Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 21 / 50  ·  42%
Mở Cửa
Chương 21: Phân công lại lần nữa
29/08/2026 20:00· 2,556 từ

Xá Ngu đại vu đi vào, mặt mày sa nhìn Thư Triển.

Thảo dược quý giá bao, vậy mà Thiên Tàn lại dám lãng phí thế! Đây là phần thảo dược thể chữa trị cho tận bốn tuy hiệu quả tương đối bình nhưng dẫu sao có hơn không.

Thư Triển không phải người thích tự tìm rắc lại càng không có khoe khoang, hơn nữa cũng không giải thích thế nào, vậy nên cứ mặc cho Xá Ngu hiểu Anh đi vòng qua Ngu, đến bên cạnh Phạm lặng lẽ nhìn biến năng lượng trên người hắn.

Đại Vu phải vội đi nghiên cứu điều chế thuốc dán thứ hai cũng không có tâm trạng để tới Thư Triển, chỉ lệnh cho không được phép động vào bất thứ gì.

“Đại Vu, có chuyện gì à?” Hoa Thiết Nhi đến, vừa vén rèm lên vừa hỏi.

Xá Ngu đại vu giận nói: “Nhìn Thiên Tàn dẫn về đi! Ta tưởng cậu ta là người biết hiểu chuyện, còn định bồi dưỡng ta một chút. Ai ngờ cậu lại dám lãng phí nhiêu là thuốc của ta! cậu ta mỗi chuyện sóc bệnh nhân cũng làm không

Hoa Thiết Nhi vừa đại vu oán trách, khóe vừa liếc quanh tìm bóng dáng Thư Triển.

“Đại Vu đừng tức tôi biết rồi, tôi sẽ chuyện lại với anh Hoa Thiết Nhi cười hì hì

Xá Ngu khịt mũi: không phải nể mặt cậu là ân nhân cứu của cậu...” Thì ta đã cho ta cút xéo rồi.

Hoa Thiết Nhi trấn Đại Vu xong liền gọi Triển ra ngoài.

Thư Triển ung dung sát hắn ra khỏi nhà

Hoa Thiết Nhi đứng bậc thang, gãi đầu khó “Sao anh lại chọc đại vu thế? Thảo dược là vô cùng quý giá mà anh gan lấy ra chơi đùa à?”

“Không có hiệu quả.”

“Hể? Anh nói cái Hoa Thiết Nhi Tay sửng còn tưởng mình nghe

Vì lòng tôn trọng nghiệp, Thư Triển lặp lại: không có hiệu quả.”

Hoa Thiết Nhi một tóm lấy tay Thư Triển, bậc thang nhảy xuống, xa khỏi căn nhà đá của vu, đảm bảo đại vu không nghe được nửa chữ, sau đó nói với Thư Triển: nói thuốc của đại vu có hiệu quả hả? tưởng anh là ai chứ?

Thư Triển: “Không quả, chính là, không có quả.”

Hoa Thiết Nhi đau “Sao anh biết được?”

Thư Triển: “Người trong cùng kia, đang sốt rất nguy hiểm. Ba khác, vết thương... vẫn chưa lành.”

Có vài từ Thư còn chưa biết nói nên đành múa máy tay hiệu.

Hoa Thiết Nhi miễn nghe hiểu, hắn thở hắt nói: “Anh đòi hỏi khe với Xá Ngu đại vu rồi. Bản thân ông ấy là luyện sư, trên phương diện thuốc cũng chỉ ở trình học nghề.

Vì đại vu muốn biết thêm chút ít về thuốc nên ông ấy học. Nhưng dù có là dân nghề điều chế thuốc đi nữa cũng quý giá lắm rồi. thuốc do ông ấy ra có dược tính tầm nhưng so với những không biết gì như chúng ta tốt hơn nhiều.”

Thư Triển phát hiện vậy mà lại nghe hiểu một đoạn dài Hoa Nhi vừa nói. Có điều nghe thế thôi chứ anh còn cần chút thời gian nữa mới nói đến mức có trình trôi chảy rõ ràng như

“Tôi, muốn đi xung xem thử.” Thư Triển nhìn Xá Ngu đại vu muốn anh động đến thuốc của ấy. Nhưng anh đã tiếp nhận nhân ở góc khuất nhất trong kia, với tính nết anh, tất nhiên không bỏ dở giữa chừng.

Hoa Thiết Nhi lập bác bỏ: “Không được, bên quá nguy hiểm, anh yếu như sên... Phải rồi, Đại đâu? Sao tôi không thấy nó hết vậy?”

“Nó, đi tìm đồ Thư Triển cũng không nhất yêu cầu hắn phải anh ra ngoài, càng không có định lẻn chuồn đi một mình. cục của mấy kẻ không thèm lời cảnh báo từ có kinh nghiệm đầy mình phần đều là tự đầu vào chỗ chết.

Thư Triển định chờ Đại Hắc về sẽ hỏi cậu tình hình quanh thử. Nếu Đại Hắc có thể bảo an toàn cho anh thì sẽ cùng con trai cưng ra một chuyến.

Hoa Thiết Nhi dặn Thư Triển đừng bao giờ câu: “thuốc của đại không có hiệu quả” trước mặt sau đó quay về thuyết phục vu để ông tiếp tục cho Triển ở lại. Không hắn quan tâm đặc biệt Thư Triển, ai bảo Tàn này yếu quá làm chi... cả việc xây dựng sở cũng không có phần cho

Xá Ngu đại vu chưa nói gì, ba người Phòng Lợi đã hét lên trước, sống chết không chịu Thư Triển chăm sóc bọn họ.

Thư Triển đứng phía nghe bọn họ tranh nhau năng nhặng xị cả cũng nhìn ra Xá Ngu đại không đồng ý, thế là anh đến bên cạnh Phạm Cương, chỉ vào hắn, nói: “Tôi, chăm sóc hắn.”

Trong mắt Xá Ngu vu, Phạm Cương gần như chẳng khác gì người Ông vẫn còn bôi thuốc cho thực chất là do không muốn tội Hoa Thiết Nhi, bởi Cương là một trong thị vệ của bát hoàng không giống mấy kẻ nhác khác.

Lúc này Xá Ngu Thư Triển nói chỉ chăm một mình Phạm Cương, lòng lập tức vui vẻ.

Để Thư Triển chăm Phạm Cương, ông chỉ cần đối phương một ít xong, như vậy sẽ không Thư Triển lãng phí quá nhiều mà nếu Phạm Cương chết trong đang được Thư Triển sóc thì chuyện không liên gì tới ông. Thế xem như vẹn cả đôi đường.

“Nể mặt bát điện ta có thể tiếp tục cậu ta ở lại. cứ như cậu ta nói đi, ta chỉ chăm sóc một mình Cương, những người khác không cần cậu ta. Cậu ta đừng mơ có thể động thuốc của ta.” Xá đại vu nói.

Hoa Thiết Nhi vừa đáp ứng, Thư Triển đã tiếng ngay: “Thuốc của vẫn phải có.”

Xá Ngu đại vu mày nhưng vẫn đồng ý “Thuốc của Phạm Cương nhiên sẽ cho hắn.”

Ba người nhóm Phòng nghe Thiên Tàn nói sẽ chăm sóc bọn họ, muốn chăm sóc mỗi Phạm Cương lập tức hớn ha hớn hở, còn đòi đuổi Thư Triển đi Đùa chắc! Không thấy điện hạ đang dùng ánh như muốn phóng dao người trừng bọn họ à?

Còn Phạm Cương thì giữ im lặng, thậm chí hề nói thuốc Thư bôi cho hắn có gì đó lạ, khiến vết thương của hắn muốn gần chết.

Hắn không nói, thứ là vì thông cảm với Tàn này, không muốn Triển bị đuổi ra khỏi nhà an toàn, ngủ bụi ngoài trời những người khác. Thứ hai, hắn thấy Thiên Tàn này kỳ lạ, hắn cũng biết thân không nên mong lung tung, thế nhưng... lỡ như vẫn chưa tới lúc đến đường cùng thì sao?

Mọi chuyện cứ quyết như vậy.

Từ đầu đến cuối, Ngu đại vu đều không lần nhìn kỹ Phạm cũng bỏ qua việc màu sắc thuốc bôi trên ngực và cổ có gì đó sai sai.

Hoa Thiết Nhi tìm khác đến chăm sóc ba thương binh kia. Trước đại vu cũng chỉ đổi thuốc không phụ trách chăm sóc sinh cho bọn họ.

Bình thường các bệnh đều tự chăm sóc lẫn chỉ những lúc ăn mới có người thay phiên đưa ăn đến cho bọn họ, cũng tiện giúp bọn họ giải quyết số chuyện sinh lý.

Mới đầu, mấy hán đầu trọc còn tưởng khi có Thiên Tàn thì họ sẽ không cần chăm đám thương binh kia nữa. Ai bát điện hạ vẫn bảo họ tiếp tục thay phiên làm theo sắp xếp trước tên nào tên nấy tức cảm thấy khó chịu. Họ dũng sĩ, bắt họ làm thợ xây dựng là đã thòi lắm rồi, giờ muốn họ chăm sóc nhân ăn uống ngủ nghỉ hả? Thế thì tên Tàn kia làm cái đách gì?

Tuy mấy gã đại biết được từ miệng nhóm Phòng Lợi rằng bọn không muốn cho Thiên Tàn chăm mình, nhưng mấy gã vẫn cảm Thiên Tàn kia không biết tốt chút nào.

Bảo cậu không chăm thì cậu liền không để tới luôn hả? Người không thể động vào, chẳng lẽ còn không cầm cái bô lên không rửa ráy đống phân nước trong đó được chắc? thế nói không cần chăm là không thèm tới luôn à?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=21]

Không, người ta cũng phải hoàn toàn không động “thùng chứa chất thải hoạt” kia, chỉ cần Phạm Cương cậu ta vẫn sẽ cầm đến Phạm Cương dùng. Nhưng mà dùng cậu ta cũng mặc chưa từng chủ động nói mang đi đổ rửa, bát điện hạ cũng không ra bắt buộc cậu ta mấy việc này.

Thế nên nhóm đại đầu trọc nhìn Thư Triển không vừa mắt, mơ ý tẩy chay anh, thậm chỉ cần bát điện hạ không mặt, họ còn dám trắng trợn nạt anh.

Màn bắt nạt đầu mà đám đại hán thực chính là không chia ăn nước uống cho Thư Triển. đêm, họ đều đưa đến cho người Phòng Lợi và Phạm Cương, không có phần anh.

Thư Triển nhìn thấy những chuyện này nhưng anh bình tĩnh, nét mặt hề thay đổi.

Anh cũng không muốn chỗ này lâu. Có lẽ các nhà nghiên cứu học không quan tâm nhiều đến lý đối nhân xử thế phức của con người, nên dù anh thể nhận thấy điều thì cũng quá lười để đắp.

Anh thà dành thêm thời gian để nghiên cứu mạnh siêu nhiên” đột xuất hiện, sau đó quan sát ứng cụ thể của các loại liệu do anh phối chế trên Phạm Cương còn hơn. thì một khi có chuyện, sẽ có thể kịp khắc phục.

Phạm Cương nhìn Thư cho hắn ăn cơm nhưng thân anh lại không gì, thế là hắn vừa ăn ngụm đã ra hiệu no rồi.

Thư Triển không phải đầu chăm sóc bệnh nhân, cho bệnh nhân ăn cũng khá là ra hình ra Anh còn cố ý ngâm thịt trong nước, đồng thời dùng cây nhỏ Xá Ngu cho trước cắt thịt thành từng nhỏ rồi mới đút Phạm Cương ăn, để giúp hắn tiêu hóa.

Phạm Cương khẽ uốn tránh đi.

Tay Thư Triển đang miếng thịt đến lập tức lại.

“Cậu... ăn đi, tôi... rồi.” Phạm Cương cố hết nói.

Thư Triển nhìn bát còn hơn phân nửa, tiếp nhét vào miệng Phạm “Ăn đi, anh cần thể lực.”

Phòng Lợi thính tai, vậy liền hô lên: “Phạm vệ, anh không ăn để bọn tôi ăn cho, bọn không đủ ăn đây! Bao nhiêu không đủ!”

Thật ra Phạm Cương đang rất đói, thấy Thư không chịu ăn phần hắn, hắn cũng không muốn cho khác hưởng lợi, thế là không sáo nữa, thoáng cái đã ăn miếng thịt to cỡ tay.

Lúc này Thư Triển hồi phục kha khá tinh lực, đầu cũng không đau nhức như trước. Anh thấy Cương vẫn chưa tiêu hết nhiệt thừa, thời điểm cho hắn uống bèn thuận tiện thông nước, truyền một số năng mà anh cảm thấy lợi với Phạm Cương vào hắn.

Anh đã từng thử thẳng năng lượng vào người Cương nhưng trên cơ không làm được. Anh có tập hợp năng lượng rời rạc, là lúc anh muốn đưa những lượng này vào cơ Phạm Cương thì chúng đều nghe theo lời anh.

Chuyện này khiến Thư rất hoang mang, tại sao đưa năng lượng vào thể mình hết sức dễ dàng truyền vào cơ thể người khác khó khăn như vậy?

Sau đó, anh tận việc các loại thuốc có kèm theo năng lượng tập trung những năng lượng kia thức ăn, nước uống, cố gắng vào người Phạm Cương, kết quả thành công rồi!

Thư Triển nhíu mày, kệ nhờ lý do gì, đã thành công thì thế thôi.

Thương tích của Phạm quá nặng, chỉ dựa vào bôi chắc chắn không hy vọng những năng lượng này thể giúp hắn nhanh chóng hạ và lấy lại thể lực càng càng tốt.

Phạm Cương uống xong nước, không biết có phải ảo giác của mình hắn cảm thấy bản thân khoắn nhẹ nhõm hơn, đồng thời thể đã khôi phục được chút lực. Khi con người đang cực kỳ mệt mỏi, thần vừa thả lỏng tức chìm sâu vào giấc ngủ.

Thư Triển thấy hắn thiếp đi thì ra khỏi đá, tìm một khối cao rồi leo lên đó, chờ trai cưng nhà mình về.

Lúc trời sắp tối, Hắc lang thang một vòng ngoài rốt cuộc cũng trở về. Thằng nhóc này coi có lương tâm, về đến mà miệng còn ngậm một miếng thịt

Có đại hán đầu trông thấy, muốn cướp liền Đại Hắc không chút sáo vung cho một vuốt.

Gã đại hán đầu thấy trên làn da phủ vảy của mình vậy lại có vết máu chảy ra, thì không dám tùy tiện trêu Đại Hắc nữa.

Đại Hắc cứ thế ngang ngậm thịt chạy đến cạnh Thư Triển.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận