Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 49 / 50  ·  98%
Mở Cửa
Chương 49: Người đâu? (1)
13/09/2026 20:00· 2,229 từ

Thiên Trụ tinh, hoang nguyên đất

Ngày thứ 56 Cửa Rơi Bảo xuất hiện, cũng một tháng của Thiên Trụ

Hôm qua ba tộc Hắc Tạp khá là bội thu chỗ Cửa Rơi Bảo Vật, Hắc Tạp Nhân Văn Nhân. Cùng ngày lấy được vật, bọn họ đã mấy chiến sĩ phù văn tộc đến để hộ tống bảo về lãnh địa. Chờ lúc lĩnh Viêm Hỏa của Hắc Viêm Nhân nhận được tin chạy như bay đến thì người hai tộc kia đã sớm mất dạng.

Viêm Hỏa tức muốn bốc khói, hiểu rõ nếu lúc nhắc lại hiệp ước chia gì đó từng nói đây với hai tộc kia thì khác nào tự rước nhục. Với lại cũng không tộc Hắc Viêm bọn họ không thu hoạch gì, chỉ hoạch này không được mong đợi.

“Bọn mi thấy hai tộc kia được cái gì?” Viêm hỏi.

Tướng lĩnh ở lại lúc đó hổ đáp: “Có ba ạ. Một thứ gì đó như đoản côn, một đôi hai cái này đều rơi vào Hắc Tạp Nhân. Còn quý giá nhất là thứ như cái thùng thì bị Hắc Nhân cướp đi.”

Viêm Hỏa lập tức hạ lệnh: người nghe ngóng xem cái thùng kia chứa thứ

“Rõ.”

Viêm Hỏa là thủ lĩnh mạnh trong ba tộc, sao có thể cam tâm để món bảo vật có giá nhất bị hai tộc khác cướp được? Hắn tìm những hạ tâm phúc đến, bàn xem làm thế nào để chiếm ba món bảo vật, đặc là cái thùng kia.

“Tộc trưởng! Tộc trưởng! Cửa Rơi Vật lại sáng lên rồi ạ!” Tiếng hét vang kèm theo bóng dáng một đại hán lao vào lều vải.

Cái gì? Đám người kinh ngạc.

Viêm Hỏa đứng phắt dậy, nhanh co giò chạy ra

Cửa Rơi Bảo Vật phía trên bùn nhão vừa sáng hôm qua, hôm nay lại sáng lần nữa.

Hắc Tạp Nhân và Hắc Văn cũng nhìn thấy, đang như tên bắn về phía

Thế nhưng sau khi cướp được vật vào hôm qua, lĩnh của cả Hắc Tạp Hắc Văn Nhân đều theo những chiến sĩ phù văn nhất và hộ vệ thân quay về, chẳng ai Cửa Rơi Bảo Vật vậy mà rớt bảo vật xuống liên hai ngày.

Lúc các dũng sĩ Hắc Tạp và Hắc Văn Nhân đến, trông thấy thủ lĩnh Viêm Nhân cao to cường liền biết bọn họ không còn hội nữa.

Quả nhiên, Viêm Hỏa phất tay, sĩ phù văn bên hắn lập tức phát động công liệt hỏa (lửa cháy bừng) về phía người của hai đang chạy đến.

Hắc Tạp Nhân và Hắc Văn đều bị cản trở.

Hắc Viêm Nhân vọt đến phía Cửa Rơi Bảo Vật, bảo vật rớt xuống.

Chưa đầy 1 phút, một bóng bị ném ra từ trong Cửa Rơi Bảo Vật.

Không chờ bóng đen lọt vào bùn nhão, lần này dũng sĩ Hắc Viêm đã chuẩn bị, đồng loạt ra một tấm lưới. Sau khi tóm được bóng đen, họ hất mạnh tấm lưới quăng thứ trong đó về phía đội Hắc Viêm Nhân đứng sẵn.

Hai dũng sĩ Hắc Viêm xông khỏi trận doanh, đưa đón lấy bóng đen đang xuống.

“Tộc trưởng!” Dũng sĩ Hắc Viêm đổi sắc mặt, giật quay đầu nhìn Viêm Hỏa.

Viêm Hỏa cũng ngơ ngác: “Mang đây!”

Dũng sĩ Hắc Viêm cẩn thận tấm lưới bọc lấy đen, đưa đến trước mặt Hỏa.

Viêm Hỏa tiến lên, một phát gọn người đàn ông lưới, xách cổ gã lên.

“Thiên Tàn?” Trong mắt Viêm Hỏa vẻ ghét bỏ, nhưng nhắc đến đây là ‘thứ’ xuống từ Cửa Rơi Bảo nên không vứt đi ngay.

Quá Dương Trụ choáng váng đau buồn nôn muốn ói, khi bị xách lên liền lấy bẩy, lập tức không được phun sạch tất cả đồ còn chưa tiêu hóa dạ dày ra.

Viêm Hỏa sa sầm mặt, hất ném người xuống đất.

Quá Dương Trụ tiếp tục nôn nôn tháo dữ dội, óc quay mòng mòng đến không đứng dậy nổi, khổ rên rỉ.

“Hỏi xem gã là ai, từ tới, tại sao lại xuống từ Cửa Rơi Bảo Viêm Hỏa ra lệnh cho hạ.

“Vâng ạ.”

Quá Dương Trụ đang xây xẩm bắt gặp một đôi to đùng khác hẳn nhân xuất hiện trước mắt. vật ngẩng đầu nhìn liền thấy gã đại hán đầu có vảy mọc ở những phận quan trọng trên người, trông như đang mặc nhuyễn giáp sát, nhưng cơ thể không có lấy một miếng da

Đại hán chẳng những mặt mày ác, trên trán còn ra hai cái sừng nhọn hệt ác ma.

Đây có vẻ là thổ dân Thư Triển nói đến Quả nhiên vừa nhìn liền rất khó dây vào.

Đại hán một phát tóm cổ Dương Trụ, nhấc hung thần ác sát nói đó với gã.

Nhưng Quá Dương Trụ nghe hiểu liền, gã hoảng hốt quanh bốn phía, muốn tìm Triển nhưng lại không thấy đâu!

Đại hán thấy Quá Dương Trụ trả lời câu hỏi hắn, lại còn cả gan loạn khắp nơi thì lập vung tay tát gã hai cái.

Quá Dương Trụ bị hai bạt này đánh cho ngáo luôn. Chờ tỉnh táo lại, không thèm để ý cơn đầu mà cố hết sức giãy Cả đời gã đã giờ phải chịu đựng nhục thế này đâu?! Dù tiếng tăm lĩnh vực chuyên môn của kém hơn Thư Triển chút, nhưng giáo sư Quá đi đâu mà không được người người đỡ?

Gã đại hán đầu trọc thấy Dương Trụ vẫn tiếp vùng vẫy thì cười khẩy, tát thêm hai cái nữa, Quá Dương Trụ chảy máu mũi ròng, môi cũng bị cắn dập, đầu càng choáng quay cuồng.

“Nhẹ tay chút, đừng đánh chết Viêm Hỏa nhíu mày.

Gã đại hán đầu trọc cười khà: “Tộc trưởng yên tôi nhẹ tay lắm rồi, bảo không chết được đâu.”

Quá Dương Trụ thấy đại hán nữa vung bàn tay to của gã lên, cuối không chịu nổi, suy sụp to: “Thư Triển! Giáo sư Thư, ở đâu?”

Rốt cuộc thì đám người Viêm cũng nghe được người ông trung niên Thiên Tàn mở miệng nói chuyện, thế lại nhận ra bọn họ nghe hiểu gã đang tru cái gì.

Đại hán bóp cổ Quá Dương suy đoán: “Tộc trưởng, xem, tuy tên Thiên Tàn hơi lớn tuổi nhưng da rất trắng, trên người cũng không vết thương nào rõ không giống như đã từng qua thời gian khổ cực.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=49]

Đại hán vừa nói vừa lật lật lại Quá Dương cho Viêm Hỏa xem, lúc nhấc chân, khi thì chọt “Ngài xem, trên tay gã không vết chai, cả bàn lẫn vai cũng không có, ràng là không làm việc nhiều, không đi bộ bao nhiêu. bụng gã vừa mềm lỏng lẻo, cơ bắp ở tay đùi cũng vậy. Nghĩa là gã uống khá đầy đủ, ít chưa bao giờ chịu cảnh đói

Có người suy đoán: “Chẳng lẽ Thiên Tàn được quý nuôi dưỡng?”

“Vậy quần áo gã đâu? Nếu quý tộc nuôi dưỡng thể nào cũng được ban một hai bộ quần áo Thiên Tàn đâu có da dày chắc như chúng ta, đám mảnh khảnh này có chỉ bị chọt nhẹ còn thủng da luôn đấy. Các anh móng tay tôi mới nhẹ hều thôi mà gã chảy rồi kìa!”

Lúc này Quá Dương Trụ mới ra trên người còn mảnh vải che thân, hổ dâng lên khiến tức muốn ngồi bệt xuống, nhưng đang bị đại hán cổ nên chỉ có thể tay che đi bộ phận quan

Động tác của Quá Dương Trụ bị đám đại hán Viêm chế nhạo.

“Các anh nhìn tên Thiên Tàn xem, gã còn muốn nữa cơ, nhỏ xíu như gì đâu mà che, ha ha!”

“Thiên Tàn nào cũng vừa nhỏ yếu. Thiên Tàn nữ có thể giữ lại để vui vẻ vẻ, còn Tàn này làm nô lệ tôi chê gã tay chân nhanh lẹ nữa là. Tôi chắc là gã quá tuổi rồi bị quý tộc nuôi dưỡng rơi đây mà.”

“Bản mặt này mà được vậy Trên mặt gã còn mấy cái lỗ nhỏ, quý coi trọng kiểu này á

“Gã réo cái gì mãi thế? như là Thư... Thư... sư?” Đại hán bắt chước âm.

Nãy giờ Quá Dương Trụ luôn gào tên Thư Triển, sợ hãi muốn điên rồi. giờ trong mắt gã, Thư chính là người duy nhất có cứu gã ra khỏi vuốt ma quỷ. Nhưng dù gào thét thê thảm cỡ nào không thấy Thư Triển xuất

Lẽ nào những người ngoài hành này không phải nhóm Thư Triển từng tiếp xúc

Hay là Thư Triển cố tình gã?

“Thư Triển! Cậu không thể làm được! Cậu không thể vậy với tôi! Tôi bị rồi! Tôi đến đây để đường sống thôi! Tôi không muốn tòi thứ gì với hết, tôi chỉ đến tìm sống thôi mà! Thư Triển! Giáo Thư, cậu ra đây đi!” Dương Trụ sụp đổ lớn.

“Ôi chao ôi chao, khóc rồi ha ha ha!”

“Đủ rồi!” Viêm Hỏa quát bảo thuộc hạ ngừng trêu Thiên Tàn: “Viêm Bôn, mi trách tra hỏi lai lịch tên Thiên Tàn này. Quan trọng hỏi cho ra tại gã lại rớt xuống từ Rơi Bảo Vật.”

Viêm Bôn: “Vâng ạ!” Sau đó lại ngập ngừng hỏi: trưởng, nếu gã không biết tiếng của chúng ta, lại nghe không hiểu... thì tôi hỏi nào đây ạ?”

Viêm Hỏa không cảm xúc: “Giao cho đại vu. Nếu rớt xuống từ Cửa Rơi Vật thì ắt có chỗ biệt. Ít nhất từ xưa tới ta chưa từng nghe vật sống rớt xuống từ Rơi Bảo Vật bao giờ. Đây lần đầu tiên.”

Viêm Bôn xoa cằm, suy đoán: không chừng thịt của Tàn này ăn ngon lắm? ăn xong có thể các dũng sĩ thức tỉnh năng phù văn thì sao?”

“Cũng có thể. Cứ thẩm vấn nếu vô dụng thì ta sẽ nếm thử ‘tác của gã.” Viêm Hỏa nhìn Dương Trụ bằng ánh mắt y đang nhìn vật chết.

Quá Dương Trụ với một nửa mặt nhuốm đầy máu, nước mắt nước mũi tèm cứ thế bị Hắc Viêm nhốt vào lồng giam kim loại, Hắc Viêm Nhân đưa lãnh địa. Không ai biết mệnh sau này của gã sẽ nào.

Quá Dương Trụ túm chặt đống kim loại trong lồng không ngừng tìm kiếm bóng Thư Triển và Đại Hắc, nhưng làm cách nào cũng không được.

Nỗi sợ hãi ập vào lòng Dương Trụ, chẳng lẽ Triển và Đại Hắc không xuống chỗ này thật ư?

Gã dám xông vào cửa không là vì ỷ vào Triển sẽ không mặc kệ bởi cả hai là đồng cùng đến từ Hoa Hạ. Nhưng gã và Thư Triển xuống những địa điểm khác không hề chạm mặt nhau... thế gã phải làm sao đây?

“Keng!” Một cây gậy đột ngột vào lồng.

Quá Dương Trụ sợ đến mức phịch xuống.

Mấy đại hán đầu trọc bên cùng nhau cười to, vào gã nói gì đó.

Quá Dương Trụ bị tuyệt vọng trùm. Lẽ ra đi theo cả đội đến không nên một mình lĩnh xông vào như thế. Quả nhất thời xúc động chết người mà. Nhưng Thư có thể sống ở đây một sau đó còn xuyên về Đất được, biết đâu cũng có thể thì sao?

Quá Dương Trụ đột nhiên phấn lại. Phải rồi, chỉ gã nghĩ ra trăm phương kế sống sót qua một có lẽ gã cũng có thể nữa trở về Trái

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận