Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 15 / 50  ·  30%
Mở Cửa
Chương 15: Lãnh địa hỏng bét
22/08/2026 18:00· 1,809 từ

Xá Ngu đại vu đầu bàn bạc việc xây dựng địa với Hoa Thiết Nhi.

Thư Triển thấy không chuyện của mình bèn cùng Đại đi về phía ao nước kia.

Đám đại hán đầu bị chia làm mấy nhóm nhỏ, bẩm càm ràm bắt tay làm việc. Lúc nhìn thấy Thư và Đại Hắc đi đến tạm thời không có lực để khiêu khích

“Gâu!” Đại Hắc nhìn chằm vào nguồn suối nhỏ chảy rách, hết sức tò mò, muốn dùng móng vuốt bắt lấy nước đang nổi lên.

Thư Triển ngồi xuống, tay múc một ít nước suối, thử.

Nước rất thanh mát có vị ngọt, giàu khoáng chất, những không gây hại mà lợi với cơ thể người, là nguồn nước suối vô thích hợp để uống.

Thư Triển đã khát cổ từ lâu lập tức uống uống để từng ngụm lớn.

Nước suối này chẳng gì nước khoáng chất lượng cao Trái Đất.

Đại Hắc thấy Thư uống đến sảng khoái cũng vùi uống ừng ực theo.

Có giọng nói quái châm chọc truyền đến từ cách không xa: “Nhìn Thiên Tàn kìa, cứ như chưa bao giờ uống nước vậy. Chất nước cỡ đó cũng chỉ Thiên Tàn mới xem bảo bối thôi.”

“Thiên Tàn mà, xưa từng thấy được thứ tốt gì

“Cũng không biết sao điện hạ lại mang một tên Tàn về làm gì nữa.”

“Không phải nói cứu mạng à?”

“Xời! Một tên Thiên mà cứu mạng bát hoàng tử Anh tin hả?”

“Biết đâu vì bát hạ thấy Thiên Tàn kia có dấp ngon lành thì sao? nói gì thì nói... tuy thoạt Thiên Tàn kia tuổi tác lớn nhưng da dẻ trẻo mịn màng lắm đùa. Đáng tiếc không phải

Thư Triển giả vờ nghe thấy, anh không rõ tại Hoa Thiết Nhi lại giữ người như vậy giúp hắn xây lãnh địa. Thế nhưng anh thiếu niên lực sĩ không giống người dễ kẻ khác lừa gạt, cho việc hắn tiếp nhận đám người chắc chắn là có lý do

Chẳng qua, rốt cuộc do là gì thì đó cũng chuyện của Hoa Thiết Nhi, liên quan gì đến anh, anh là khách qua đường mà

Bùn nhão dính trên cực kỳ khó chịu, Thư Triển muốn rửa sạch nhưng thứ anh không có quần áo thứ hai là ao nước cùng lắm chỉ có dùng để uống.

Vừa nhìn dấu vết biết đến cả đám người lười kia cũng không dám rửa trực tiếp trong ao nước suối người nào người nấy toàn nước ra rồi sử bên cạnh, vậy nên mấy dụng cụ múc nước bằng đá được đặt kế cái

Thư Triển ngẫm nghĩ lúc, quyết định tốt hơn là tìm Hoa Thiết Nhi, anh thể cứ ở truồng như này được.

Anh đi đến nửa thì đúng lúc gặp được Hoa Nhi đang đi cùng đại

“Quần áo?” Hoa Thiết như chợt nghĩ đến: “À, anh một bộ quần áo đúng nhỉ! Anh chờ chút, tôi nhớ có mang theo vài bộ, cả ở chỗ đại á. Tôi đi tìm đã.”

Vừa hay đại vu muốn trở về, chỗ của ông hai binh lính bị thương đi săn, Hoa Thiết Nhi đi đại vu chính là để qua thăm bọn họ.

Đi dọc theo con này, Hoa Thiết Nhi không nhịn “sẵn tiện” trình bày một ý tưởng về lãnh địa của cho Thư Triển và Đại nghe.

“Chỗ đó là nguồn sinh hoạt, chất lượng trung bình lại là nguồn nước tốt thể tìm thấy quanh đây. nhiên sau này tôi sẽ được chỗ khác tốt

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=15]

Về sau lấy con này làm trung tâm, lãnh địa chúng ta sẽ được dựng xung quanh nó. Chúng ta sẽ tạo nó thành đài phun bốn phía là quảng

Phía nam quảng trường nơi ở và địa điểm làm của lãnh chúa. Phía đông tháp đại vu và khu học Phía bắc là khu thương và khu sản xuất. tây là khu dân

Đây chỉ là bố tạm thời. Tương lai lãnh địa triển hơn thì tôi sẽ nhắc phương thức sử dụng vòng đồng tâm và hỗn hợp khu chức năng để hành mở rộng thêm.”

Khi nói về lãnh của mình, hai mắt Hoa Thiết tỏa sáng lấp lánh. Hắn quan tâm Thư Triển có nghe hay không mà mải mê vào những đường cong vẽ ra trên khoảng trống, tiếp tục nói hăng

“Đây là tuyến đường riêng để đặt ống nước sạch, này là đường ống thoát Các con đường phải rộng cỡ có tám đại lộ trung nối liền mọi nơi lãnh địa. Còn chỗ nữa, tôi định...”

“Nhà công.” Thư Triển lời hắn.

“Hả?”

Thư Triển nói thật “Trước khi xây dựng, mọi người, đâu?”

Dù hắn có nói tới đâu thì trước mắt anh giờ vẫn toàn là mấy đá lung tung lộn xộn, ngay nhà công còn không thấy dáng, việc xây dựng địa chưa đâu vào chứ đừng nói chi đến khác.

Hoa Thiết Nhi buồn nói: “Đáng lẽ phải xây xong khi tôi về, cái đám biếng khốn kiếp kia!”

Thư Triển: “Cho nên?”

Hoa Thiết Nhi vỗ “Đừng lo, trước khi đêm xuống, đảm bảo anh sẽ có ngủ.”

“Ha ha.” Đại vu ra tiếng cười khẽ.

Năm phút sau, cuối thì Thư Triển đã nhìn thấy căn nhà bình thường.

Căn nhà kia được lên rất khéo léo bằng nhiều đá to tổ chảng, phần xây trên một tảng đá lớn. hình dáng tổng thể của nhà không theo quy nào nhưng lại có cách hoang dã khác biệt. kẽ hở được chặn kín bằng vụn và bùn nhão, còn đặc chừa ra một cửa chính và cửa sổ.

Cửa sổ không lớn có thể đón ánh sáng, bọc lớp da bên trong.

Cửa nhà được đặt cao, phải bước lên những bậc làm bằng đá mới lên nơi được.

“Đây là chỗ thời chúng tôi xây dựng cho vu. Cậu leo mấy bậc đá đi nhá, tôi lên lấy áo trước đây.” Hoa Thiết nói rồi nhảy vụt tảng đá lớn, vén cửa đi vào nhà đá.

Xá Ngu đại vu đầu, bất đắc dĩ nói: “Rốt vẫn là đứa trẻ.”

Thư Triển không biết phương có ý gì nên chỉ im lặng, cùng Đại Hắc lên bậc thềm để vào được nhà bằng đá trước mặt.

Trên cửa nhà đá treo một tấm rèm cuốn bằng nhìn từ ngoài vào trong chỉ thấy một vùng tăm tối.

Lần này Xá Ngu vu không bật nhảy nữa, cũng lên bậc thang chậm rãi đi.

Hoa Thiết Nhi vén cửa lên, cầm hai bộ quần ra đưa cho Thư Triển: xem thử mặc vừa không nhé!”

Thư Triển giũ quần ra nhìn, một bộ trông như tải, dài đến đùi, còn là... quần boxer, dài gần đến gối anh.

Quần áo có kiểu bình thường nhưng được cái chất khi sờ vào mang lại giác như da trơn mịn, mềm Các đường may... ể chờ không có đường may Chuyện này sao có

Hoa Thiết Nhi thẳng nói: “Đây là đồ lót của Áo ngoài của tôi không người anh. Anh mặc cái này đi, mai mốt có bộ hợp với anh thì đổi cho.”

Thư Triển tạm thời không hiểu điểm khác biệt giữa ngoài và đồ lót. Nhưng nghe hiểu thì lúc này cũng không được lựa chọn.

“Tắm... tắm rửa thế Thư Triển khó xử. Chủ yếu anh không muốn tự cởi mình trước mặt đám đại hán trọc kia rồi tắm rửa bọn họ nhìn.

“Rửa cái gì cơ?” Thiết Nhi nhất thời không hiểu

Xá Ngu đại vu rõ trả lời: “Có phải cậu tìm chỗ rửa sạch đống nhão dính trên người không?”

Hoa Thiết Nhi gật thay: “À đúng đúng đúng. Suýt tôi quên mất, đám khốn kia lâu lắm rồi không gặp nữ, Thư Thư lại trắng như vậy, để chúng thấy thì thiệt thòi Đại Vu, ngài có cách hay ho không? Nếu không thì cho dựng tạm phòng tắm nhé?”

Thư Triển đã nghe nhiều người ở đây nói anh trẻo, thật ra da dẻ anh không trắng gì mấy, mà nước da đặc trưng của da vàng, có chút màu lúa mạch.

Xá Ngu đại vu tay: “Không cần phiền phức vậy ta có mang thùng tắm Bảo người chuẩn bị nước sạch, Thư Thư tắm rửa sạch

“Thư Triển.” Thư Triển phải lần nữa nói rõ: “Tôi Thư Triển, không phải Thư

Chiếm hời của mấy trẻ tuổi thì cũng thôi nhưng ông lão sáu, bảy mươi gọi anh là thúc thúc, anh mình giảm thọ mất.

(Thư Thư舒舒 - Shū và thúc thúc叔叔 - shūshu gần đồng âm. Nên mấy lần mọi người gọi Thư Thư, anh chào lại là: “Mấy thằng to xác”)

Xá Ngu đại vu lắng nghe và thấu hiểu: “Chờ Triển tắm rửa sạch sẽ nước trong thùng tắm vừa khéo ta tưới dược thảo, bùn người cậu ta có sử dụng.

Bảo đám lười biếng lấy nhiều thùng nước một chút. Thư Triển thế này, e một thùng nước không rửa sạch đâu.

Mặt khác, mấy ngày cứ để Thư Triển ở chỗ trước đi, có lẽ bên đủ chỗ đặt thêm một cái nữa. Đúng lúc cậu ta có việc gì làm, thể giúp ta chăm những người bị thương.”

“Vậy thì cứ thế làm đi, cảm ơn đại vu.” Thiết Nhi quyết định thay Triển.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận