Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 50  ·  34%
Mở Cửa
Chương 17: Thực thể hóa năng lượng
24/08/2026 20:00· 2,917 từ

“Đại Vu, ngài giết tôi đi, đau quá, vết thương tôi chắc chắn không trị hết đâu. Không bằng ngài để tôi chết thoải một chút đi cho Một thương binh đau rên rỉ thu hút chú ý của Thư Triển.

“Đại Vu, cho tôi một thuốc tinh lực, sau đó tôi đi, xin ngài đấy!” Thương kia không thể cử chỉ có thể mở khổ sở cầu xin.

Thư Triển thấy trán chã mồ hôi, e rằng phải toát ra do nóng mà vì rất nhiều vết trên người gã. thương trông như bị vuốt dã thú cào chỗ thì giống như lửa thiêu đốt, còn có chỗ như dấu vết bị cắn.

Thư Triển cảm thấy may những vết thương tương nặng trên người gã đều đã đắp kín bằng thảo nghiền nát, không để máu thịt be bét, thì anh thật sự dám chắc bản thân thể đứng vững hay không.

Có điều... tại sao phía mấy miếng thảo dược đắp người gã cũng có màu sắc ra thế kia? Hơn màu sắc còn tạo hiện tượng nhòe nghiêm

Thư Triển vô thức dụi Anh bắt đầu thật lòng lắng hai mắt mình đã xảy vấn đề.

Từ khi đi vào tinh xa lạ này, anh đã đầu lưỡi nếm thử chất đất chất nước ở đây, hiện ra một điều: đất và nước ở này đều có hàm khoáng chất cực cao.

Chẳng hạn như bùn nhão đỏ sậm trước đó, nếu trực tiếp ăn vào bụng thì có vấn đề gì, cả khi chỉ uống ít cũng chẳng sao. nếu nuốt vào quá sẽ gây nguy hiểm.

Đương nhiên phần nguy hiểm chỉ nhằm vào người Trái như anh. Xét đến sức mạnh chất, độ cứng của và những lớp vảy trên các bộ phận trọng của người dân đây, nói không chừng cuộc sống, bọn họ ngược lại phải hấp thu lượng lớn loại khoáng chất.

Ngoài ra còn ví dụ nước suối anh vừa uống nãy. Anh cảm thấy nước suối chất lượng tuyệt hảo mấy gã đại hán trọc kia lại nói lượng nước suối rất lẽ sự khác trong đó nằm ở hàm lượng chất trong nước suối.

Nói nhiều như vậy cũng Thư Triển nghi ngờ đồ ăn thức uống anh ăn rồi có chứa quá khoáng chất, dẫn đến số nguyên tố vi quá liều gây ngộ làm tổn thương dây kinh thị giác hoặc các dây kinh nào đó khác của

Thế nhưng đầu lưỡi của lại nói rất rõ cho biết rằng thịt anh ăn và anh uống đều nằm phạm vi an toàn, thì tuyệt đối không gây hại cho thể anh.

Chẳng lẽ là do đống nhão kia đắp lên người quá lâu khiến anh hấp thu thừa lượng nguyên tố da?

Chả có nhẽ sau khi sang tinh cầu khác, đầu của anh đã mất đi năng phân biệt? Hay hiện sai lầm rồi?

Chỉ trong nháy mắt Triển đã suy nghĩ rất Anh cố gắng mở to hai muốn nhìn rõ sương trên mấy miếng thuốc kia. Sau đó không có phải gặp ảo hay không mà anh thấy đống sương mù tạo ra tượng bóng chồng gây nhòe nãy dường như đang bài xích nhau.

Xá Ngu đại vu không ý, không thèm hỏi tới nhân kia, mà là lấy đồ giống như cái chày thuốc và bát thuốc từ trong hộp kim do ông mang đến, theo xé mấy cọng vật đang cầm rồi cho vào thuốc, dùng chày giã nát.

Thư Triển nhắm mắt lại, lát sau lại mở ra. nhìn thấy phía trên đống thực trong bát thuốc, làn mù lơ lửng kia xuất hiện bóng chồng.

Với lại trong quá trình Ngu đại vu đập nát vật, những làn sương mù có kia lúc thì chồng nhau, khi lại tách bao nhiêu màu sắc thế cứ trộn lẫn nhau, đổi tới đổi khiến anh nhìn mà đau hết mắt.

Mộc lúc sau, Xá Ngu vu giã thuốc xong còn chứa chút ít ý khoe khoang tự biết nói với Triển: “Những dược liệu đều rất quý, nhất phải chế thuốc tại rồi đắp lên ngay hiệu quả mới có thể đạt tốt nhất.

Ngoài ra, phương pháp lựa dược liệu và giã thuốc quan trọng, cũng phức tạp không Mấy việc này cậu học được mà cũng cần học đâu, cậu cần học cách bôi cho những người bị là được.”

Nói rồi Xá Ngu đại buông bát thuốc dán nát đến không nhìn ra màu gì lại lấy một cây loại khác từ trong kim loại ông mang ra.

“Cậu nhìn đây, thế này trước tiên cạo bỏ lớp dược cũ trên người gã, sau đắp lớp mới lên.” Ngu đại vu xoay cầm cây kim loại đầu cạo thuốc dán người bệnh nhân bị nặng nhất kia.

Lúc này thương binh liền đến kêu la oai oái: vu nhẹ tay chút! Aaa! Giết đi, tôi không muốn nữa! Dù sao cũng chắc sống được, đại ngài đừng lãng phí quý trên người tôi, cứ cho tôi sảng khoái lần để tôi chết đi mà!”

Nghe gã thương binh này rên, hai thương binh còn cũng cầu xin theo: “Đại vu, ngài cho tôi một thuốc tinh lực đi, quá đi mất, tôi chịu nổi. A!”

“Đại vu, cầu xin ngài đại vu...”

Xá Ngu đại vu bị họ van nài đến phiền nhíu mày nói: “Thuốc tinh lực ỏi, phải dùng vào điểm mấu chốt. Tuy tích của các cậu trọng nhưng cũng không mức không chịu đựng

“Chịu đựng?” Một gã đại không nhịn được nữa la “Miệng vết thương của tôi đã rữa cả rồi, nếu chịu đựng nữa thì sẽ đau đến chết mất!

Đại Vu, van xin ngài! tôi chút thuốc tinh lực chỉ cần một ngụm thôi là tôi chỉ muốn ngủ giấc yên bình thôi.”

Xá Ngu giận dữ mắng “Lúc nãy bát điện hạ đây sao các cậu không yêu như vậy đi? Thuốc lực chỉ còn lại bình, cho các cậu thì những người khác tính sao?

Ta thấy các cậu còn lực kêu réo inh ỏi vậy, chắc tinh lực vẫn đủ Các cậu nhìn Phạm xem, người ta bị kia mới gọi là dáng vẻ trọng thương Thương thế của hắn nặng hơn mấy người các cậu hắn có rên tiếng nào

Lúc này Thư Triển mới ý thấy trong phòng bệnh có bệnh nhân thứ tư. Có vì hắn bị thương kỳ nghiêm trọng nên góc khuất nhất, biệt hẳn với những khác.

Tuy hắn đang trợn tròn nhưng lại không có lấy phản ứng nào, hết sức im ngay cả tiếng rên cũng không có.

Trước đó anh hoàn toàn nhìn thấy người này, cứ trong phòng bệnh chỉ có ba nhân.

Xá Ngu lười cạo tiếp cũ, bôi thuốc mới cho gã đại hán này, thế là luôn cây kim loại Thư Triển đang đứng cạnh, dặn dò cậu: có thấy những làm chưa? Cứ thế làm, thuốc dán cạo xuống đừng phí, cho vào cái bát ta còn có chỗ dùng.

Đây là thuốc dán mới, cạo sạch cho bọn họ nhìn xem vết thương có thối không, nếu thối rồi rồi thì cắt luôn thịt đó đi rồi thuốc dán lên.”

Xá Ngu nói xong lại một con dao kim loại cho Thư Triển, sau đó cầm kim loại đi mất... thật là dứt khoát toàn bộ bệnh nhân Thư Triển “cái không hiểu”.

Thư Triển: “...”

Ba gã bệnh nhân thấy vu rời đi thì thái lập tức quay ngoắt 180 độ.

Một người trong đó nhổ nước bọt về phía Thư “Phì phì phì! Thế mà lại Thiên Tàn! Chỗ chúng có Thiên Tàn từ nào vậy? Bát hoàng điện hạ và đại điên cả rồi à?

Ê, cái thứ bẩn thỉu thần linh chán ghét vứt kia, đừng có tới đây! Mày đụng vào tao giết mày liền!

Đừng thấy ông đây nằm giường mà khinh thường, tao có thể dùng một tay bẻ mày như chơi đấy!”

Gã bệnh nhân có thương nặng nhất trong ba người vọng nói: “Chắc chắn bát điện và đại vu đã bỏ chúng ta rồi.”

“Không đâu, vừa rồi bát hạ còn ghé thăm chúng bảo chúng ta yên tâm dưỡng nữa mà.” Một nhân khác vội hốt nói.

“Vậy anh nói xem tại họ lại phái một tên Tàn đến chăm sóc chúng ta? lẽ họ không biết thân Thiên Tàn còn gánh chịu lời nguyền à?”

“Mày cút ra ngoài cho đại hán đầu tiên miệng mắng Thư Triển bày ra thế như muốn tìm đập anh.

Thư Triển lạnh lùng quét nhìn gã một lát rồi cúi đầu tiếp tục nhìn bát trước mặt, chỉ xem họ như không khí.

Thương tích trên người ba đại hán đều không nhẹ, dậy cũng là cả một vấn muốn tìm đồ đập à... vậy cũng phải nhấc cái thây của dậy được cái đã.

Thư Triển nhìn chằm chằm thuốc bát hồi lâu. Ba bệnh nhân hùng hùng hổ hổ anh như vậy, tưởng anh sợ đến ngây thế là lại càng phách lối, thậm chí uy hiếp Thư Triển trộm thuốc tinh lực cho bọn nếu không sẽ đánh chết đuổi anh đi, vân vân và mây.

Thư Triển lấy ngón tay một ít thuốc dán trong đưa tới bên môi, thè lưỡi liếm thử.

“Ê! Mày làm gì đấy? tới điên rồi chắc? Thứ mày mà cũng dám ăn vụng quý hả! Tên Thiên đáng chết!” Phòng Lợi kỳ ghét Thiên Tàn, luôn cho rằng không những nơi có họ đều bị ô nhiễm. Gã kiểu gì cũng không hiểu sao bát hoàng tử điện hạ quý lại tìm một tên Thiên đến chăm sóc những dũng vĩ đại, hết lòng cảm, tình nguyện hi sinh mình như bọn họ.

Dù gã đã chết tâm việc thức tỉnh nhưng vẫn chịu nổi cảnh để một tên Tàn bị thần chán vứt bỏ đứng bên chứ đừng nói chi phải cho hắn đụng vào mình.

Thư Triển không thèm để tới mấy lời chửi bới dội của gã đại hán. Anh mắt lại, trong đầu động xuất hiện một đồ phân tích thành thuốc.

Anh lại mở mắt ra, sương mù có màu đang lửng phía trên thuốc dán trong thuốc, mơ hồ cảm hình như mình đã phá ra được điều đó.

Để xác minh suy đoán mình, Thư Triển nhìn về gã thương binh có thương tích nhất kia.

Anh nhìn thuốc dán trên thương của thương binh, sau tập trung tinh lực, anh phát bản thân có thể phần bóng chồng phía ra, chỉ nhìn mỗi mù có màu của phần thuốc dán nằm cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=17]

Mà ngay khi vừa tách được chúng, anh đã tìm nguyên nhân khiến sương mù xảy hiện tượng bóng chồng.

Lúc nãy Xá Ngu đại dùng cây kim loại cạo thuốc dán cũ trên người gã binh này, để lộ thương. Trước khi Thư nhìn thấy máu thịt, đã thấy sương màu bao trùm trên

Điều chế thuốc là một rất thần kỳ, từ hóa vật lý đến cơ điện tử; lý thuyết Trung y lý thuyết Tây y, ứng dụng y tế dùng trong công nghiệp; thực vật đến khoáng từ lượng tử đến gen... Nó hàm lượng kiến thức rất khiến bạn cảm thấy dẫu có đến già cũng chỉ tìm hiểu chút ít da lông.

Trong đó, kiến thức phối chế dược liệu Trung có liên quan đến học thuyết dương ngũ hành bị đồng y học thế cho là hệ thống luận cực kỳ phản học và không đáng Nhưng không thể phủ nhận Hoa đã truyền thừa nó suốt năm, lưu lại một số phương bào chế theo toa dựa trên âm dương ngũ hành dụng kỳ diệu.

Rất nhiều nhà điều chế bỏ ra biết bao tâm nghiên cứu nguyên lý của những thuốc kia, phân tích phần dược vật trong thuốc. Nhưng kết quả không giải quyết được thậm chí kết quả tích của bọn họ còn nói bọn họ biết rằng: những thuốc bào chế này nếu không vô hiệu thì chính là tính, vậy mà hết lần tới lần khác lại hiệu quả đối với một vết thương và bệnh tình nhất

Thế là vài người thế trong lĩnh vực học và điều chế thuốc, trong ít trường hợp không khai cũng công nhận: lẽ trong số vật trên thế giới này một hệ năng mà bọn họ không thể quan bằng mắt thường, kể cả kính hiển vi. Đồng thời loại năng lượng này còn có thể dụng lên cơ thể người, giống như tầm quan của tinh thần lực đối con người.

Phải... tinh thần lực không thấy, không sờ được... nhưng nhiều chuyên gia trong giới khoa đều đã công nhận tồn tại của nó.

Ví dụ rõ rệt nhất một số bệnh nhân thư, trong tình huống không có kỳ loại thuốc điều nào, chỉ dựa vào “tin rằng mình đã thuốc đặc hiệu” thể thật sự loại tế bào ung thư.

Còn có rất nhiều bệnh ràng đã bị bác kết luận chỉ còn sống được tháng mấy năm nhưng vào tính cách lạc tinh thần cứng mà có thể sống thêm tận vài chục thậm chí là lâu hơn nhiều.

Ngược lại, một số người mạnh nhưng tâm trạng luôn thoải mái lại có thể vì bối”, “buồn bực”, “đau thành bệnh. Rối loạn cảm và lo âu là hai chứng bệnh rệt nhất trong phương tinh thần và tâm lý.

Vậy nên Thư Triển luôn cứu lý luận Trung y nghiêm túc. Anh xem âm dương hành như một kiểu thống năng lượng khác học tập, đồng thời gắng tổng kết ra luận y học mới có thể kết hợp với y hiện đại.

Trong quá trình nghiên cứu điều chế dược phẩm, từ đến nay anh luôn dung hợp hành giữa việc phân kết hợp các thành cùng với lý luận thuyết âm dương ngũ Trung y. Tuy đoạn đi hơi bấp bênh nhưng chỉ nhìn vào thành tựu “Nhà chế thuốc cấp quốc bảo” anh được lúc này liền biết những lực của anh không hề phí.

Giờ đây, ở tinh cầu lạ này, Thư Triển chợt hiện có lẽ, đại khái, hẳn anh có thể thực hóa hệ năng lượng dương ngũ hành này.

Không không không, nói sai phải nói là dường như có thể nhìn thấy sơ sơ thái thực thể hóa hệ năng lượng này đúng.

Trạng thái thực thể hóa trên chính là những làn mù có màu kia!

Có điều đây chỉ đoán của anh, cách tốt để xác minh tính chuẩn xác suy đoán này nghiệm.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận