn đóng trò vệ sĩ, canh giữ cửa phòng thí nghiệm, không ai bước vào phòng trừ khi Thư cho phép.

Một ngày trôi qua, Miện ghé qua hai lần, nào mặt mày cũng tràn ngập âu.

Hai ngày trôi qua, Miện đứng trước cửa phòng nghiệm, hét gọi Thư Triển: “Đã người hôn mê rồi, bác sĩ có mấy bệnh nhân không kiên trì nổi Rốt cuộc anh đang gì đấy? Người của đội cứu khoa học cứ nặc đòi anh giao Đại ra, tôi không chống đỡ nổi này.”

Cuối cùng Thư Triển bước đến cửa phòng thí dựng thẳng hai ngón tay trước Trần Miện: “Cho tôi thêm 2 nữa, tôi có hướng quyết rồi.”

“Vậy đến tột cùng nhân là gì? Chẳng lẽ quan tới Đại Hắc thật à?” Miện vẫn tiếp tục hỏi về đề này.

Thư Triển không chút dự nói: “Không, không liên gì tới Đại Hắc cả. Là từ bên kia theo qua đây, vào bộ quần áo mặc về. Sau khi virus kia kết hợp virus cảm cúm của chúng thì thiết bị xét mới kiểm trắc ra, cho trước đó chúng ta đều không tra được. Tôi sẽ báo cáo chi tiết sau, thì đừng trì hoãn nghiên cứu nữa.”

Trần Miện thở phào nhõm, có câu nói này Thư Triển, anh có thể bàn với những người khác rồi.

Nhưng chẳng có bao người tin lý do Trần nêu ra, nhất là thành viên đội nghiên cứu khoa học.

Để mau chóng tìm cách giải quyết, hiện giờ viên của đội nghiên cứu khoa cũng đã biết người phát bệnh tiên là Vương Nhiễm. khi gặp cô ta, tránh khỏi nghe cô tố cáo chuyện virus có líu tới nước bọt Đại Hắc.

“Không phải giáo sư đã nói có hướng giải rồi, bảo chúng ta chờ thêm tiếng nữa à. Vậy thì bọn sẽ chờ, nếu sau tiếng nữa cậu ta không thể đưa ra kỳ cách giải quyết nào đừng trách bọn tôi... tra đến cùng để tìm ra ngọn nguồn.”

Không phải ai cũng trọng đại quốc bảo Thư chẳng hạn như Quá Dương Trụ bậc thầy điều chế thuốc tự mình không thua kém Thư Triển trong lĩnh dược học, chỉ là tí may mắn so với kia.

Quá Dương Trụ được đến khẩn cấp vào tối qua.

Bộ trưởng Uất Trì không đồng ý để Quá Trụ từng có mâu thuẫn với Triển gia nhập bộ phận Thế Mới, nhưng chính ông đã ngã bệnh, càng hơn nữa là vì tác đã cao, lại còn bệnh ung thư dạ mỗi lần ông bị lây loại virus mới sẽ phát bệnh hơn những người khác Chiều hôm qua ông đã vào hôn mê.

Sau đó, dưới sự ép của một số người, lý do nghe có vẻ đường ‘cứu người khẩn cấp’ mà Dương Trụ và hai sinh hóa, sinh vật khác được sắp xếp vào bộ phận.

Quá Dương Trụ cũng như có chút tài năng, thì cũng chẳng được mời đến. vừa đến đã suy ra đầu trước hết là nói: cảm cúm mới này virus gây nên, chứ phải vi khuẩn, nấm hay sinh trùng. Đồng thời, cho rằng trọng điểm để quyết vấn đề nằm ngay trên Đại Hắc.

Gã cũng đang không tiến hành xét nghiệm và nghiệm, muốn giành trước Thư Triển bước, điều chế được loại thuốc hiệu chống lại loại mới, còn mạnh miệng bố chỉ cần gã cơ hội nghiên cứu nước của Đại Hắc thì định có thể tìm ra kháng sinh tương ứng trong thời sớm nhất.

Đến giữa trưa hôm đã có một bệnh nhân vào tình trạng cực kỳ nguy nhờ được cứu giúp mới có miễn cưỡng sống sót.

Thế là Quá Dương cầm đầu, được Uông Sâm và lão Chu của cục Sự Đặc Biệt chống lưng, cộng thêm nhân viên nghiên cứu học, thậm chí viên thăm dò lo cho bệnh nhân... tạo thành lực lượng không nhỏ bộ phận Thế Giới Mới.

Những người này tụ lại với nhau, mấy lần ý muốn gặp Thư Triển và lấy nước bọt, máu của Đại cho bằng được.

Trần Miện buộc phải thêm nhân thủ trước cửa thí nghiệm của Thư Triển, đề đám người này bất chấp xông

Tất nhiên đám người vẫn biết sợ chết, bọn dám tập kích phòng nghỉ của Triển nhưng không đời nào dám sự xông vào phòng nghiệm của anh. Đến đó, nếu Thư Triển cẩn” làm vỡ thứ gì, trời mới biết bọn sẽ có kết cục thế

2 tiếng sau, không đám người Quá Dương Trụ ngoài cửa phòng thí nghiệm của Triển, mà mấy gã bác sĩ nhà sinh hóa học nhập bọn.

Trần Miện đương nhiên có mặt, có thể nói cần là nhân vật đầu não bộ phận Thế Giới Mới còn mạnh đứng vững thì như đều xuất hiện đây ngay lúc này.

Sáu binh sĩ cầm căng thẳng nhìn chằm chằm người ngoài cửa.

Quá Dương Trụ khoanh mặt mày bất thiện, nhìn chằm vào cửa phòng thí nghiệm.

Những người thật lòng lắng cho bệnh nhân thì ruột đi tới đi lui trong lang.

Cửa lớn cạch một bật mở, đám người đồng ngẩng đầu nhìn sang.

Lý Vận bước ra, với dáng vẻ mệt mỏi: sư đang tổng hợp thuốc, bảo vị không cần chờ nữa. 5 sau, ngài ấy sẽ theo đầy đủ thuốc đến phòng bệnh trong nhà y tế.”

Sắc mặt Quá Dương thay đổi: “Cậu nói Thư nghiên cứu được thuốc kháng sinh loại virus mới rồi à?”

Lý Vận: “Phải ạ.”

“Sao có thể? Sao ta có thể nhanh vậy Có phải cậu ta đã lấy nguyên trạng virus rồi không, Đại

Dù Lý Vận tốt cách mấy cũng phải nổi vì bị người ta liên tiếp đoạn. Cậu lập tức ngắt lời Dương Trụ, bực bội

“Nhanh thì không tốt Chẳng lẽ ngài muốn đợi người rồi mới nghiên cứu ra thuốc điều trị hả? Giáo sư bọn tôi có thành nhanh như vậy ngài ấy đủ năng làm được chuyện đó, với suốt 2 ngày nay ấy có ngủ nghỉ gì

Làm ơn đừng có gì cũng lôi tới trên Đại Hắc dùm, hai người kia gián điệp, có thể tin được Những người biết đến tồn tại của Đại nhưng lại không có nó lúc nào cũng ước càng đục nước càng còn có mấy kẻ không được Đại Hắc liền dứt khoát hủy diệt nó nữa. Hắc chỉ là một con thôi, các vị bỏ cho nó đi, được không?”

Lý Vận xỉa xói liền quay người đóng cửa, toàn không cho Quá Dương Trụ hội phản kích.

Quá Dương Trụ tức mặt mày xanh mét. Bản Thư Triển đã đáng ghét, người trướng cậu ta cũng khốn kiếp kém.

Trần Miện đứng ra giải: “Chỉ có 5 phút mà, chúng ta cứ chờ thêm nữa đi.”

Không sai không lệch giây, đúng 5 phút sau, Triển xách theo một cái thùng lạnh bước ra, Đại Hắc nhắm theo đuôi, đi sát chân anh.

“Đi thôi, đến phòng Chỉ bằng năm chữ đã chặn tất cả lời chất vấn đám người.

Chủ yếu là vì mặt Thư Triển quá tệ. lẽ do anh không ngủ suốt ngày, dưới mắt đã treo cặp thâm đậm như gấu mặt mày khó coi chết. Anh không hề nét vui sướng và hưng đã nghiên cứu thuốc trị bệnh, ngược lại mặt còn rặt một vẻ gắt

Nhìn mặt Thư Triển, người đều biết lúc này nhất đừng nên đứng ra làm đầu têu chọc tới người này, lại biến thành bia đạn bị bắn thủng chỗ. Ngay cả Quá Trụ cũng không muốn đưa trước họng súng. Hiện hết thảy đều phải nhìn kết quả.

Đám người nhanh chóng đến khu vực phòng bệnh.

Tả Ngạn nhìn thấy Triển đến thì hai mắt rỡ. Mấy ngày nay bác sĩ cũng không nghỉ ngơi được bao anh phải luôn trông bệnh nhân. May phận Thế Giới Mới khẩn cấp điều động hai và y tá

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận