Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 32 / 50  ·  64%
Mở Cửa
Chương 32: Trở về Trái Đất (2)
02/09/2026 20:00· 2,798 từ

Hồng Nhất Vinh và Trịnh Đông bàn bạc một đồng ý cho Thư và Đại Hắc mặc quần áo hộ, đi lên tầng 17. đó lại cách ly hết tầng kể cả thang máy. Họ còn ra một lối đi tạm tóm lại là để Thư Triển Đại Hắc tránh xa người khác. Dù sao thì việc mai mốt cũng phải đâu thể để Thư Triển Hắc ở trong lều cách mãi được.

Lý Vận và mấy người lý thấy Thư Triển về thì đều thở nhẹ nhõm, đồng thời cũng vô vui mừng.

Anh đã mất tích suốt tháng, áp lực đè bọn họ rất lớn.

Không nói đến những hạng thuốc mà Thư Triển tiến hành, chỉ riêng thí nghiệm này, giá trị cũng trong top 3 thế giới. nên có khối người nhìn nhỏ dãi, dù tất cả những trong đây đều là tài nhân của giáo sư Thư.

Cũng may việc Thư Triển tích liên quan đến không gian, có chính đè nặng nên mấy cái tay mò mẫm mới tạm thời duỗi vào đây được.

Nhưng việc này cũng chỉ tạm thời mà thôi.

Một khi thời gian anh tích kéo dài, không nhiều, chỉ cần thêm tháng nữa thì mấy trợ lý như bọn họ chắc chắn không chịu nổi áp lực từ nơi. Đến lúc đó, phòng thí này sẽ thuộc về ai khó mà nói được.

Một phòng thí nghiệm đã thế, đừng nói đến thành quả nghiên cứu giá trị cao hơn nhiều.

Lý Vận nhìn thấy Thư còn sống sờ sờ về, chịu không nổi bật khóc. Là trợ lý hàng trong phòng thí nghiệm, người áp lực lớn nhất chính

Thư Triển mặc trang phục hộ, vỗ vỗ vai phương: “Tôi hiểu mà. có thể kiên trì đến giờ... tốt lắm. Đợi lát nữa ngơi đủ, phiền cậu cho tôi danh sách những người hay tổ đến đây quấy đảo. Tôi cho họ biết tại sao hoa đỏ.”

Lý Vận còn rơm rớm mắt nhưng vẫn không được bật cười. Cậu ngùng lau mắt: “Giờ vẫn còn nhưng giáo sư mà không hiện nữa, có lẽ em sẽ chống cự được mất.”

Những nghiên cứu viên khác đến chào hỏi. Tình nhóm nhân viên trong nghiên cứu và thí nghiệm của Triển đối với anh khá tạp, có thể nói là... yêu đan xen.

Thư Triển đối với trợ của mình khá hào cũng không keo kiệt nghề trong việc chỉ dạy. Anh càng không bỏ lơ, làm không thấy những cố gắng của họ.

Xin này xin kia anh cho, cũng ủng hộ viên dưới quyền tự bài đăng báo, phát biểu luận tuyệt không cướp đoạt một chút quyền và tài sản thức thuộc về bọn họ.

Nhưng mà! Lúc giáo sư chỉ điểm, thường thì điệu rất sắc bén, không phải kiểu người uyển chuyển nhã gì. Thấy bọn họ sai lầm là vạch trần ngay, chuyện như độp vào mặt người chả có tí khách sáo

Nhưng xét cho cùng thì nhân viên trong phòng nghiệm của Thư Triển có ai tình nguyện rời đi, ăn máng khác. Ở đây, giáo sư Thư chỉ điểm không chừa cho ai mặt mũi những thứ bọn họ học lại rất nhiều.

Với lại làm gì có chạy vặt lâu dài làm trợ thủ cho ta mười mấy hai mươi năm đâu.

Trong phòng thí nghiệm của Triển, chỉ cần bọn tài thì chắc sẽ có cơ hội lộ mặt. mục giáo sư Thư lấy được nhiều vô số kể, loại thí nghiệm làm không xuể. người chỉ cần cố gắng đều có cơ hội tự mình đương một phía.

Thứ khiến Thư Triển mất nhẫn nhất chính là hỏi han qua lại huống chi giờ đầu anh còn quay mòng mòng. Anh lập phất tay đuổi người: “Lượn, lượn đi. Nhìn thấy mấy đứa là hết cả đầu. Ngày mai sẽ kiểm tra tiến độ của cậu, đứa nào chậm hoặc không đạt đến mức tôi muốn thì cứ đợi thu dọn quần áo xéo đi!”

Tiểu Trương hú lên rất là quái dị, mấy cứu viên khác cũng toe toét. Tất cả giải tán tiếng xua đuổi của Thư

Anh thấy Lý Vận vẫn hoe mắt đứng trước mình, tự nhiên lại đầu đau đau: “Cậu, hoặc là làm việc tiếp, hoặc nghỉ ngơi. Đừng có loạng quạng mặt tôi.”

“Giáo sư có muốn ăn không? Em đi gọi giáo sư.” Lý Vận giúp Thư Triển mở cửa phòng

Thư Triển sờ sờ bụng, một đống hoa quả bánh ngọt.

Ở chỗ của Hoa Thiết ngày nào anh cũng thịt. Nếu không phải thân có thể hấp thu mấy tố vi lượng tự do cơ thể, có lẽ vừa về phải mổ trĩ luôn rồi.

Đại Hắc không chịu đến nghiên cứu ở tầng ngoan cố đi theo ba già lên tầng 17, còn vào phòng tắm cùng anh.

Suốt đường đi đều có nhân bám theo. Thư tắm rửa, họ cũng vào cùng.

Thư Triển nói hết nước cái với đối phương nhận được quyền mở nhà tắm... Anh tắm bên trong, quân nhân đứng bên ngoài chằm chằm.

Trong phòng có cả vòi lẫn bồn ngâm cỡ Thư Triển sung sung sướng tắm nước nóng, còn tranh giặt sạch lông cho Đại Một người một chó phởn phơ bồn, mãi một lúc sau mới quần áo sạch, cả người khoái bước ra ngoài.

Đại Hắc ra trước, cu còn ngoan ngoãn rũ nước trên người rồi ra.

Lúc này công tác phòng ở tầng 17 đã xuôi. Trước khi được nhận đã an toàn, những người giữ ở đây đều phải trang phục phòng hộ kín mít.

Trên bàn nhỏ ở phòng kiêm phòng ăn đã đầy thức ăn Thư đặt.

Anh kéo ghế, dùng tay dấu mời những người đứng hoặc ngồi phía diện: “Tùy tiện ngồi đi. Muốn thì cứ tự nhiên.” Thư rót cho mình một ly cocacola.

Bình thường anh cực ít mấy thứ này nhưng quay về lại thèm đi được, chỉ muốn làm ngay ly.

Đại Hắc cũng đi theo, úp sấp bên chân Triển.

Lý Vận quả là trợ hết sức đắc lực, chuẩn bị đầy đủ thức ăn chó dành riêng cho Hắc.

Hồng Nhất Vinh và lão sư Trịnh Trường Đông như là lập tức ghế ngồi xuống cạnh bàn ăn.

Mấy nhân viên công tác thì mở máy tính một loạt thiết bị trước mắt Thư Triển.

Mí mắt anh giật giật cũng không cấm cản họ.

Lý Vận nhìn tình hình phòng xong thì lặng đứng dựa vào một tường, không đi ra ngoài.

Người phụ trách giám sát Hồng Nhất Vinh, thấy ta không phản đối cũng không cưỡng ép Lý Vận khỏi phòng.

“Đã có kết quả kiểm chưa? Tôi với Đại vẫn khỏe mạnh chứ?” Triển hỏi thẳng vào vấn đề.

Trịnh Trường Đông thấy vậy lập tức đưa báo mình đã chuẩn bị cho anh: “Đã có một phần Trước mắt, số liệu không tệ lắm. Kết quả không kém lần kiểm tra gần nhất cậu bao nhiêu. Nhưng mà vài số liệu rất đáng ý, ví dụ như lượng nguyên tố kim loại vi trong cơ thể cậu Đại Hắc đều quá cao.”

Thư Triển không xem báo anh còn đang bận thụ miếng bánh kem xanh vừa cho vào miệng đã

“Tôi nghĩ là do ngài kịp chờ báo cáo hết đã vội chạy nhìn tôi ăn cơm thì có.” Triển thong thả nói.

Trịnh Trường Đông cười ha

“Cậu biết không, giờ tôi mơ ước được biết những chuyện cậu đã qua thôi.

Cậu không biết đâu, sau cậu và Đại Hắc ngoài, cánh cửa không kia giống như biến thành ảo không có bất kỳ phản gì.”

“Ồ.” Thư Triển còn đang nghĩ tại sao mình thể quay về.

Trịnh Trường Đông có quá nghi vấn, chỉ có hỏi từng cái một, tiên: “Tuy báo cáo kiểm tra khỏe của cậu về là không có việc gì. Nhưng tôi vẫn cần kiểm tra kỹ một lượt, hy vọng cậu thể đồng ý.”

Thư Triển không nói được không mà hỏi ngược “Sau đó thì sao?”

Trịnh Trường Đông nghiêm mặt “Sau đó chính là cậu làm một bản cáo, kể lại rõ ràng từ bị cánh cửa không gian vào cho đến khi bị bài ra ngoài. Trong đó bao gồm cả những gì cậu đã thấy trong một tháng qua cùng nhận, suy đoán cá của mình.”

Thư Triển thấy hai kiểm viên mặc trang phục hộ mang bộ quần bẩn của mình bỏ vào túi rồi niêm phong cẩn thận, vẻ rõ ràng là muốn đem kiểm tra.

Anh gọi đối phương: “Dừng Tôi nhớ đó là vật cá nhân. Tôi nói đồng ý cho các người đi à?”

Trịnh Trường Đông nhìn sắc Thư Triển thì biết không ổn rồi.

Rất nhiều người trong tổ cứu khoa học chỉ đến tiếng tăm của Triển chứ chưa từng tiếp xúc anh.

Một nhân viên nghiên cứu túi nhựa đã niêm nghe vậy thì lập đốp lại: “Tất cả đồ vật người anh nhất định phải đi kiểm tra kỹ càng. Bản anh không có quyền lực để lại.”

Thư Triển cầm cái ly (cốc hình trụ có loại lớn), cười nhạt: đồ xuống, còn người thì xéo cho tôi. Ngay và luôn.”

Trịnh Trường Đông thấy anh sự tức giận thì vàng đứng lên hòa “Tiểu Đỗ đúng không? Tôi biết một lòng vì công việc chuyện nào có cách cư xử Cậu cứ đặt đồ xuống trước, nữa mang đi kiểm tra được, không phải vội.”

“Nhưng thưa giáo sư Trịnh...” Hưng còn muốn tranh thêm một chút.

Trịnh Trường Đông khoát tay: cậu ra ngoài trước đồ đạc thì để

Đỗ Hưng còn chưa bằng Anh ta nghĩ Trịnh Đông già rồi, có vẫn chưa biết rõ chuyện ‘Thư xuyên qua cánh cửa không có tầm quan trọng cỡ nào. thứ khác không nói, mỗi vật người anh đều có thể thành tài liệu mới, là nguyên mới, nguồn năng lượng Thậm chí là kíp nổ để phá hàng loạt phát khoa học kỹ thuật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=32]

Mà thành viên tham gia cứu sự kiện này, năng cao là mỗi đều được ghi tên vào sử

Vì có được tin tức bộ, không biết anh đã phải đánh bại nhiêu người mới chen vào được nghiên cứu khoa học, sao thể từ bỏ cơ hội nghiên (nổi tiếng) đang ở ngay trước chứ.

Thư Triển đặc biệt tốt mỉm cười ấm áp Đỗ Hưng: “Tôi rất tâm trạng của anh, thật đấy. có lẽ anh còn chưa rõ một việc: chuyện này tôi toàn nắm quyền chủ động. Hôm anh có thể cưỡng ép đống quần áo này đi, nhưng đảm bảo anh sẽ phải người đầu tiên được nghiên chúng, về sau cũng không có khả năng chạm vào Mặc kệ chỗ quần áo có thể nghiên cứu ra tài gì, anh cũng chẳng quan quái gì đến chúng đâu. không tin, anh cứ thử xem.”

Sắc mặt Đỗ Hưng xám muốn mở miệng nói Triển không có quyền lớn như vậy. Thế nhưng...

“Thật xin lỗi, tôi chỉ quá nóng ruột chứ phải cố ép mang Tôi cho là anh có thể được tính nguy hại quần áo này có thể mang Trái Đất.”

Thư Triển trực tiếp cắt lời anh ta: “Nếu xong rồi thì anh thể bỏ đồ xuống rồi biến

Đỗ Hưng tức đến nổ Anh ta rất muốn lên cho Thư Triển đấm. Nhưng nhìn quân nhân xung súng ống đầy đủ, lại thiếu tá Hồng Nhất Vinh đến còn chưa mở miệng nói câu rốt cuộc thì anh ta nhẫn nhịn, ném cái túi nhựa rồi khuất nhục rời

Trịnh Trường Đông lắc đầu. nói mấy người nghiên khoa học đa phần không biết cách đối nhân xử nhưng thằng nhóc Đỗ Hưng nóng vội quá rồi, cách làm cũng hơi kém tắm.

Hồng Nhất Vinh làm đội đội cứu hộ nên tìm hiểu rất kỹ Thư Triển, cũng nắm được phần tính cách của anh. Nhìn phương không chút khách sáo rắn như vậy thì chẳng thấy lẫm gì... Từ trước đến người này chưa bao giờ là bao thịt, để mặc ta muốn nặn ra sao thì

Thư Triển quay đầu cười Trịnh Trường Đông: “Nếu về thiết bị, phòng nghiệm của tôi chẳng thua kém kỳ nơi nào. Các vị loại báo cáo nào tôi cũng thể cung cấp. Lại nói, đồ tôi liều mạng mang về, nhiên phải là đích thân tôi cứu chứ nhỉ. Ngài xem có đúng không?”

Trịnh Trường Đông: “Khụ khụ! nói quá đúng.” Ông hé thế nào

Hồng Nhất Vinh cười khẽ.

Thư Triển chuyển mắt sang thiếu tướng này, hỏi “Giờ tôi đã thành vật trong sách đỏ, cần được vệ rồi phải không?”

Hồng Nhất Vinh đáp: “Đúng cấp bậc bảo vệ ngài vốn đã rất rồi, giờ chẳng qua là nâng tối cao mà thôi.”

“Tôi có nên nói: đây vinh hạnh của tôi Sau này, tôi muốn khỏi đây cũng không được, đúng

“Cũng không phải như vậy. nhưng trong thời gian đề nghị ngài ở đây.”

“Ừm, chó của tôi thì

Hồng Nhất Vinh mặt không sắc nói: “Sẽ có làm kiểm tra kỹ cho nó. Có điều xin ngài tâm, chỉ cần nó... không tính nguy hiểm thì vẫn ở lại bên cạnh ngài.”

Thư Triển không khách sáo, toẹt ra:

“Tốt nhất là thế. Nếu người muốn nhân cơ này đưa ra mấy ý linh tinh lộn xộn thì không cần ngại, cứ nói Hắc ở lại chỗ tôi thì họ sẽ có được báo cáo, quả và số liệu của hạng mục thí nghiệm tiếp theo. nếu cố tình mang đi, chắc chắn sẽ rước một phiền toái siêu lớn thân. Tôi đề nghị mấy người có thử.

Trong cơ thể Đại Hắc vài loại vi khuẩn, gồm cả gen biến kia... chỉ mỗi tôi có thể chúng đạt được trạng thái bằng.

Với lại các người chỉ lộ tí ti ý tách nó ra khỏi với tính tình của Đại Hắc, thà ngọc nát cũng chẳng làm ngói lành đâu.”

Thư Triển nghỉ lấy hơi lại bồi thêm một “Đây không phải đe mà là chuyện có thật.”

Đại Hắc ngẩng đầu, kiên phụ họa: “Gấu!” Mấy đó, ai cũng đừng tách tui khỏi baba.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận