Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 38 / 50  ·  76%
Mở Cửa
Chương 38: Phát hiện phù văn (1)
08/09/2026 21:00· 2,717 từ

Vương Nhiễm tháo khẩu trang xuống, nước mũi, nhíu chặt nhìn số liệu của Đại

“Có vấn đề gì à?” Đồng hỏi cô ta.

“Tiến sĩ Lý, anh xem thử Vương Nhiễm đưa bản cáo cho đồng nghiệp.

Tiến sĩ Lý xem hết cũng thấy chỗ nào đề: “So với lúc trước, liệu hẳn là vẫn trong phạm vi bình mà, chắc không có Tuy hàm lượng kim loại cao nhưng nghe nói báo cáo tra sức khoẻ lần này của sư Thư cũng giống vậy có lẽ là do trường gây ra.”

Vương Nhiễm lắc đầu, lôi thẳng liệu trước đó được trong máy tính ra, sau so với số liệu lại lập biểu đồ sánh: “Giờ anh nhìn lại

Tiến sĩ Lý cúi đầu nhìn chằm vào màn hình tính. Có biểu đồ so số liệu rõ ràng, nhìn là có thể ngay sự khác biệt: “Ể, cả giá trị đều thay hết rồi.”

“Phải! Mọi giá trị đều thay có tăng có giảm, nhìn như vẫn nằm trong vi bình thường, nhưng thấy trong báo kiểm tra sức khoẻ lấy hồi tháng trước, mỗi số liệu cụ thể đều khác so với một tháng sau không?” Nhiễm chỉ vào màn hình, vài thuật ngữ chuyên

“Đây toàn là những hạng mục sát trọng điểm, tuy lý thuyết vẫn ở trong vi bình thường nhưng luôn cảm thấy có đó lạ lắm. Với lại anh không nghĩ Đại Hắc một con chó quá thông minh

“Chắc là nhờ giáo sư Thư dỗ tốt đấy. chẳng phải mấy con vật gánh xiếc còn có giải được cả toán à.” Tiến sĩ Lý không tâm lắm, chỉ tập trung số liệu một lúc rồi hỏi: muốn tiến hành theo dõi giám 24 tiếng hả?”

Vương Nhiễm do dự, rút một khăn giấy: “Ngoài cái ra, tôi hy vọng có

Tiến sĩ Lý lập tức dựng ngón tay: “Cô đừng chủ nhân của chú chó là ai. Nếu chúng động tay động chân với Đại Hắc, người kia thể nhận ra hết đấy! lại chắc là lát nữa người sẽ đến đây đón Đại Hắc.”

Vương Nhiễm không cam tâm, vừa nước mũi vừa nói: vẫn luôn cảm thấy giao con chó như thế nhân nuôi dưỡng chuyện rất rất vô lý. tình hình kiểu đấy của Hắc, đáng rẽ nó phải được lại viện nghiên cứu để giám 24/24, thế nhưng giáo còn dẫn theo Đại chạy loạn khắp nơi! Chẳng không ai quản được anh ta

Tiến sĩ Lý vỗ lưng ghế ta:

“Cô không phải người đầu tiên ra kháng nghị như đâu. Những người từng quyết chết yêu cầu giữ Hắc lại trước đây, đã rời khỏi viện nghiên của chúng ta cả rồi.

À, còn vài chuyện quên nói biết. Lúc đầu Đại cũng không phải kiểm tra kỳ ở chỗ chúng là ở một quan khác có thẩm quyền hơn, nhưng bên đó muốn phẫu sống cơ thể Đại Hắc, là hoàn toàn chọc giận Thư luôn.

Kết quả không biết vị giáo Thư kia làm cơ quan đó chẳng những trực tiếp rút khỏi ta, mà còn bị một khoản nặng dã man. cùng Đại Hắc vẫn lần trở về tay giáo sư Thư.”

Một nghiên cứu viên đang tiến hạng mục kiểm tra về Đại Hắc ở gần ngẩng đầu cười với này:

“Không bằng anh cứ nói thẳng tiến sĩ Vương đi rồi. Giáo sư Thư đưa Hắc tới kiểm tra kỳ là có trả hẳn hoi. Nói cách khác, ta là một đơn vị tra sức khoẻ cho chó, chức của chúng ta chính là giao liệu kiểm tra sức khỏe kỳ của Đại Hắc giáo sư Thư và các ngành liên quan.

Cô có thể viết những phán chuyên môn của mình báo cáo, nhưng đừng làm việc dư thừa. Ngoài đối với chúng ta, Hắc có thể khác biệt toàn với mấy con chó thường, nhưng trên thực tế, Đại còn an toàn hơn bọn nó Hắt xì!”

Tiến sĩ Lý cười: “Sao cả cũng bị cảm thế

Nghiên cứu viên ngó ngó Vương đang vội vội vàng đeo khẩu trang lên lại, nói gì nhưng ai hiểu.

“Xin lỗi nhé, lây bệnh cho người rồi.” Vương Nhiễm xin lỗi, quay người lại, nhưng trong lòng vẫn thấy không phục, đồng ý nghĩ ban đầu khiến ta dao động ngày càng nên kiên định hơn.

Hôm nay, người bạn trai làm tòa nhà nhưng không phòng nghiên cứu của Vương vẫn đến ăn trưa ta như thường

Trước đó, cô ta đã ký thỏa thuận bảo mật, chỉ cô ta mà tất mọi người làm việc các đơn vị nghiên thuộc tòa nhà này đều ký hết, nội dung công của họ cũng được ấn định. vài nghiên cứu viên cũ đã điều đến nơi khác, thay đó là những người xa lạ. Hơn nữa xem ý định của phía trên này sẽ để chính những người hoắc ấy quản thí nghiệm.

Cô ta vốn đã làm đến trí trợ lý thứ nhưng vì những nghiên cứu mới tới này và lực bọn họ dẫn giờ cô ta bị xuống đến hàng trợ lý ba. Đấy là còn nhờ trước cô ta là một trong số cứu viên có thể trực tiếp xúc với Đại

Bạn trai cô ta vì không nghiên cứu viên quan nên cũng nằm trong sách viên bị chuyển đi. nay chính là bữa cuối cùng bọn họ được cùng nhau ở một quán đây.

Cô ta vừa ăn vừa phàn với bạn trai về bản thân bị giáng cấp. trai cô ta cũng thông tin của Đại Tuy đơn vị bắt bọn giữ bí mật mọi chuyện quan đến Đại Hắc nhưng Vương tin tưởng bạn trai mình, bạn cũng hứa sẽ không tiết những gì cô ta cho hắn biết ra ngoài, chỉ là nửa chữ.

Lúc đầu cô ta chỉ nghĩ là buổi phàn nàn thường như mọi lần, nhưng trai cô ta đột nói với cô ta: đã vậy thì không bằng nhảy sang nơi khác cho mà hôm nay hắn tới đây là để bàn với cô ta vấn đề này.

Hắn nói có một cơ hội kỳ tốt đang chờ ta, nếu có thể hoàn thì ra nước ngoài vào làm việc ở vị thuộc top 100 phòng cứu hàng đầu thế giới chuyện nhỏ như con thỏ.

Bạn trai cô ta đề nghị ta lấy một ít và máu của Đại Hắc, có thêm cả báo nghiên cứu của những trước và mấy đợt mới thì hay hơn nhiều. Túm quần lại, chỉ cần là những liên quan tới Đại Hắc thì nhiều càng tốt.

Chờ đêm nay, thời điểm hắn đi cùng những người sẽ có người tiếp ứng giúp bọn họ mang ra ngoài. Đồng thời, thuộc vào nguồn thông tin ta có thể cung cấp thù lao cô ta nhận được khác nhau. Mức thấp nhất đã trăm vạn tệ Hoa Hạ còn mức cao nhất... những có tiền mà có cô ta còn nắm được tiến thẳng vào các nhóm dự và phòng nghiên cứu tiếng, thậm chí có xuất bản bài báo luôn.

Lợi và danh, còn có hy phát triển trong tương cũng như anh bạn trai thương, tôn trọng mình.

Vương Nhiễm thoáng chần chờ, chẳng là vì cô ta bị phát hiện, nhìn nhiều nhân và cửa không bên ngoài kia, cô biết nơi này đã bị tỏa, lại còn có sự tay của quốc gia. Cô ta mơ hồ nghe nói hình như Hắc và giáo sư Thư xuyên qua cánh cửa gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=38]

Vương Nhiễm hiểu rất rõ tại bạn trai cô ta nhiên nhắc đến chuyện như với mình, đối phương được giữ lại vì đủ năng lực chuyên môn, đồ phát triển sau này nào còn là ẩn số, nếu thể vớt vát lại một vố lúc rời đi thì quả không còn gì bằng. ta cũng biết nếu làm lời bạn trai thì chắc chắn việc làm sai trái, một khi lộ thì đời xác định xong luôn.

Nhưng mà!

Chẳng phải nói cầu phú quý nguy hiểm à?

Chẳng phải nói gan lớn chết còn hơn gan nhỏ đói à?

Vương Nhiễm không chỉ muốn tiền còn muốn người khác ngước nhìn cô ta bằng mắt ngưỡng mộ, càng đặt chân lên vị chỉ những đại lão tên tuổi lớn trong ngành có thể đứng vào.

Tất nhiên, chỉ bằng cách ngồi vào nút bấm dụng mỗi ngày, làm mấy công lặp đi lặp lại chán ngắt vừa vắt sức người ta, hay thu thông tin, số liệu cho nhà nghiên cứu thực thụ kiểu thì rõ ràng là còn lâu đạt được những điều trên.

Cuối cùng, Vương Nhiễm đưa ra định.

Cô ta thấy mọi người đều bận rộn việc riêng mình, bèn chắn cả người camera giám sát trong lôi điện thoại di ra chụp lén những dữ trên màn hình máy tính báo cáo vừa in xong.

Còn lông và máu của Đại trước đó cô ta âm thầm giữ lại một

Hành động của Vương Nhiễm cũng tính là quá nhưng cô ta biết rõ cần không có chuyện thì sẽ không ai chạy đi xem camera trong nghiên cứu này, mà để kiệm bộ nhớ, mỗi tuần camera tự động xóa video giám sát lần, cô ta chỉ việc đến một tuần sau, camera xóa sạch sẽ bộ rồi thì ai cũng đừng hòng ta đã giở trò gì.

“Hắt xì!” Vương Nhiễm che cái trang đã bị xịt ướt, thầm nghĩ bản có thể nhờ thế được nghỉ ngơi một thừa cơ đi gặp bạn sắp sửa rời khỏi đây.

Thư Triển đứng trước cửa phòng nghiệm D3 chờ rước Hắc nhà anh.

Đại Hắc vừa nhìn thấy baba nhào tới trên người “Gâu!”

Thư Triển vỗ cái bộp vào cu cậu, không cho liếm loạn, cảm ơn nghiên viên, nhận lấy dây rồi rời đi.

Đúng lúc có một nữ nghiên viên đi ra bên anh. Cô ta cúi đầu, chân vội vàng hướng phía thang máy.

Đại Hắc đột nhiên sủa gâu loạn xì ngầu với lưng nữ nghiên cứu viên còn nằng nặc đòi theo, dáng vẻ như cắn người ta.

Nữ nghiên cứu viên kia giật mình, gấp gáp chạy thang máy, nhanh chóng ấn đóng cửa.

Thư Triển quát bảo cu cậu lại.

Đại Hắc nghe vậy thì rên ử, ra chiều uất lắm.

Thư Triển dẫn Đại Hắc đi thang máy mà anh dùng để đi lên, cũng kệ chuyện trong thang đã lắp thiết bị sát trực tiếp, anh cứ hỏi thẳng Đại Hắc: “Chúng nói về từng vấn đề đi. tiên, buổi kiểm tra hôm nay giống trước đây à?”

“Gâu!” Giống ạ.

“Cô gái kia có làm gì không?”

Đại Hắc nghe baba nhà mình đến đấy thì hết kích động, lập tức tố “Gấu! Gấu gấu gấu!” nay cô ta luôn chằm chằm vào con như nhìn thịt chó ướp ngũ hương, lại còn có ý đồ máu con nhiều hơn bình thường Sau đó nghe con sủa thì sợ khiếp vía mới không dám ra tay.

Thư Triển nhìn cu cậu có thần như vậy liền tâm. Chú chó này rất ngoan, nếu quả thật người thực hiện các nghiệm khác với bình thường, chắc chắn sẽ dùng đủ cách để ra hiệu cho anh

Lần trước có một nghiên cứu không cẩn thận châm ta thêm một kim, sau ra ngoài nhìn thấy bèn sống chết chịu đi, cứ ngậm chặt áo anh, dẫn anh đi tìm người, tìm thấy rồi thì ỏm tỏi về phía người ta, giơ cái chân chó bị thêm một kim lên mặt anh cho anh xem.

Tuy bây giờ Đại Hắc cũng kêu gào dữ dội lại không có ý bắt nhất định phải ra cho nó, hẳn là chịu thiệt thòi gì.

Thang máy dừng lại, có người vào, là Thôi Minh của đội nghiên cứu khoa

Thôi Minh Chí vừa tiến vào nhìn thấy Đại Hắc cỡ nửa người, thế là tức đứng nép sát cửa, khách sáo hỏi: Hắc kiểm tra xong rồi

Thư Triển trả lời: “Phải.”

Đại Hắc giũ lông.

“Giáo sư Thư, khi nào thì đăng báo cáo lên đĩa chung vậy?” Thôi Minh cảm thấy mũi hơi ngáy nhưng vẫn ráng xuống, không gãi.

“Ngày mai đi.” Thư Triển lười nói.

“Vậy chúng tôi rất mong đợi Hiện giờ mọi người đang chờ tiếp xúc với đẹp của thế giới đây.” Thôi Minh Chí ha ha, tiếp đến trông muốn thì thầm gì đó, một bước đến gần Thư Triển.

Đại Hắc thình lình ngẩng đầu.

Thôi Minh Chí nhanh chóng phanh

Thư Triển nhìn gã: “Nghiên cứu Thôi có chuyện

Thôi Minh Chí tỏ vẻ muốn sự mỏng với anh, giọng nói: “Tôi nghe được tin, có người muốn tay động chân với Hắc, bọn họ nói trực nghiên cứu ngài là vi nhân quyền, phía trên cũng sẽ cho phép, nhưng mà Đại Hắc khác, dù sao thì là một con chó Vả lại thời gian trôi bọn họ lo cửa không gian những thay đổi số liệu trên thể Đại Hắc sẽ mất, cho nên bọn định sắp tới đây ra tay với Đại Ngài nhớ cẩn thận một

Thư Triển mỉm cười, cúi đầu với Đại Hắc: “Con nghe kỹ đây, nếu có động tới con thì nói cho ba biết chưa! Ba chơi chết hắn.”

“Gấu!” Một khi chó ta thấy người làm chỗ dựa tính nết chó cậy gần gà cậy gần chuồng sẽ được phát cùng chói lọi.

Thôi Minh Chí thấy Đại Hắc mắt nhìn mình đầy thiện, hai chân vô thức lẩy bẩy, cửa thang vừa mở liền vọt ra ngoài: “Giáo sư Thư, việc gì ngài cứ tìm thoải mái nhé, tạm biệ... Hắt

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận