Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 54 / 55  ·  98.2%
Mở Cửa
Chương 54: Tiến về Khương thành (2)
18/09/2026 20:00· 1,931 từ

Lần trước đi qua Khương thành, Triển trên cơ bản đang mê mang bất tỉnh, này cuối cùng thì thể thưởng thức vài phong ven đường.

Trên dọc đường xuất phát từ địa của Hoa Thiết đến Khương thành, có một đáng chú ý là: đến gần Khương thành thì cây mới càng nhiều.

Trước khi đến Khương thành, gần đi cả nửa ngày thấy được một hai cây hoa lá thưa thớt. lúc sắp tới nơi thì cối lại phát triển tùm.

Ngoài thực vật, Thư Triển còn thấy những dòng sông, suối nhỏ quanh co uốn

“Nơi này cũng không tệ, tốt nhiều so với lãnh của cậu.” Thư Triển thật khen ngợi.

Hoa Thiết Nhi ghen tị nói: thế, địa bàn của Khương là nơi tốt trong những vùng lân không chỉ Trấn Hải quốc bọn thèm thuồng đỏ mắt Bạo Phong quốc bên cũng thèm nhỏ dãi. nói quốc chủ Bạo Phong đã mấy lần ngỏ ý chào tộc trưởng tộc Dã Khương lần nào cũng bị chối.”

“Tộc Dã Khương còn chướng mắt Hải quốc các cậu nói chi Bạo Phong quốc danh tàn bạo, chắc họ càng chán ghét bên kia đúng không?” Trên đường Thư Triển đã nghe Thiết Nhi kể về của rất nhiều quốc gia quốc chủ.

Hoa Thiết Nhi kiêu ngạo nói:

“Trừ khi trong đầu tộc trưởng Dã Khương toàn là cục, không thì chắc chắn ta sẽ không ngu đến mức chạy đi đầu quân Phong quốc đâu.

Ở Trấn Hải quốc bọn tôi, năm ông ta chỉ tiến cống chút ít đồ đã giữ lại được bàn của bọn họ, ông ta có thể tự mình trị.

Nếu đổi thành Bạo Phong quốc, chúng sẽ giết sạch bộ huyết mạch của tộc tộc Dã Khương địa bàn tộc Dã Khương cho dõi hoàng tộc của Phong quốc bọn chúng.”

“Phía trước có người.” Thư Triển chó nên có thể xa trông rộng’, ngó thấy xa có đoàn người tiến đến.

Hoa Thiết Nhi nhảy lên một đá lớn, nhìn về đó rồi nói với Thư vừa dừng lại: “Đừng đội tuần tra của tộc Khương.”

Chỉ chốc lát sau, hai người chó liền chạm mặt tuần tra của tộc Dã

Người trong đội tuần tra gọi lại: “Các cậu là Từ đâu tới? Là chặng phải đi ngang lãnh tộc Dã Khương bọn tôi hay đến là Khương thành bọn tôi?”

Hoa Thiết Nhi ngồi trên lưng Hắc, ôm Thư Triển lòng, hơi khom người trả “Các vị, tôi nhân buôn bán thảo dược đến Thiên thành, vốn định Khương thành mua ít liệu và bán một thảo dược đặc sản chỗ tôi. Nhưng thương đội tôi cùng gặp phải cường đạo trên tôi bị lạc khỏi cuối cùng chỉ có đưa anh trai và kỵ nuôi trong nhà lao ra

Người của đội tuần tra dò hai người một chó trên xuống dưới một lượt, tập trung nhìn Đại hồi lâu. Về phần Thư Triển... thấy là Thiên Tàn bị người của đội tra hoàn toàn lơ

Tuy bọn họ cảm thấy kỳ vì thương nhân trẻ này dù chạy trối chết không quên dắt díu Tàn theo, nhưng nghe cậu thanh nói Thiên Tàn kia anh trai của mình đoán có lẽ tình anh em hai người rất Chuyện như vậy không hiếm nơi định cư của những đối xử tương đối nhã với Thiên Tàn.

“Đây là thú nhiều lông à?” của đội tuần tra kỳ phấn khích.

Hoa Thiết Nhi vừa lịch sự thận trọng đáp: “Phải là kỵ thú mà tôi mua về từ thị phía bắc xa xôi, được tôi nuôi từ hồi tí đến giờ.”

“Trông nó năng động đấy! Da cũng rất đẹp, nếu không đủ lộ phí, có cân nhắc bán ắt hẳn Khương thành bọn tôi có không ít người mua.”

“Cảm ơn ngài nhưng tôi đã Đại Hắc từ nhỏ lớn, nếu không tới bước cùng thì tôi sẽ bán nó đi. Xin hỏi Khương còn cách bao xa

Người của đội tuần tra chỉ phía sau: “Cậu đi hướng bọn tôi đến đây, một thôn trang nhỏ thấy được Khương thành.”

“Chân thành cảm ơn, cầu mong thần phù hộ các Hoa Thiết Nhi ngồi trên Đại Hắc, lần nữa chào. Chờ đội tuần tra rời trước, lúc này mới to bảo Đại Hắc đi.

Đại Hắc chạy được một đoạn không chịu chạy nữa, quay đầu sủa ỏm tỏi trận.

Hoa Thiết Nhi khe khẽ thở vừa ôm vừa mách với Thư Triển trong lòng: Thư, anh xem, Đại dụng quá đi. Tôi có gì mấy đâu, vậy nó mới cõng tôi lát đã không được rồi.”

Đại Hắc nổi xung thiên: “Gấu gấu!” Tên khốn kiếp mách lẻo! Mi mới không cả lò nhà mi không được, Đại Hắc ta đây là không muốn cõng thôi!

Thư Triển thấy Đại Hắc không cõng Hoa Thiết Nhi đành phải quay đầu nói hắn: “Hay giờ cậu dưới, tiếp tục chạy theo đi?”

Hoa Thiết Nhi ôm vị trí tim, mặt mày đầy khó tin: “... Anh ơi, đối xử với người trai yêu quý, ngay cả lúc cấp cũng không từ anh như thế đấy

“Được rồi, đừng diễn nữa, mau đi!” Thư Triển cảm bản thân hiểu biết quá về vị bát hoàng điện hạ này. Nhìn cái cách ứng phó đội tuần rõ ràng đây không lần đầu hắn làm chuyện này.

Nhưng Hoa Thiết Nhi như này lại không có cách thu phục một đám người biếng còn không tới tên ư?

Có điều Thư Triển cũng lười tòi khám phá xem người bát hoàng tử có nhiêu bí mật, giờ chỉ tập trung nghĩ đến hai Trước là lập nên cứ điểm yên ổn sau cho đội thăm Trái Đất. Đồng thời tìm giải cứu Quá Dương Trụ thể đã rơi vào tay

Muốn thành lập cứ điểm như thì việc được người bản xứ ủng hộ là tố cực kỳ quan Hoa Thiết Nhi là đối tượng tác mà anh chọn trong phạm vi cho mà muốn Hoa Thiết trợ giúp, cũng như sau hắn sẽ tiếp nhận người Đất thì anh phải cho hắn rõ những giá trị có thể mang lại.

Giá trị của anh ở đâu? nhiên là thuốc rồi.

Một cứ điểm yên ổn thì gì? Có rất nhiều cần thiết, hàng đầu là có lượng lớn năng tệ.

Vậy nên trước mắt công thức đầu Thư Triển là: được thảo dược → Chế → Bán thuốc kiếm lượng tệ → Xây dựng tiểu lãnh địa → Chuộc Xá Ngu đại vu Nếu có thể sử năng lượng tệ để chuộc Quá Dương Trụ luôn thì tốt.

Lúc sắp đến gần thôn trang, Triển nhìn thấy nhiều ruộng đồng hơn.

Nhưng anh không nhận ra bất loại cây trồng nào những cánh đồng ở đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=54]

Người trong thôn trang thấy có lạ đến, mới đầu hết sức căng thẳng, thế khi nhìn rõ chỉ hai người một chó, hơn nữa người trong đó vẫn thức tỉnh, người còn là Thiên Tàn thì lo lắng gì nữa mà tục ai làm việc nấy.

Thư Triển cũng không dừng lại. cưỡi trên lưng Đại theo đại lộ chạy thẳng phía trước. Ban đầu Thiết Nhi đi theo phía sau nét mặt buồn bực, nhớ lại vừa rồi đã ôm Thư Thư lúc lâu, thế là lại nên hớn hở.

Thư Thư vừa mềm mại vừa tho. Tuy tuổi tác lớn tí, tính tình cũng hung dữ, nhưng hắn thích anh cực.

Đúng là kỳ quái! Hắn vậy lại thích một người thế. Có điều cảm giác lâng bay bổng này... thật tuyệt cả là vời, hắn

Qua khỏi thôn trang là có nhìn thấy thành trì Khương thành. Đây là một thành khá khổng lồ, gần là không thể nhìn thấy điểm cuối của tường

Đến đây rồi mới thấy được rất nhiều người đi đường.

Thư Triển nhìn thấy có người đường nhìn họ bằng mắt quai quái, bỗng chốc đến một vấn đề: Thiên Tàn mà lại cưỡi lưng thú nhiều lông giá, còn người nuôi anh (Hoa Thiết Nhi thì chạy theo phía sau. mắt người dân địa phương, hẳn là cảnh tượng rất kỳ

Nghĩ đến đây, Thư Triển vội Đại Hắc dừng lại tụt xuống khỏi lưng nó.

Hoa Thiết Nhi chạy đến nói: cứ tiếp tục ngồi lưng Đại Hắc đi, không đâu, không phải không Thiên Tàn nào được đặc biệt thương chiều chuộng. Dù thì ai cũng biết Tàn rất mảnh mai đuối, để bọn họ đi chẳng khác gì mưu sát họ cả.”

Thư Triển lắc đầu: “Không cần, vẫn nên đi theo thì hơn. Đại Hắc có trở lại kích thước đầu không?”

Hoa Thiết Nhi ngó ngó Đại “Tùy nó thôi. Có nhiều chiến thú có thể hóa hình thể lớn tùy thích, Đại Hắc ngoài lông đầy mình ra thì có chỗ nào gây ý cả.”

Thư Triển nhìn những người qua xung quanh, hơi khó hỏi Hoa Thiết Nhi: “Cậu một đầu tóc dài này chẳng phải lạ lắm à?”

Có vẻ hầu hết người ở đều để đầu trọc.

Hoa Thiết Nhi cười:

“Tất nhiên là không có gì lạ rồi. Cạo trọc để gội đầu dễ hơn với lại sẽ không sinh trùng.

Mặt khác là một kiểu khoe sức mạnh, Người Thức thể cho người khác mình đã thức tỉnh qua phù văn trên đầu. Người tóc chủ yếu là thường không thể thức

Một số người cho rằng những chưa thức tỉnh mà để tóc thì trên cơ đều là người đã từ bỏ hy vọng thức Nhưng cũng có vài Thức Tỉnh không muốn khác biết hắn đã tỉnh nên cũng nuôi tóc luôn.”

Hai người vừa đi vừa nói lát sau đã đến cổng Khương thành.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận