Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 40 / 50  ·  80%
Mở Cửa
Chương 40: Loại virus cảm cúm mới
08/09/2026 21:00· 3,421 từ

Thư Triển lập tức nhớ đến phù văn lạ mắt trên đầu Thiết Nhi và mấy gã hán đầu trọc kia.

Cả anh cũng có luôn à? lẽ chỉ cần xuyên qua thế kia thì chắc chắn sẽ động sinh ra ư?

Thư Triển rất muốn cạo sạch mình, chụp vài bức ảnh và video rõ ràng từ mọi thế nhưng anh mà cạo chắc chắn sẽ làm người chú ý, đến lúc đó bọn họ nhìn thấy văn trên da đầu anh lại tới công chuyện nữa.

Làm thế nào mới có thể rõ “hình xăm” trên da đầu không cần cạo trọc đây

May mà nhờ có đống dụng kia, chẳng mấy chốc Thư Triển nghĩ ra cách, có điều đó anh giải thích với Vận: “Đây là chuyện riêng tôi, tôi không muốn ngoài ra, chuyện này sẽ bất cứ ai tiết lộ ngoài.”

Lý Vận lập tức đáp: “Giáo yên tâm đi ạ. Em sẽ nói, em không thấy gì

Thư Triển thả lỏng cơ thể, Lý Vận tiếp tục tỉa tóc mình, không lâu sau, anh nhiên nhẹ giọng nói:

“Hồi tôi còn nhỏ, ba mẹ lúc nào cũng bận bịu công họ không còn cách nào, phải đưa tôi đến ở nhà ông họ.

Nhưng sau khi tôi đến đó ông họ và chú họ của lần lượt bị cảm cúm, sốt, thím họ của tôi sẩy mất một đứa bé, cả nhà ông họ một mực khẳng định khắc họ.

Chẳng qua họ không nỡ bỏ tiền ba mẹ tôi đưa cho như phí nuôi dưỡng, cho họ cưỡng ép đưa tôi nhà một khiêu đại thần

Bất chấp tiếng kêu khóc đau của tôi, họ vẫn trói chặt vào ghế, để một khiêu thần xăm hình lá bùa đầu tôi, bảo là để áp sát khí gì đó người tôi.”

(1) 跳大神: khiêu đại thần (nhảy gọi thần linh) hay samdambi trong Mãn, là một nghi lễ đạo Shaman Mãn Châu, ý một pháp sư được thần vào, chuyên thực hiện các động: chữa bệnh, trừ cầu phúc, bói toán, tiên và các vấn đề khác mà người cần giải quyết. đại thần phải đeo mặt và đội mũ có những rua đủ màu, mặc trang thầy cúng, thắt chuông eo, tay trái cầm tay phải cầm roi, đánh trống thiêng vừa hát những thánh ca, kết hợp với các cụ gõ khác, trông đầy vẻ

Đây là lần đầu tiên Lý nghe Thư Triển nhắc đến gia anh, nhất thời trong lòng cùng xúc động. Điều này tỏ giáo sư rất tin cậu nên mới kể cậu chuyện quá khứ đầy nhục, đau khổ của mình.

“Giáo sư...” Lý Vận vừa vui vừa khổ sở.

Thư Triển cười nói: “Không có đâu, đều qua cả rồi. Nhiều như vậy, tôi cũng sắp mất cái hình xăm trên mình luôn. Lần này cứ đi rồi lại xuyên về, nãy tôi cũng quên nhở cậu.”

Lý Vận thầm nghĩ: khó trách sư vẫn luôn tìm đến một cắt tóc cố định. Nếu cắt tóc kia không có ngài ấy thà hôm khác đến chứ nhất quyết không người khác cắt, hóa vì nguyên nhân này.

Thật ra, chủ yếu là do sư Thư thích kỹ thuật massage đầu của ông lão kia đã thế còn rẻ bèo, lần chỉ lấy có 15 bao nguyên combo: gội cắt tóc, sấy khô.

Thư Triển mặc kệ Lý Vận tin hay không, dù sao thì đã đưa ra lý do thế rồi. Hơn nữa, anh dù Lý Vận có đoán cái gì cũng sẽ không lung tung ra ngoài. sau này có người phát phù văn trên đầu anh, nói chừng Lý Vận còn thể làm nhân chứng, giúp quậy đục nước.

Vì có phù văn nên Thư đành từ bỏ ý định ban là cắt luôn kiểu tóc cua để sau này bớt cuối cùng anh vẫn để mái tóc hơi dài một

Lúc Lý Vận ra về, Thư cũng dẫn theo Đại Hắc quay phòng thí nghiệm.

Thư Triển đóng cửa phòng thí của anh lại, để Đại Hắc chừng ở cửa, đồng thời dò cu cậu không được bất kỳ ai tiến vào.

Nửa tiếng sau, Thư Triển nhìn ảnh 360 độ không góc chết da đầu mình hiển thị phần mềm máy tính, nhướng

Anh từng thấy phù văn trên Hoa Thiết Nhi, cũng nhìn thấy những người khác, anh nhớ Hoa Thiết Nhi đã nói nghe về sự khác biệt phù văn chưa thức tỉnh sau khi thức tỉnh.

Bây giờ nhìn kiểu gì cũng phù văn trên đầu anh có đã thức tỉnh.

Về hình dạng, phù văn trông một loài động vật nào đó đầy đủ tứ chi và

Còn về ấn tượng, chỉ cần người Trái Đất thì vừa nhìn qua phù văn này đều nghĩ ngay đến một biểu chòm sao được tạo thành những điểm và đường được nối với nhau bằng các hư ảnh.

Sau đó tất cả các điểm đường trong phù văn này sẽ liền chặt chẽ với nhau, cái nào bị ngắt rời. nữa còn có đường nét, dạng và màu sắc rất ràng, cực kỳ phù với những gì Hoa Thiết nói về dáng vẻ sau khi tỉnh.

Thế tức là… anh - một Trái Đất chính gốc, là Thiên trong mắt đám thổ dân chỗ Hoa Thiết Nhi, mới Thiên Trụ tinh một chuyến, những sinh ra phù văn thổ dân nơi đó có, mà còn trực tiếp tỉnh luôn?

Nói đến thức tỉnh, thật ra Triển cũng không ngạc nhiên cho Lúc ở nhà đá của Ngu, anh từng suy đoán có phải bản thân đã tỉnh năng lực phù văn riêng người dân bản rồi không. Không thì sao tự dưng lại có năng lực Siêu Thấu Thị nhớ siêu phàm, vừa thấy lần là nhớ ngay được!

Nhận rõ hiện thực, Thư Triển nhận rất nhanh. Nhưng cũng giống năng lực phù văn, anh thời không có ý định chuyện này vào báo cáo. phải anh cố tình giấu mà là mỗi người bản năng bảo vệ thân trời sinh, anh không muốn này cửa không gian dùng được nữa, đổi lại anh sẽ phải nằm trên thí nghiệm.

Ngày hôm sau, Thư Triển vừa báo cáo lên ổ đĩa chung quan tới Thiên Trụ tinh, trưởng Uất Trì đã lập dẫn người đến chặn đường

“Giáo sư Thư, chúng ta tâm đi.” Bộ trưởng Uất Trì đảo thành chủ, cười híp mắt mở cửa phòng tiếp khách phòng thí nghiệm.

Thư Triển cảm thấy lão già rất gian xảo, dường như đôi kia có thể nhìn thấu khác, thế nên anh cũng muốn nói chuyện nhiều với

Nhưng đối phương đã sớm chặn anh cũng không thể lờ đi chỉ đành tiếp nhận lần sự’ (phỏng vấn) này.

Đại Hắc đi theo anh vào như vệ sĩ, lính cảnh vệ ông lão dẫn theo định Đại Hắc vào phòng liền ông lão âm thầm cản

Cả ngày hôm qua, cộng thêm báo cáo trước mặt, bộ trưởng Trì đã nhìn ra Đại tương đương với vệ sĩ của Thư Triển. Có Đại đây, Thư Triển mới thể thật sự thả

“Cậu không muốn cửa không gian mở ra lần nữa, đúng không?” Trì đi thẳng vào chủ hơn nữa còn dùng câu định.

Thư Triển chậm rãi ngả người sau, hai tay đan vào nhau, trước bụng dưới, không nói

Lâu lắm rồi Uất Trì mới được chàng trai trẻ ở độ này mà có thể thả trước mặt ông như thế, ông không hề cảm thấy Triển làm vậy là không mực, ngược lại còn bây giờ mới giống một trò chuyện.

Với địa vị và kinh nghiệm mình, giờ ông không cần ai bốc, khen ngợi ông nữa. Triển trong lĩnh vực của cũng tương tự.

Thư Triển tôn trọng Uất Trì, Trì cũng tôn trọng Thư Triển.

Căn phòng tiếp khách nhỏ chìm im lặng, hai người lính cảnh của Uất Trì đứng cạnh sofa, Đại Hắc thì ngồi hổm bên chân Thư Triển, chằm chằm vào hai lính vệ.

Dường như bộ trưởng Uất Trì không nóng vội nghe được câu lời chắc chắn từ anh, cứ thế từ từ chờ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=40]

Rốt cuộc Thư Triển cũng lên “Tôi là nhà điều chế thuốc. còn nhỏ, ước mơ của là trở thành bác sĩ, phải là bác sĩ đại được người người kính trọng, phục.”

Uất Trì cười: “Nguyện vọng rất

Thư Triển nói tiếp: “Nhưng vì bệnh choáng máu mà tôi buộc từ bỏ ước mơ của lấy lùi làm tiến chọn học. Tất nhiên sau khi thật sự tiếp xúc với học này, tôi nghĩ cũng chẳng thua kém gì, lại nếu không có thuốc thì không có bác

Uất Trì vẫn mỉm cười không

Thư Triển nói đến trọng điểm:

“Mặc kệ tôi là bác sĩ nhà điều chế thuốc, một khi đã chọn nghề này thì làm sao cho xứng đáng lời thề trước khi tôi nghề mới được.

Ngoại trừ những bệnh nhân không tôi, không chịu để tôi chữa thậm chí trực tiếp từ luôn, chỉ cần bệnh nhân muốn sống tiếp, chỉ cần đó đồng ý được tôi chữa, không có ác với tôi, cũng như không loại người điên rồ phản nhân thì tôi chắc chắn giúp họ bằng hết sức

Tính đến hôm nay, các loại và thành quả do Thư Triển nghiên cứu phát triển đã sống ít nhất mấy chục người.”

Uất Trì cũng trịnh trọng nói: cống hiến của cậu với cả loại, mọi người đều thấy rõ, không ai có thể bỏ chiến công của cậu.”

Thư Triển lắc đầu: “Tôi không công lao bị xoá bỏ gì, chỉ sợ mình từ cứu thành giết người. Không ai bảo được một khi hai giới bắt đầu giao lưu nối với nhau thì sẽ xảy ra.”

Uất Trì: “Cậu nên tin vào tôi, càng nên tin vào chính Chúng ta không phải người chiến tranh, cũng không phải xâm lược.”

Thư Triển lần nữa lắc đầu: từng đến châu lục nóng bức, chúng ta chi viện cho có ít không? Không hề, những không ít mà còn nhiều. Nhưng ngài biết người địa phương nói chúng thế nào không?”

Uất Trì đương nhiên biết.

Thư Triển: “Dân bản địa nói ta là kẻ xâm lược. Bất chúng ta sửa đường, xây máy hay đưa lương thực, họ cách trồng trọt, thì cũng nghĩ chúng ta làm cả đều là vì nguyên trên bề mặt và lòng đất của họ thôi.”

“Đó chỉ là suy nghĩ của số người, vẫn có rất nhiều biết ơn những nỗ lực đất nước và nhân dân ta. Hơn nữa dù chúng đạt được cái gì thì ta cũng phải trả cái giá tương ứng.” Uất nói.

Thư Triển ngước mắt nhìn ông “Nhưng đối phương sẽ không nghĩ Những người khác biệt hoàn về chủng tộc, khu vực, văn minh, nếu muốn cùng tiến tới mà ở giữa có thù hận, cách nhất là hòa nhập họ nhau trước. Mà muốn hòa nhập chủng tộc nhân loại văn minh khác nhau làm thể, chúng ta đều biết định sẽ có điều ra.”

“Chiến tranh, phải không?” Uất Trì ngón tay sờ cằm, cười nói: nói đúng. Có điều lập của cậu không giống với nên sẽ nhìn nhận vấn từ các góc độ khác Cậu xem xét từ độ nhân đạo và toàn cùng chung sống, còn tôi nhìn thế nào để người chúng ta sống cuộc sống phú, đủ đầy, đồng thời tôn nghiêm hơn.

Trước mắt, điều duy nhất tôi thể đảm bảo với cậu là tiếp xúc của chúng ta bất kỳ nền văn minh khác đều sẽ không đích xâm lược. Dự định đầu của bọn tôi hy vọng giao lưu hữu bù đắp lẫn nhau. Nhưng nếu phương để lộ răng bọn tôi tất nhiên cũng không ngồi chờ chết, chắc phải phản kích… Khụ, khụ

Uất Trì nắm tay lại chặn môi. Lính cảnh vệ bên cạnh lắng nhìn ông.

Thư Triển cũng nhìn về phía lão.

Uất Trì xua tay, tỏ ý không sao: “Già rồi, đủ thứ tật tìm tới, dù dưỡng kiểu gì cũng vậy thôi. tôi không chịu nhận mình cũng không được.”

Thư Triển: “Nếu ngài không phiền để tôi kiểm tra thử giúp nhé?”

“Tất nhiên không phiền rồi. Cậu cả Trung y luôn à?” Uất nhích sang một bên để Triển thuận tiện qua bắt cho mình.

Thư Triển đáp: “Tôi từng học ít.” Trên thực tế, anh định mắt siêu âm màu của nhìn xuyên vào, xem tình bên trong cơ thể Uất thử.

Đây là lần đầu tiên anh triển năng lực đối với bệnh kể từ khi trở về, anh đã thử nghiệm với Hắc vào ban đêm, năng này không hề biến mất anh quay lại Trái

Trong phòng trở nên yên tĩnh.

“Bây giờ cậu vẫn đang lo à?” Uất Trì hỏi.

Thư Triển hơi phân tâm: “Chỉ nhóm nhỏ thổ dân mà tôi được đã rất mạnh rồi. lẽ chúng ta không có định làm tổn thương ai tôi không dám chắc người kia cũng yêu chuộng bình như chúng ta.”

Uất Trì cười ha ha nói: chưa già mà còn lo đầu đuôi hơn tôi nữa. Mọi còn chưa bắt đầu, cậu nghĩ nhiều thế làm gì? lẽ hết thảy đều sẽ ra thuận lợi thì Nhưng mà phòng ngừa chu luôn là chuyện tốt, cậu hãy cho bọn tôi tất những gì cậu biết, vậy bọn tôi có thể sớm bị sẵn sàng.”

Thư Triển không thể không nghĩ anh có nên nói với bên về chuyện năng lực phù không.

Nếu không liên quan đến anh thể nào anh cũng nói hết. mọi chuyện cứ thế dính tới anh, mà anh lại hề chí công vô vậy...

“Nếu lần sau cửa không gian thể khởi động lại, hãy để khác xuyên qua thử đi. cần, tôi có thể đi qua đó, làm phiên dịch thời hay gì đấy cũng Có muốn thiết lập hệ ngoại giao hay không các vị có thể tự quyết Thư Triển vẫn không gánh tội nghiệt ‘có khả xảy ra chiến tranh’ lên mình, anh chỉ muốn làm chuyên nghiên cứu thuốc, ông lớn trong lĩnh chuyên môn của mình.

Uất Trì kinh ngạc: “Cậu học ngôn ngữ rồi à?”

“Chút đỉnh thôi.” Thư Triển hiếm khiêm tốn một lần.

Uất Trì nghĩ: chỉ trong vòng tháng, kể cả người có thiên về ngôn ngữ chắc cũng học được bao nhiêu, nhưng được chút đỉnh dẫu sao tốt hơn hoàn toàn Thế là ông nói: ra phải phiền cậu mở dạy ngôn ngữ ngoài hành tinh lão già này sẽ người đăng ký đầu tiên.”

Thư Triển có muốn làm giáo dạy ngoại ngữ đâu? Anh vội chủ đề cái rụp: “Cơ ngài được chăm sóc khá trừ chút cảm lạnh ra chính là ung thư dạ

Uất Trì sửng sốt: “Ngay cả thư dạ dày mà cậu cũng ra được à?”

Thư Triển đúng là ‘nhìn ra’ “Chính ngài cũng biết ư? Vậy ngài không nhanh chóng điều đi? Nếu chỉ là ung dạ dày giai đoạn đầu chỉ cần điều trị đúng sẽ có tỷ lệ sót rất cao.”

Uất Trì xoa xoa dạ dày mình, nói:

“Tôi đang tiến hành liệu pháp trúng đích (1). Phải xem tình năm nay sao đã, nếu có tác dụng thì sẽ thuật cắt bỏ chỗ bị Cho nên đây chính vụ cuối cùng của trước khi chết, tôi mong có thể làm thật tốt.

Giáo sư Thư, cậu xem, tới ung thư dạ dày mà tôi không sợ, ngày nào tôi tự bảo mình phải sống quan tiến lên. Vậy thì thứ còn chưa xảy ra, cần gì phải lo nhiều như vậy?

Hãy tin vào bọn tôi, trước đối mặt với khiêu chiến, bọn nhất định sẽ tận lực bị sẵn sàng hết thảy. cậu lo Trái Đất Hạ sẽ bị thiệt thòi cậu cứ nói hết cậu biết cho bọn nghe. Nếu cậu không muốn bị kia bắt nạt, vậy hãy làm người trung gian, nối hai bên thật tốt.

Tôi tin mặc kệ là Trái hay Thiên Trụ tinh cậu nhắc chỉ cần không có khúc sẽ không ai thích khai cũng không ai hy vọng ngoài hành tinh tiến đánh hương mình.”

(1) 靶向治疗: liệu pháp nhắm trúng (Targeted Therapy): là một trong những thức chính của điều trị khoa trong ung thư, giúp chặn sự phát triển của bào ung thư bằng cách thiệp vào các phân “đích” cần thiết cho quá hình thành và phát triển của u, khác với hoá liệu truyền thống, chỉ tấn vào tất cả các tế đang phân chia nhanh (cả bào u và tế lành, vì vậy người chịu nhiều độc tính

Thư Triển buông cổ tay ông ra, sắc mặt hơi kỳ lạ: thư dạ dày giai đoạn không đáng sợ, nhưng hình virus cảm cúm này khá phiền phức.”

“Hả?” Bộ trưởng Uất Trì không phản ứng. Thư đại quốc bảo rõ ràng đang đánh trống tránh né chủ đề trò với ông. Cậu chàng trơn này rõ là không muốn trách nhiệm đây mà.

Thư Triển nhíu mày: “Hơi khác chút, tôi cần kiểm tra ngài...”

“Cốc cốc!” Bên ngoài vang lên gõ cửa.

Thư Triển và bộ trưởng Uất cùng nhìn về phía cửa.

Lính cảnh vệ bước đến mở hỏi thăm là chuyện gì.

Trần Miện đứng phía ngoài, sắc nghiêm túc, lớn tiếng báo cáo: cáo bộ trưởng, báo cáo sư Thư, trong tòa nhà nhiên bùng phát dịch cúm, trạng phát bệnh cực nhanh, đã có gần 20 sốt cao rồi.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận