Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 51 / 55  ·  92.7%
Mở Cửa
Chương 51: Chỉ còn mỗi cái gốc lãnh chúa (1)
18/09/2026 20:00· 2,338 từ

Hoa Thiết Nhi dẫn Thư Triển Đại Hắc đi vào địa đạo.

Lối vào địa đạo nằm ngay dưới vạc nước sát căn nhà đá bên cạnh. vạc nước này hợp một thể với nhà đá, bị vùi một nửa dưới đất, bình có thể hứng nước hoặc dùng để rửa sạch mấy đồ lộn xộn tùng phèo đó, có chức năng tương một cái ao nhỏ.

Kiểu vạc nước như vậy rất tích tụ bụi bẩn dưới, nhưng do chất đất đây nên loại bụi này ngược lại còn rất được thích, đến một thời điểm nhất sẽ có người tới biệt thu thập chúng rồi dùng phân bón cho thực vật. cũng là một trong những hiện khôn ngoan của người bản địa.

Hoa Thiết Nhi lôi một vạc vùi sâu dưới đất phía dưới chính là lối địa đạo.

Dưới đáy vạc nước này có lớp, lớp trên mỏng, dưới dày. Nếu phá vỡ trên vẫn có thể thấy lớp dưới, nhờ vậy, nếu người không cẩn thận làm vỡ vạc nước cũng không nhìn thấy lối vào địa đạo dưới.

Hoa Thiết Nhi để Thư Triển Đại Hắc đi xuống còn hắn đầu tiên dấu vết lui tới họ, sau đó mới cẩn thận vạc nước lên, nhảy xuống. Chờ xuống rồi, vạc nước đang nâng trên tay liền vừa kẹt lại trên lối vào đạo.

Dưới địa đạo tối tăm, đen một màu, mùi đất chứa kim loại đặc trưng vào mũi, ‘hòa quyện’ chút mùi tanh tanh ẩm ướt.

Thư Triển đứng yên không nhúc anh đang làm quen bóng tối trong địa đạo.

Đại Hắc thì ngược lại, hai phát sáng, lấp lóe xanh lục.

Hoa Thiết Nhi đi tới, lấy đó từ trên xuống… một ngọn đèn nhỏ lên.

Ánh sáng màu vàng ấm nhưng sáng trưng.

Thư Triển định nói chuyện, Hoa Nhi lại dựng thẳng tay lên môi, ra hiệu Triển đi cùng hắn.

Thư Triển thấy vậy cũng làm tay im lặng với Hắc, một người một chó sau Hoa Thiết Nhi, qua con đường trong địa đạo.

Địa đạo vừa sạch sẽ vừa rãi đến bất ngờ, dưới trái phải đều được lên bằng đá. Hai không chỉ có đường đi giữa còn có một cái rãnh hơn 1 mét, sâu nửa mét.

Thư Triển nhìn hai bên, nhận đây chẳng phải chính cống thoát nước trong tiểu à?

Anh chưa từng thấy quá trình dựng hệ thống cống nước của tiểu trấn, không nó được xây đỉnh vậy.

Đi được khoảng hơn trăm mét, Thiết Nhi vểnh tai thận nghe ngóng, sau đó đầu nói: “Giờ nói chuyện rồi, chiến sĩ của Dã Khương đã rời đi.”

Thư Triển hỏi ngay: “Đã xảy chuyện gì? Những người đâu?”

Đại Hắc tiến đến bên người Thiết Nhi ngửi ngửi, ra tiếng gầm gừ trầm trong cổ họng.

Thư Triển cũng ngửi được, trước Hoa Thiết Nhi ôm anh từ phía sau, anh ngửi thấy mùi máu nồng nặc.

“Bên này.” Hoa Thiết Nhi đi một cái lỗ tròn, ngoặt ở góc đường.

Thư Triển đuổi theo, đi không xa thì thấy một phòng hình lục giác được đỡ bằng sáu cây đá.

Trong phòng bày biện một số chăn đệm trên sàn, cạnh còn có một bệ trên đó có mấy như chén bát, ly cốc...

“Đến đây.” Hoa Thiết Nhi đặt đèn nhỏ trong tay bệ đá, thuận thế ngồi chăn đệm rồi vỗ bên cạnh, ra hiệu Thư Triển gần.

Thư Triển bước qua, cũng đặt ngồi xuống chăn đệm, quay đầu liền thấy Hoa Nhi đang nhìn mình cặp mắt đen bóng lóe sáng blink, trong mắt tràn đầy niềm ‘mất mà tìm lại

“Cậu vui lắm à?” Thư Triển cười.

“Ừm!” Hoa Thiết Nhi gật đầu mạnh.

Thư Triển: “Có phải cậu muốn tại sao hôm đó tự dưng biến mất... rồi nay lại đột nhiên hiện không?”

Hoa Thiết Nhi lần nữa gật thật mạnh.

Thư Triển chợt nổi hứng đùa nhoẻn miệng cười: “Không cậu biết.”

“Thư Thư!” Hoa Thiết Nhi chu lên y như đứa thình lình nhào lên người Triển.

Đại Hắc đang lắc lắc đuôi, nhìn khắp nơi, hơi quanh sáu cây cột. thấy baba nhà mình người ta bắt nạt liền sủa gâu xông tới.

“Đừng kêu lớn tiếng thế.” Hoa Nhi nhấc chân đẩy chó của Đại Hắc ra.

Thế nhưng Đại Hắc nhe răng, gừ đe dọa.

Thư Triển đẩy mạnh Hoa Thiết ra: “Đừng nghịch nữa! ngay lại, nói chuyện đàng

Hoa Thiết Nhi lười biếng ngồi không dựa vào người Triển nữa nhưng cũng không cách ra xa, lại dán mắt nhìn Thư Triển chăm cứ như vẫn chưa nhìn đủ.

Thư Triển không hiểu kiểu gì: cậu nhìn chằm chằm mãi thế? Trên mặt tôi gì à?”

Hoa Thiết Nhi lắc đầu: “Trên anh không có gì Tôi thích anh nên mới nhìn anh.”

Thư Triển nghe vào tai trái ra tai phải: “Sau tôi rời đi, ở đây xảy ra chuyện gì? người tấn công à? Liên quan tới tộc Dã Khương không? Những khác đâu cả rồi?”

Hoa Thiết Nhi cong một chân một tay chống đầu, đầu nhìn Thư Triển: “Hôm anh tự dưng biến tôi tìm khắp nơi đều không anh đâu. Bọn họ nói anh Thiên Tàn vi phạm cấm, trước đây từng đánh cắp lực từ thuốc quý nên dược thần bắt đi. Đại là đồng lõa của anh, nhiên cũng bị tóm theo.”

Thư Triển: “...”

Hoa Thiết Nhi:

“Tôi không tìm được anh nên tinh thần dẫn họ đi săn, chủ yếu xung quanh đây cũng ít con mồi.

Sau đó cái đám kia trở không hài lòng với hoạch liền quyết định ra cướp bóc. Mới đầu hoạch của tôi là đen ăn đánh cướp tổ chức cường đạo cướp) do một chiến phù văn dẫn đầu.

Chỗ đó cách chúng ta không xa, khoảng 3 ngày có thể đuổi tới. Nhưng đám lười nhác thây vừa lười vừa nhát gan, không trêu vào tổ chức cường đạo đến mấy chiến sĩ văn kia. Cuối cùng lén tôi đi cướp bóc người dân thôn trang ở ngoại thành Dã Khương.”

Thư Triển không biết nên nói cho phải. May mà kẻ này không phải người anh, chứ nếu dân của anh, anh đảm bảo bắt cái đám khốn kiếp ấy cải tạo lao động tế. Dám không nghe lời, anh cho cả đám nốc thuốc hóa học vĩnh viễn.

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó bọn họ bị đội tra của tộc Dã Đội bắt được. Người của Dã Khương rất tức dẫn người tới tìm tôi tính yêu cầu tôi bồi thường tổn cho thôn dân tộc Khương, còn muốn tôi viết thư phụ vương để ông giảm 3 năm tiến cống của Dã Khương với vương thành.”

Thư Triển cảm thấy tộc Dã rất thông minh cũng mạnh mẽ, nhưng anh cảm có lẽ Hoa Thiết sẽ không chấp nhận điều kiện

Hoa Thiết Nhi mím môi uất

“Bọn họ đòi tôi bồi thường, khi tôi còn không nổi 100 năng lượng tệ túi. Tất cả năng tệ tôi mang tới đều dùng thù lao trả cho đại vu đám khốn kiếp kia dựng thành trấn rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=51]

Tôi nói với người của tộc Khương là mình không năng lượng tệ để bồi bọn họ liền khiêu tôi, nói nếu tôi có thể được chiến sĩ tộc Dã Khương họ thì khoản bồi coi như xóa bỏ. Còn không được thì tôi buộc phải thư cho phụ vương, bảo đồng ý giảm bớt phần cống của tộc Dã sau này.”

“Vậy cậu đã so đấu với họ à?” Thư Triển

Hoa Thiết Nhi gật đầu: “Tôi bát hoàng tử của Hải quốc, là lãnh chúa vùng đất này. Bọn công khai khiêu chiến tôi, tôi nhiên phải nghênh chiến.”

“Nhưng bọn họ phái ra toàn chiến sĩ phù văn, cậu vẫn chưa thức tỉnh, nên cậu bị đánh hả?” Thư Triển không hề quan tâm đến lòng tự trọng bát hoàng tử điện hỏi rất thẳng thừng.

Hoa Thiết Nhi ngạo nghễ ngẩng “Sao tôi có thể đánh bại được? Chỉ một thôi mà, tôi đương thắng rồi!”

“Phải không đấy? Năng lực phù của đối phương là

“Dũng mãnh và sức lực cực

“Vũ khí của đối phương thì

“Trọng chùy.”

“Cởi quần áo cậu ra cho xem thử.”

Hoa Thiết Nhi đỏ mặt, hết ngại ngùng túm chặt áo của mình, xấu hổ “Thư Thư, tôi biết rồi chúng ta mới gặp lại, mà anh chờ thêm 2 ngày không? Qua 2 ngày tôi nhất định sẽ thỏa mãn

“Ngậm miệng! Mùi máu tươi trên cậu sắp đánh ngất luôn rồi, cậu biết không? nhanh chút đi!” Thư không nhịn được nói.

Hoa Thiết Nhi tiếp tục nhăn nhó nhó: “Trên người có thuốc trị thương không? ngay cả cây cỏ làm thuốc cũng không có, đám tộc Dã Khương này đúng là tham lam, trong lãnh tôi có đồ gì lấy được bọn họ đều vơ vét cả rồi.”

“Xá Ngu đại vu đâu?”

“Bị tộc Dã Khương mời đi

“Mời đi?”

“Phải.” Hoa Thiết Nhi đột nhiên nên bực tức:

“Người của tộc Dã Khương là hứa lèo, rõ ràng nói nếu tôi đánh thắng xóa bỏ khoản tiền thường, ai mà ngờ bọn họ một tên lại phái ra tên hai, quay ngoắt nói thành ba hiệp thắng hai.

Tôi... trận thứ hai và trận ba đều thua. Bọn liền nói nếu tôi không năng lực bồi thường thế chấp Xá Ngu đại vu bọn họ. Chờ khi nào tôi thường đủ sẽ trả Ngu đại vu về.”

“Tức là người của tộc Dã bắt Xá Ngu đại làm con tin?”

“Phải. Còn có mấy tên kia tất cả đều bị họ bắt đi.” Hoa Thiết mài răng: “Cái đám kiếp, người của tộc Dã Khương bắt chúng đi mà tên nào nấy đều hớn ha hở nói thà đi làm công tộc Dã Khương còn hơn tiếp tục chịu đói.”

Thư Triển thấy Hoa Thiết Nhi tối đến phồng cả bèn đưa tay sờ cái trọc lóc của hắn: giận, giữ đám người lười biếng lại cũng vô dụng, còn không cứ tiễn hết đi xong.”

“... Nhưng thế thì tôi chỉ mỗi cái gốc lãnh thôi.” Hoa Thiết Nhi đáng nói.

“Trời không tuyệt đường người, người cũng tìm được thôi. Rốt cuộc cậu không? Còn không chịu nữa thì tôi mặc kệ cậu!” Triển nhăn mặt lại.

Hoa Thiết Nhi nghe vậy liền khoát mau lẹ cởi choàng dài buộc dây đang trên người xuống, chỉ lại mỗi cái quần đùi.

Thư Triển nhìn thấy khắp người Thiết Nhi đầy vết tím, sưng tấy và tụ mấy chỗ còn đao đâm, thế là lập tức váng mặt mày, vội chuyển sang độ Thải Siêu Thấu

Hoa Thiết Nhi xoay người, tình sau lưng hắn càng hơn. Có một lỗ thủng biết do vũ khí nhọn nào đâm thủng, giờ vẫn chảy máu.

Đại Hắc đi tới ngó ngó: Mồm chó há rộng, hệt như đang chế nhạo.

Thư Triển đá văng Đại Hắc vướng víu tay chân kiểm tra X-quang toàn thân Thiết Nhi một lượt.

“Cũng còn may, đều là ngoại cả thôi, cậu tự vệ mình rất tốt.” Thư khen ngợi, đồng thời trung năng lượng rời rạc lại truyền vào cơ thể Hoa Thiết

Nhưng đây chỉ là hạt cát sa mạc, bản thân Thiết Nhi có năng lực hồi rất tốt, nhưng dựa vào khả năng tự lành hắn thì chắc chắn không thể hẳn được, vẫn phải thuốc trị thương tương ứng mới

“Mấy ngày rồi?”

“11 ngày.”

“Xá Ngu địa vu có để cái gì cho cậu Thư Triển hỏi.

Hoa Thiết Nhi vội vàng nói: suýt nữa tôi quên rồi. Ông ấy để lại tôi vài thứ kỳ lắm, còn nói nếu tôi gặp lại anh thì hãy đưa thứ này cho anh, sẽ tự biết dùng.”

Thư Triển: “Đồ đâu?”

Hoa Thiết Nhi đẩy bệ đá một bên, lấy một hộp từ trong hố nhỏ dưới ra, quay người cho Thư Triển.

Thư Triển mở hộp kim loại xem, vừa thấy đồ hộp liền mỉm cười.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận