Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 33 / 50  ·  66%
Mở Cửa
Chương 33: Dọa dẫm (1)
02/09/2026 20:00· 1,935 từ

Tổ nghiên cứu khoa học mang theo cả một thiết bị giám sát. Lúc người loay hoay lắp đặt, Thư không có ý kiến gì.

Đến lúc bọn họ lắp một cái trong phòng anh vẫn chẳng nói năng gì.

Tổ nghiên cứu khoa học không hỏi ý kiến chỉ yên lặng làm việc, sắp xong xuôi thì chuồn luôn.

Thiếu tá Hồng vừa đưa giữ mũ phòng hộ tằng hắng một tiếng rồi mới “Trước khi tổ nghiên cứu học có kết quả tra, chúng tôi sẽ đi theo, bảo vệ ngài

Giáo sư Thư, xin đừng bọn họ sẽ làm hưởng đến sinh hoạt hàng ngày, cứ coi họ như không là được.”

Thư Triển rút một tờ ăn, lau lau miệng: nữa không, nói luôn một đi.”

Thiếu tá Hồng tỏ ý: tôi thì hết rồi, cái khác thì phải xem phía nghiên cứu khoa học cần phối hợp làm gì.”

Trịnh Trường Đông trợn mắt, lòng thầm mắng Hồng Vinh là thứ gian xảo. Mấy khó nhằn đều đẩy hết chỗ ông.

Ánh mắt thiếu tá Hồng chi là vô tội: nhiệm của bọn tôi vốn chỉ tìm kiếm và bảo vệ Triển. Giờ chính chủ về, nhiệm vụ đã thành một nửa, còn mỗi bảo vệ thôi. Mấy cái tất nhiên chả liên gì đến tụi này rồi.

Trịnh Trường Đông đành phải ra bộ mặt đau pha trò: “Giáo sư Thư, bên chúng tôi cũng không có Chỉ là có vài bị cần cậu để người 24/24. Ngoài ra, chúng sẽ... liên tục giám sát liệu của cậu. Sau chính là chờ báo cáo cậu, mong là ngày mai được nhìn thấy. Tất nếu giờ cậu đồng ý lộ một chút thì tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh.”

Thư Triển mỉm cười: “Tôi muốn tâm sự với lắm chứ, có điều giờ tôi sự rất rất rất mệt. không để bụng chuyện đi ngủ một giấc

Trịnh Trường Đông nhìn ra cửa sổ. Thật ra giờ còn khá sớm, vẫn chưa giữa trưa. Thế nhưng giáo Thư nói muốn nghỉ bọn họ cũng đâu ép người ta đi báo được.

Năm phút sau, ngoài những viên bảo vệ không thiếu, tất cả những người khác rút khỏi phòng nghỉ.

Thư Triển đứng dậy, không liếc dụng cụ đo dán sát người anh 24/24 do người Trịnh Trường Đông để mà vỗ vỗ Đại ý bảo cu cậu lên.

Anh chỉ vào mớ thiết giám sát ở sắt nói: “Con zai à, thấy mấy kia không? Đều là những bị phi pháp, muốn trộm việc riêng tư ba con mình đấy. Biết gì gọi là việc riêng không? Là bọn họ nhìn chúng ta đánh răng, tè đi ẻ đấy! Nói chừng còn soi luôn quá trình ‘bắt sóc bỏ Con nói xem, mấy người biến thái đến mức nào?”

Đại Hắc: “Gâu!”

Thư Triển: “Đúng rồi, phá cho ba. Phá sạch, bỏ sót một cái nào.”

Các thành viên tổ nghiên khoa học mượn tạm phòng họp ở tầng 16 để phòng quan sát: “...”

Nhân viên phòng quan sát Trịnh Trường Đông đến, cùng mình trước màn hình được làm 9 ô. Bọn họ mắt nhìn con chó Đại Hắc kia cắn hết tất cả thiết bị sát.

Từng cái từng cái màn giám sát nối tiếp biến thành xám ngoét, cho đến toàn quân bị diệt.

Giám sát viên khó xử “Giáo sư Trịnh, ngài giáo sư Thư không chịu phối như này...”

Giáo sư Trịnh đang định tiếng thì đã có đẩy cửa, sải chân bước vào: phối hợp tức là có mờ ám. Người tên Triển này chắc chắn đang giấu giếm chúng ta gì đó.

Cánh cửa không gian không chuyện nhỏ, có lẽ liên quan đến không gian sinh của Trái Đất. Tầm quan của việc này, tôi chắc không cần nói thì mọi người cũng hiểu Tóm lại, chúng ta quyết để người này dắt đi vòng vòng.”

Mọi người đồng loạt nhìn phía nhân vật mới hiện. Đó là một thanh niên ngoại hình được xếp vào khôi ngô tuấn tú, ngoài 30, mặc một quần áo được cắt may vừa vặn.

Giáo sư Trịnh thấy Đỗ đứng lấp ló phía hắn thì cau mày.

“Xin chào giáo sư Trịnh, cục phó cục Vụ Đặc Biệt - Uông Sâm Từ nay về sau, chuyện đây sẽ do tôi nhận và toàn quyền trách.” Nói xong lập tức tay ra, chuẩn thái độ kẻ nằm trong biên chính phủ: vừa thận trọng có tí cao ngạo.

Giáo sư Trịnh nhìn thấy không bắt tay đối Ông ngẩng đầu nhìn thanh niên hơn mình nửa cái đầu, đẩy mắt kính nói: Sự Vụ Đặc Biệt Sao tôi chưa từng nghe nước ta có một tổ như vậy bao giờ

Uông Sâm Đào mỉm cười, để ý mà thu lại: “Cục Sự Vụ Đặc Biệt thành lập khá lâu rồi. chuyên xử lý những đặc biệt, nếu không chuyện đặc biệt thì cũng giao cho chúng tôi. Mà giao cho chúng tôi tất nhiên chỉ toàn là đặc biệt nên sẽ rất tiếng, không ồn ào trắng trợn công bố với ngoài.”

Giáo sư Trịnh không mắc của đối phương: “Cấp của cậu là ai? Là ai cậu đến đây? Cao không ai báo trước chuyện với tôi?”

Uông Sâm Đào: “Không phải giờ ngài đã biết ư?”

Nói xong hắn vung tay, sau có thêm mấy đi vào. Nhìn sơ thì cũng toàn là dân dày dặn nghiệm.

Uông Sâm Đào không quay lại, chỉ dặn dò họ: “Đi, lắp lại những thiết giám sát. Nếu giáo sư và chó của ngài không đồng ý hợp vậy thì chúng ta cứ việc theo quy định.”

Giáo sư Trịnh hơi nheo “Cậu có ý gì Muốn dùng vũ lực à? Cậu giáo sư Thư là ai? nơi này là chỗ Ai cho cậu cái đấy?”

Uông Sâm Đào giống như nói nhảm với ông nhanh chóng lấy ra một tờ văn, đập xuống mặt bàn:

“Giáo sư Trịnh, tôi biết ngài kiêng kỵ cái Thân phận của giáo sư Thư là không tầm thường. Nhà chế thuốc cấp quốc mà, làm gì ai dám tùy tiện đắc chứ!

Nhưng mà bây giờ ngài không chỉ liên quan vấn đề thuốc men mà còn quan đến tương lai của Hạ, có khi nhân loại. Vào thời như này, không có bất người nào được phép đối đặc biệt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=33]

Hắn nở nụ cười giả nói tiếp: “Ngài cứ tâm, công lao của tổ nghiên khoa học, tôi có muốn cũng không được. Ban chúng ta khác nhau, chỉ phụ trách thống nhất xếp thôi. Các ngài cứ tốt công tác nghiên khoa học của mình, chuyện gà vỏ tỏi khác cứ hết cho cục Sự Đặc Biệt là được.

Ví dụ như các ngài kiểm tra số liệu giáo sư Thư, chúng tôi phụ trách việc thuyết phục, khi còn giúp mọi lắp đặt thiết bị sát. Đấy, thế có phải các ngài sẽ nhẹ gánh nhiều, đúng không?”

Đỗ Hưng đứng phía sau, vẻ mặt kinh ngạc giáo sư Trịnh thì suýt nữa cười. Thế nhưng trong tình này, sao có thể được chứ? Vậy nên ta chỉ có thể cố mà thôi.

Anh ta nhịn đến mức mặt biến dạng luôn

Cuối cùng giáo sư Trịnh liếc mắt đến tờ văn kia. Sau khi nhìn dung trên đó thì không mỉm cười lạnh lẽo: tức truyền đi nhanh đấy. Chó mèo gì cũng thể chạy đến đây mò tốt, cướp công lao.”

Uông Sâm Đào bị mắng coi như bản thân điếc, không nghe thấy gì. Hắn điềm nhiên dặn dò người mình đi làm việc, bảo người gọi Hồng Vinh đến mở họp.

Giáo sư Trịnh thấy bọn rặt vẻ ‘tôi mới chủ nhà’ thì xua tay ra cho nhân viên tổ nghiên khoa học, bảo mọi tạm thời đừng nói Sau đó ông quay người, ngoài gọi điện thoại.

Trong phòng nghỉ.

Thư Triển mới bảo con phá hết thiết bị sát, đang chuẩn bị về phòng sắp xếp lại suy nghĩ đầu thì đột nhiên hành lang lại vang tiếng giằng co.

Hai chiến sĩ phụ trách vệ bên trong lập nâng súng, chỉ về hướng cửa Một người còn lên tiếng dò Thư Triển mau phòng ngủ, chốt chặt đừng đi ra.

Thư Triển phọt ra được câu ‘các anh vất rồi’ xong thật sự quay vào ngủ, khóa trái cửa.

Đại Hắc đương nhiên là đi theo anh.

Thế nhưng Thư Triển mới xuống giường, còn chưa ngả lưng thì đã nghe thấy giọng nói thuộc về nam còn khá trẻ: “Giáo Thư, quấy rầy ngài Tôi là Uông Sâm Đào cục Sự Vụ Đặc Biệt, này chuyện ở đây do tôi toàn quyền phụ Ngài có thể ra ngoài mặt, trao đổi một không ạ?”

Thư Triển nhéo nhéo lỗ Đại Hắc: “Con zai hình như cái danh bảo vật gia của ba chẳng có dụng mẹ gì hết. ai cũng có thể đến quấy rầy ba con này. Con nói xem, chúng phải làm sao thì đảm bảo được lợi ích tôn nghiêm đây?”

Đại Hắc: “Gấu!” Cắn chết chúng đi baba!

Thư Triển cười nhạo: “Đừng bạ cái gì cũng lỡ nhiễm bệnh chó dại thì

Uông Sâm Đào vờ như nghe thấy tiếng trò bên trong, vẫn không nhanh không gõ cửa: “Giáo sư Thư, tránh không thể giải được vấn đề. Nếu không tự mở cửa, vậy chúng tôi sẽ nghi ngờ ngài có đang gặp hiểm không, chỉ đành phải cửa xông vào.”

Trong mắt Thư Triển lóe vẻ hung ác.

Anh đứng lên, dẫn theo Hắc: “Cạch!” mở rộng phòng ngủ.

“Chào ngài, giáo sư Thư. đầu gặp mặt, tôi Uông Sâm Đào mỉm cười, đưa lên.

Thư Triển mở miệng: “Uông Đào của cục Sự Đặc Biệt, tôi nhớ kỹ tên

Đại Hắc: “Gấu!” Ta cũng kỹ mi rồi á!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận