Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 50  ·  48%
Mở Cửa
Chương 24: Thiên Tàn này khá là thần kỳ
29/08/2026 20:00· 2,856 từ

Lúc Hoa Thiết Nhi nghe tiếng huýt còi của vu liền nhận ra ông đang hắn. Tiếng còi để báo hiệu lãnh chúa khác với tiếng còi gọi lãnh dân bình

Hoa Thiết Nhi còn đang có phải Phạm Cương thương nặng quá nên không qua đại vu gọi hắn qua để người đi chôn cất hay không.

Phạm Cương là hộ vệ phụ vương ban cho xem như một trong số nhóm sĩ theo hắn đến nơi này, người có địa vị cao nhất đây ngoài hắn vu.

Ấn tượng của Hoa Thiết về Phạm Cương không cũng không xấu. Phạm Cương cũng đối thức thời, sau khi đến thành thành thật thật làm việc, hề giống đám người kia phụ vương phái cho hắn, lúc nào cũng chỉ “chỉ đạo” hắn.

Lần này, thân tín và người thuộc lực lượng hắn đều không đi cùng, đây là kết quả sự thỏa hiệp không cam tâm của phụ vương

Thỏa hiệp - đồng ý hắn một vùng lãnh để tự hắn phát triển, không tục quản thúc hắn ở vương nữa.

Còn không cam tâm chính tịch thu toàn bộ thủ của hắn, bao gồm cả sản và những thứ khác. Lại cho hắn một đám vừa chuyên rối vừa khó đối lấy danh nghĩa tốt là trau dồi năng lực lãnh cho hắn. Đã vậy 'tặng' hắn một vùng lãnh địa kỳ cằn cỗi, ném hắn cũng với cái cớ rèn luyện.

Phụ vương vẫn còn bảo đại vu cử ra đại vu đi theo hắn, chẳng là vì không thể phá vỡ cũ.

Nhưng Hoa Thiết Nhi không tâm, hắn tin bản chắc chắn có thể xây dựng địa thật tốt, cũng đủ sức luyện lại cái đám khốn kiếp biếng, cứng đầu này.

Nói thật thì Phạm Cương không phải phụ vương muốn cho hắn, mà là từ ca hắn. Đại hoàng tử Trấn quốc góp lời với phụ vương họ, tỏ ý cho sự an nguy hoàng tử, thể nào cũng phải một người đáng tin qua, phụ vương hắn mới bất dĩ đưa Phạm Cương cho

Nhưng dù là thế, Phạm chỉ là một trong kẻ yếu nhất thuộc đội thị của quốc vương, đến nay vẫn hề thức tỉnh, cùng lắm là võ nghệ cao cường thôi.

Có điều, suy cho cùng Phạm Cương không hận gì với hắn, tuy vẫn phụ trách giám sát hắn nhưng việc cũng coi như đáng tin. giờ Phạm Cương chết hắn kiểu gì cũng tự mình tiễn đưa một chuyến. chôn cất dưới tay tử chính là vinh dự tối của dũng sĩ.

Hoa Thiết Nhi đã nghĩ nên an táng Phạm ở chỗ nào, kết quả...

Xá Ngu đại vu nói biết ông gọi hắn đây chỉ là vì Thiên Tàn dẫn về lại gây ra chuyện!

Lúc này mới trôi qua ba ngày thôi vu đã gọi hắn đến tận lần vì Thư Thư.

“Thư Thư thế nào?” Hoa Nhi hỏi, cũng lặng ngăn trước người Thư Triển.

Hắn còn âm thầm đánh ra dấu cho anh, ý: Nhìn đi, thời điểm mấu vẫn là bản hoàng tử đây ích, nhìn Đại Hắc của anh nó đã sớm chạy ngoài chơi giỡn rồi đâu.

Thư Triển nhìn hiểu ánh Hoa Thiết Nhi: “...”

Xá Ngu đại vu không ý tới hai người mắt đi mày lại, chỉ trầm nói: “Điện hạ, ta có một muốn thỉnh giáo ngài. Xin hỏi có cho Thư Triển ít thuốc trung cấp, cấp quý giá không?”

Hoa Thiết Nhi kinh ngạc: có đâu. Thuốc của dùng hết trên đường rồi, ngài biết à?”

Lãnh địa cách vương thành xa, dọc đường họ đến đây không quá yên bình, loại thuốc trung cấp, cao cấp mang theo đã sớm sử dụng Nếu không phải thì Phạm Cương cũng rơi vào tình trạng bị thương kịch, khó lòng cứu

Xá Ngu đại vu không bát điện hạ vậy thật sự nỡ dùng hết số trên người hắn để chữa trị những người khác, bèn hơi khựng

Hoa Thiết Nhi không hiểu, lại lần nữa: “Rốt là xảy ra chuyện gì?”

Xá Ngu đành phải nói sự thật: “Thư Triển cậu ta có hiểu biết về còn nói thuốc cậu ta mới ra cứu được Phạm Cương.”

Hoa Thiết Nhi há hốc quay đầu nhìn Thư

Thư Triển gật đầu với bày tỏ những Ngu đại vu nói đều là Thư đại quốc bảo anh đây lợi hại như thế đấy!

Hoa Thiết Nhi lập tức tâm vui vẻ, cảm Thư Thư không hổ là Thiên dám đánh thẳng vào mặt hắn, việc anh làm đều không theo thường.

Nhưng mà hình như bom nổ hơi bị lớn phải? Thiên Tàn hiểu biết thuốc, biết chế thuốc nữa à? Chuyện giống như có ai đó bảo một người thường không tỉnh đánh bại được Người Thức Tỉnh vậy, nói nôm chính là kể chuyện

Nhưng người của mình, thế cũng phải nắm trong dù đối phương khoác lác, hắn sẽ vỗ tay khen nổ rất

“Ừ ừ, không phải chỉ chút ít thuốc thôi Thư Thư thông minh như vậy, chế thuốc cũng đâu có quái.” Rõ là giọng điệu tiêu kép hết sức thỏa

Xá Ngu đại vu suýt giận đến đau sốc Cái gì gọi là mười hiền cũng không chơi lại một người gối hả? Chính là thế này

Ông lập tức cao giọng “Bát điện hạ, Thư nói thuốc cậu ta chế ra thể giúp Phạm Cương hồi phục. ta đã cứu được Phạm Cương cõi chết trở về!”

Hoa Thiết Nhi:... Mình chắc là nghe lầm rồi.

Tuy trước đó Thư Triển nhắc với hắn: thuốc Xá Ngu chế không có tác Nhưng giờ thuốc mới do chính làm ra lại còn cứu được Phạm Cương từ cõi trở về hả? Đây định là do lúc vừa vào hắn đã không cẩn hít mùi hương có tác dụng ảo giác của một loại thảo nào đó rồi.

Sau đó, Xá Ngu đại nói đến trọng điểm: Triển phải chứng minh điều đó trước mặt ta, vậy nên ta mời ngài đến đây. Một khi định rõ cậu ta nói vớ vẩn, hy điện hạ có thể trừng phạt Triển thích đáng, sẵn bồi thường tất cả tổn thất ta.”

Thư Triển: Tôi nói muốn minh trước mặt ông nào? Rõ ràng là ông lôi kéo kéo tôi đến được không?

Hoa Thiết Nhi: “Ừ, vậy Thư Thư, anh cứ minh đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=24]

Trừng phạt và bồi thường không có rồi đấy. nhưng hắn cũng rất tò mò Thư Thư có biết chế thuốc không, thế thì thuận tiện để bộc lộ tài năng sao.

Thư Triển mặc kệ hai này vòng vo phức lần nữa chỉ vào những thứ cần.

Xá Ngu đại vu thấy bát điện hạ cũng không sợ Thư Triển quỵt chỉ đành nhịn xuống đau lòng, theo yêu cầu của anh, cung tất cả dược liệu cần.

Thư Triển cầm dược liệu không quên nói: “Nhiêu không đủ, có càng nhiều càng ngài có hàng khô không?”

Xá Ngu đại vu nghe nhưng ông không muốn ra thêm nhiều dược liệu hơn chỉ nói: “Cậu dùng nhiêu đây đi, nhiều dược liệu tươi như còn không đủ cho dùng à?”

Thư Triển: “Không phải vấn nhiều ít, mà hợp hay không thôi.”

Xá Ngu đại vu có cũng không chịu cho Triển thêm dược liệu, chỉ khăng bảo anh sử dụng những thứ

Thư Triển thấy Xá Ngu quyết không muốn lấy liệu khô ra cho mình, chỉ thể dùng trước những thứ trong

Chẳng qua, điều đáng mừng tuy lúc sáng anh trực tiếp chuyển dời các thành nguyên tố cần thiết trong những cây này ra, sau đó ngưng thành thuốc, kết quả thất bại. Nhưng bây cầm những gốc cây bị cắt, cây bị gãy này, lại có thể rút những thành hữu hiệu trong đó ra hơn nhiều.

Từ đó, Thư Triển đưa suy đoán: năng lượng các loại thành phần trong vật dễ chuyển ra ngoài, còn trong sống thì khó.

Đây cũng là lý do sao anh hấp thu lượng rời rạc rất dễ dàng lại không thể trực tiếp hấp năng lượng trong cơ thể của người bị thương.

Có vật liệu rồi, việc thuốc ngược lại rất giản.

Nhưng đối với người Thiên tinh, nhận biết một nguyên liệu thuốc không phải chuyện còn muốn học được chế thuốc cực kỳ khó khăn. Đặc biệt với những loại thuốc biến ở Thiên Trụ ngoài chất lượng ra còn đại được chia làm bốn thuốc cho người thường, cho Người Tỉnh, cho Thiên Tàn và phi nhân loại dùng.

Có điều, dù là thuốc người thường dùng thì cần phải chứa một số năng cần thiết nhất định.

Mà từ trước đến nay, lượng luôn là thứ không thấy, sờ không được. Ngoại vài vật thể đặc biệt thì thường năng lượng đều rất khó tại trên vật thể chết. Như vậy nghĩa ngay cả khi có người học cách chế thuốc nhưng không phải là Người Thức Tỉnh lĩnh vực y dược, người vẫn sẽ không cách nào khóa lượng tương ứng vào bên thuốc.

Nói cách khác, dù bạn chế được một loại thì nó cũng sẽ gần như dụng do năng lượng bị

Xá Ngu đại vu chỉ một học đồ chế bởi vì ông chỉ có thể kinh nghiệm dã luyện sư cưỡng tích trữ một ít năng vào thuốc thông qua năng. Nhưng mà năng đó không thể duy trì trong gian dài, hơn nữa quá trình chế thuốc còn rò ra ngoài rất nhiều.

Thư Triển không biết đạo này, còn định mời Thiết Nhi hỗ trợ anh nghiền mấy thứ nguyên vật liệu kia.

Hoa Thiết Nhi hắng giọng: vẫn chưa thức tỉnh, tôi xử lý nguyên vật liệu, lượng sẽ chạy đi hết đấy. liệu cạn kiệt năng lượng sẽ nên vô dụng, biến tử dược.”

Tử dược là cách nói biến của người Thiên tinh. Tử dược không có năng cũng có chút ít tác dụng hiệu quả còn kém xa hoạt phong ấn năng lượng.

Xá Ngu đại vu lạnh cười giễu Thư Triển. cả kiến thức ấy cũng không được còn tự tin nói bản biết chế thuốc hả?

Thư Triển hơi bất ngờ: rồi, đưa tôi, tôi

Một lát sau, Xá Ngu Hoa Thiết Nhi tận nhìn thấy Thư Triển dùng một thức cực kỳ phóng khoáng: anh nát tất cả nguyên vật liệu, đó cho ngón tay nguyên vật liệu khuấy cuối cùng lấy một bát thuốc trắng bệch ra.

Xá Ngu để ý thấy Thư Triển xử liệu dường như còn hết sức ý đến vấn đề sạch sẽ, ngừng rửa tay, còn phải rửa nước nóng. Chỉ sao cậu ta lại ngón tay khuấy trộn dược liệu? cả học đồ chế còn biết phải dùng một vài cụ nữa là.

Nhưng sao thuốc do Thư chế ra lại chia hai phần thế kia? Sao phần trắng bệch có thể chuyển từ sắc ban đầu thành màu trắng nhỉ?

Xá Ngu nghĩ đến một năng nhưng lại cảm không thể nào có chuyện đó

Thật ra Thư Triển cũng muốn dùng ngón tay máy trộn đâu nhưng ngặt nỗi pháp “chế thuốc” của anh bắt phải có một phần cơ thể xúc với nguyên vật thì mới áp dụng Nếu thực hiện cách không hoặc các vật phẩm khác rất khó tách rời thành phần thiết trong vật liệu ra càng không thể tổng hợp chúng liều lượng thành một loại mới ổn định.

Dù sao thì Thư Triển thấy lúc chế thuốc, thân anh hệt như một dây sản xuất y dược, bộ não thế máy tính điều khiển đến chính xác nhất, tay thì biến thành cỗ chế tạo thuốc, tinh thần lực điều khiển những năng kia, cả ba hòa làm một, hợp hoàn hảo.

“Xong rồi.” Thư Triển khoe dán của anh ra.

Hoa Thiết Nhi và Xá đại vu: “...”

Hai người họ đã không nên nói gì cho Nếu nói Thư Triển dối trá lác thì người ta quả thật chế ra một bát thuốc dán trước mặt họ, tuy thoạt nhìn cũng không việc gì khó khăn cho lắm.

Xá Ngu đại vu im một lúc rồi nói: cũng biết chuyện kết hợp một vật liệu lại với nhau sẽ thành thuốc dán. Quan trọng là thuốc này có hiệu hay không thôi.”

Thư Triển liền nói lại chữ: “Dùng.”

“Vậy thì dùng đi.” Hoa Nhi tiếp lời.

Xá Ngu đại vu và Thiết Nhi không nhìn được trong thuốc chứa bao nhiêu lượng, chỉ có thể thông qua sử dụng thực tế để đánh xem thuốc do Thư chế ra có tác hay không.

Xá Ngu đại vu rất hỏi một câu: nếu nhân dùng thuốc của Thư Triển mà xảy ra vấn đề thì Nhưng nhìn bát điện hạ lộ vẻ vừa ủng hộ hào hứng mong chờ, cả lời muốn nói đều bị ngược trở vào.

Xá Ngu đại vu không được sờ lên da già nua của mình. Nhớ năm ông cũng từng trải qua thời tuổi, đẹp trai... Không đúng, đàn thì cần gì đẹp? đàn ông cần có năng lực!

Ông là dã luyện sư, mười vạn người còn chắc có được một người. Bát hạ chỉ có thể nói còn quá trẻ, vẫn chưa biết rốt cuộc cái là hữu ích nhất với hắn.

Cuối cùng, Xá Ngu đại vì nể tình bát hạ còn ở lứa tuổi vị niên nên bỏ qua cho sự vị của hắn.

Thư Triển không hề biết đã bị người ta dấu vào cột ‘yêu tàn họa (chơi chữ từ yêu phi họa tàn ở đây là trong từ Tàn)

Anh đang chỉ huy Hoa Nhi hứng một chậu anh thì bưng bát thuốc ra, đi ngang ba người Phòng Lợi không dừng bước, cứ thế vòng đi thẳng đến bên Phạm Cương.

Ba người Phòng Lợi thấy hoàng tử và đại đều đi theo sau lưng Thư nên không dám nói lung tung. chuyện này không ngăn được nỗi háo hức muốn xem hay của bọn họ, ba đều chán sống xoay đầu vào trong.

Hoa Thiết Nhi quay lại thoáng qua ba người Lợi, khóe miệng khẽ giật giật. hắn là ba người này, lúc Thư Triển đang làm gì thì trạng nhất định sẽ xuýt lắm cho mà

Thôi bỏ đi, hắn là tử nhân từ mà, là chờ lát nữa hãy nói bọn họ biết kết quả, để họ bớt đau khổ được lúc hay lúc ấy.

So với Xá Ngu, Hoa Nhi rất có lòng với Thư Triển. Người hắn nhìn dù có là Thiên Tàn thì Thiên Tàn bất phàm!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận