Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 26 / 50  ·  52%
Mở Cửa
Chương 26: Đủ loại chiêu trò
02/09/2026 00:15· 2,900 từ

Ngày hôm sau, Thư Triển lại nữa làm ra thuốc dán ngay mặt Xá Ngu đại vu. cũng không nói gì, chỉ đi phía sau anh, nhìn bôi thuốc cho Phạm hai người thay nhau kiểm tình trạng lành vết thương của sau đó ông lập tức đi công trường.

Phòng Lợi thấy Xá Ngu đại rời đi nhưng không trở lại thì sửng sốt cả buổi

Bệnh nhân nhỏ tuổi nhất trong họ đã sợ đến thút thít ngào: “Đại vu... không bôi cho chúng ta nữa ư?”

Sắc mặt gã bệnh nhân có người to con nhất chợt tối nói: “Hôm qua không phải vu đã đề nghị với bát hạ rồi à, để Tàn kia làm dược của lãnh địa.”

Người nhỏ tuổi nhất: “Nói cách là... nếu sau này Thiên Tàn bôi thuốc cho chúng ta, chúng ta sẽ không có thuốc dùng luôn à?”

Gã to con vừa hoang mang rắm vừa đau khổ gật đầu.

Người nhỏ nhất tức khắc bật nức nở.

Phòng Lợi nổi đầy gân xanh trán: “Hai đứa bây im miệng coi! Nếu cậu ta trở dược sư của lãnh địa thì ta dám không cho ta dùng thuốc được

Tuy gã to con và người tuổi nhất không dám đắc tội Lợi nhưng cả hai đều thầm nghĩ: Dược sư có gì không dám? Tới cả vương bệ hạ cũng dám tuỳ tiện đắc tội sư, thứ tôm tép nhãi nhép chúng ta thì tính là cái gì?

Hai người nhìn chằm chằm vào Triển đang trò chuyện với Phạm anh còn hỏi thăm hắn thấy cơ thể thế nào, sau rất thân thiết an hắn: “Hồi phục tốt thương tích trên tay chân không cần phải gấp gáp. Tôi xem rồi, anh chỉ bị gãy thông thường, nghiêm trọng là chân trái bị dã thú thủng lỗ, nhưng Xá đại vu đã giúp vết thương của anh lại rất tốt rồi, tiếp theo cần chậm rãi chờ lành nữa thôi.”

Lúc này trong lòng Phạm Cương tràn ngập hy vọng sống sót, còn tự xem mình thành sắp chết nữa, thế nên thái của hắn về việc phục rất tích cực: mong dược sư chăm sóc hơn.”

Thư Triển cảm thấy cách nói của Phạm Cương không hề giống đại hán đầu trọc nhưng kỳ lạ là Hoa Thiết lại không quan tâm người này cho lắm, hắn đối xử với Phạm cũng y như đối với mấy đại hán đầu trọc còn lại.

“Để tôi nhìn thử xem có giúp anh khỏi hẳn nhanh hơn Thư Triển không hề nhận bản thân anh chỉ mới học phổ thông bốn ngày đã nói chuyện rất mạch, lưu loát.

Mấy người Phạm Cương không biết đó Thư Triển hoàn toàn mù tiếng phổ thông, bọn họ anh nói chuyện từ trúc trắc thành thạo cũng không thấy kỳ quái, pha khẩu âm (giọng địa phương) là chuyện rất bình thường.

Ai cũng tưởng trước đây anh từng học, chỉ là không nói xuyên hoặc thời gian dài có người nào nói chuyện cùng mới vậy.

Phạm Cương mỉm cười biết ơn.

Thư Triển không phải nói qua lấy lệ, lúc anh dùng năng mình mới có được để xét bên trong cơ thể Phạm anh có thể thấy tình trạng lưu động các nguyên tố và dòng lượng trong xương cốt hắn.

Sau đó anh phát hiện xương Phạm Cương không chỉ hấp thu còn hấp thu một nguyên tố kim loại khác. Tính với số lượng kim mà Phạm Cương hấp nếu đổi thành cơ thể Trái Đất thì đã sớm trúng kim loại, thế nhưng hình như đó vẫn chẳng bõ gì với hắn.

Anh biết người Trái Đất thường vitamin để cải thiện tình trạng khỏe nên đã nghĩ có điều chế thuốc từ các nguyên Phạm Cương cần rồi hắn uống được không. từng thử trực tiếp chuyển nguyên tố kim loại vào cơ Phạm Cương nhưng hiệu quả không Anh cũng không dám tiện thêm vào thuốc chống viêm sợ sẽ làm thay dược tính.

Trước đó khi anh bổ sung lượng vào thuốc chống viêm cũng tăng thêm năng lượng ứng với thành phần của bản thuốc mà thôi. Nếu thích theo cách ở Đất thì chính là tăng dược tính.

Ừm, đây cũng là điều anh nghiên cứu trong tương lai. Tại khi bổ sung năng lượng có thể tăng cường dược tính? phân chia tỉ lệ thế nào? Bao nhiêu tối ưu? Vân vân mây.

Đối với Trung y, anh có độ rất bảo thủ, anh công có đạo lý nhất nhưng cũng tán thành nó có sai sót nhất định. qua trong đó có điều anh cực kỳ tôn là Trung y sẽ dựa theo hình cụ thể của bệnh nhân cho thuốc, chứ không tất cả bệnh nhân đều sử cùng một thành phần

Đó là điều y học hiện khó mà làm được, bởi vì dược hiện đại đều là pha chế sẵn, chỉ có thể giảm liều lượng nhưng cách nào thay đổi phần tùy theo thể trạng người.

Hiện giờ Thư Triển có thể tiếp nhìn thấy nguyên tố và lượng liền nghĩ có thể dùng thuốc chính xác cho bệnh của một cá nhân không.

Phạm Cương chính là đối tượng nghiệm đầu tiên của anh.

Anh nói ra ý nghĩ của với Phạm Cương, hắn bày tỏ hộ anh hai tay hai Thư Triển muốn thử kiểu gì được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=26]

“Anh tin tưởng tôi thế à?” Triển kinh ngạc.

Phạm Cương chỉ nói bốn chữ: đã cứu tôi.”

Thư Triển nghe vậy thì vỗ vào cánh tay hắn, nói: “Anh tinh mắt, tin tôi là đấy.”

Phạm Cương: “...” Luôn cảm thấy Tàn này tự tin ghê!

Phạm Cương bỗng nhiên đỏ mặt, khụ khụ nói: “Tôi muốn giải

“Anh chờ một chút.” Thư Triển ngó xung quanh, ra ngoài tìm

Hoa Thiết Nhi phái một trợ đến cho Thư Triển, chuyên phụ chăm sóc bệnh nhân. Nhưng nhiên đối phương không hứng thú mấy với công việc chỉ đi vào một liền chạy ra ngoài.

Thư Triển vừa bước ra khỏi đá lập tức trông thấy người Sài Lực kia đang nằm ngon lành ngay cửa ra vào.

Thư Triển đi qua, đá đá chân gã: “Dậy đi, Phạm Cương đi vệ sinh kìa.”

Sài Lực hừ hừ hai tiếng, người đi giống như không nghe

Sắc mặt Thư Triển trở nên lùng, quát lên: “Đại Hắc!”

Một bóng đen chạy vọt tới nơi cách đó không xa: “Gấu!”

“Cắn gã!” Thư Triển chỉ tay Sài Lực: “Không cắn chết là

Cổ họng Đại Hắc phát ra gầm gừ đầy uy hiếp, hướng phía Sài Lực đang nằm trên mặt đất rồi nhào lên

“Cắn con mẹ mày!” Sài Lực chờ Đại Hắc xông tới đã chóng bò dậy, quay người vào nhà đá, vừa chạy vừa “Mày chỉ biết chơi chiêu này à, ông mày! Đợi đó cho tao!”

Đại Hắc tặng cho Sài Lực móng vuốt, để lại ba vết trên mông gã.

Sài Lực hét lên áu áu, ôm mông chạy vào phòng bệnh.

Đại Hắc đi theo vào, đứng cửa phòng bệnh, hai mắt nhìn chằm giám sát Sài Lực việc.

Cái mông Sài Lực đau muốn nhưng sờ một hồi không thấy nên gã cũng hơi yên thế là gã vừa lầm bầm rủa vừa lấy cái ra, hầu hạ Phạm đi tè.

Thư Triển theo vào, dặn dò: thận tứ chi của hắn đấy, làm hắn đau chỗ nào, sẽ bảo Đại Hắc cắn anh đó.”

Đại Hắc đặc biệt hung ác:

Sài Lực khuất phục trước bạo không thể không cẩn thận săn Phạm Cương.

Bệnh nhân nhỏ tuổi nhất bên chứng kiến cảnh tượng này, khẽ môi. Tình trạng vết thương cậu ta là nhẹ nhất trong người, chỉ thủng một trên bụng, vậy mà của đại vu lại không hiệu quả gì.

Tuy có thể tạm thời cầm nhưng tình trạng vết thương ngày chuyển biến xấu. Sáng nay ta nhìn bụng mình, vết thương chỉ sưng đỏ mà bắt đầu hoại tử, mùi hôi thối khó ngửi.

Cậu ta rất sợ, cậu ta thể cảm nhận được bản thân lên cơn sốt, còn ngửi cả mùi thối rữa trên người

Cậu ta còn rất trẻ, ngoại bát hoàng tử, cậu ta chính đứa trẻ vị thành niên nhất trong quân, vì phạm sai nên mới bị nhét đội ngũ đi theo hoàng tử. Cậu ta chưa chết, cậu ta còn muốn về

Chỉ là cầu xin dược sư mà, vốn chẳng có gì mất thế nhưng cậu ta rất Phòng Lợi, không dám để Phòng biết cậu ta là đầu tiên cầu cứu Triển.

Cậu ta còn đang sầu lo biết làm sao mới có thể để Thư Triển chủ động cậu ta thuốc vừa không chọc Phòng Lợi, kết quả thấy được biểu hiện Sài Lực, thế là một tưởng chợt lóe lên trong đầu ta.

Giữa trưa, sau khi ăn xong thịt mà Sài Lực vừa nói vừa đưa đến, bệnh nhân tuổi nhìn thấy Thư Triển ra nhà đá thì lập ôm bụng, cau mày, rên trong đau đớn: “Ây tôi đau bụng quá, chắc là vào đau dạ dày rồi, tôi đi ị.”

Gã bệnh nhân to con vội vàng vàng bịt mũi lại, hét “Cậu đừng có ị trong nữa, thối muốn chết, không phải đi được à? Ra ra ngoài, mau đi ngoài đi!”

Bệnh nhân trẻ tuổi tỏ vẻ tình nguyện, còn nhìn về phía Lợi bằng ánh mắt cầu

Phòng Lợi cũng không muốn ngửi thối, nhanh chóng phất tay: “Nhìn làm gì? Mày đi được cứ cút ra ngoài ị đi!”

Lúc này bệnh nhân trẻ tuổi thể làm gì khác, lề mà mề bước xuống giường, một vịn vách tường, một tay ôm ra khỏi nhà đá.

Chờ lúc ra ngoài rồi, cậu nhìn thấy Thư Triển quả nhiên ngồi trên bậc thang.

Thư Triển đang chờ Hoa Thiết đến đưa cơm. Hoa Thiết Nhi nói với anh giữa trưa ban đêm mỗi ngày sẽ đến cùng anh, sẵn tiện anh tiếng phổ thông phổ cập thường thức.

Bệnh nhân trẻ tuổi ôm bụng, lẽ đi đến bên cạnh Thư cố hết sức cúi người, khẽ: “Dược sư đại nhân.”

Lúc bệnh nhân trẻ tuổi bước Thư Triển đã nghe được tiếng Anh nghe cậu ta nói thì quay đầu, thấy thiếu niên đến đầu đầy mồ nhưng mặt mũi vẫn sức nịnh hót gọi anh “dược sư đại nhân” , lập đoán được mục đích thiếu niên đây.

“Vết thương đau lắm à?” Thư hỏi.

Bệnh nhân trẻ tuổi vội gật

Thư Triển: “Mặt cậu đỏ bừng, đang sốt rồi. Như vậy nói tình hình của cậu không tốt cho lắm.”

Bệnh nhân trẻ tuổi sắp khóc nơi: “Dược sư đại nhân, tôi rồi, tôi không phải cố chế giễu ngài, tôi chỉ là... Phòng Lợi không thích tôi không dám đắc gã nên mới hùa theo thôi. Tôi không hề kỳ thị Tàn đâu, thật đấy ạ! Dược đại nhân, ngài mau tôi với.”

Thư Triển lần đầu tiên nghe ta nói không kỳ thị mình mỉm cười: “Cậu đang cầu tôi đấy à?”

Bệnh nhân trẻ tuổi điên cuồng đầu: “Dược sư đại nhân, cầu ngài, cứu tôi đi mà!”

Thư Triển rất thẳng thắn trả “Được, cậu về đi, chờ lát tôi sẽ bôi thuốc cho

Bệnh nhân trẻ tuổi vui mừng hở. Cậu ta không ngờ Thư lại dễ nói chuyện đến Cậu ta còn tưởng Thư Triển cầu xin là cậu phải nỗ lực trả giá cực lớn, ai ngờ cần nói suông hai câu là Triển đã đồng ý cứu cậu luôn.

Nhưng còn một vấn đề nữa, niên lắp bắp nói: “Dược sư nhân, lát nữa ngài trực đến bôi thuốc cho tôi, hai Phòng Lợi nhìn thấy chắn sẽ nghi ngờ, cầu xin ngài, tôi sợ họ đánh tôi. Tôi...”

Thư Triển: “Vậy cậu muốn thế

Thiếu niên vội vàng đáp: “Lát ngài có thể ra lệnh cho nói Sài Lực không nghe không làm việc đàng hoàng, để phụ trách hầu hạ Phòng Lợi, sau đó dùng việc cho tôi thuốc ban thưởng và dụ dỗ tôi, không ạ?”

Thư Triển suýt nữa đã bật thiếu niên này coi như có vọng cầu sinh mạnh thật, mà có thể nghĩ ra cách thế. Anh vốn không ác cảm gì với ta, thằng nhãi này đi lải nhải mấy câu cũng không hưởng gì tới anh, thế là lập tức gật đầu “Có thể.”

Thiếu niên vui đến mức bật thật luôn: “Huhu, dược sư đại ngài tốt quá đi. Chờ khỏe lại rồi tôi sẽ làm cho ngài, không cần Lực nữa đâu ạ.”

Sài Lực còn chưa biết công của mình đã bị người ta mất, có khi biết rồi còn cực kỳ vui mừng. Nhưng cũng là hiện tại chờ sau này...

Thiếu niên vô cùng hứng khởi vào nhà, tất nhiên vẫn không tiếp tục bày ra vẻ nhăn nhó như mướp đắng.

Phòng Lợi và gã to con hề nghi ngờ cậu ta.

Buổi chiều, chờ Thư Triển quay cũng không cần tìm cái cớ, Sài Lực lại lủi rồi, mà Phòng Lợi và gã con đều muốn giải hai cái gấp nhất đời người, đang la hét ới.

Thư Triển cười khẩy, đứng trong bệnh hỏi: “Nhốn nháo cái gì? anh cũng đâu phải không cử động. Thế này đi, trong các anh, ai đồng ở đây chăm sóc nhân, tôi sẽ bôi thuốc người đó. Nói đi, các anh đồng ý đây?”

Khóe miệng gã to con khẽ nhích nhưng nhìn qua Phòng Lợi, lại nuốt ba chữ “tôi ý” suýt thốt ra ngược trở

Phòng Lợi tất nhiên không đời đồng ý. Dù có cho gã miễn phí thì gã cũng bao giờ đi hầu hạ người chuyện ăn uống tè

Thư Triển đảo mắt một vòng mặt ba người, chỉ vào bệnh trẻ tuổi như lẽ dĩ “Cậu, tên là gì?”

Thiếu niên tỏ vẻ không biết sao, trả lời: “Tôi tên Tây

Thư Triển: “Tây Thụy, tôi lấy phận dược sư của lãnh địa lệnh cho cậu, từ hôm trở đi, cậu phụ trách chăm bệnh nhân ở đây, lao chính là thuốc tôi. Cậu có thể từ có muốn từ chối không?”

Bờ môi Tây Thụy khẽ run cuối cùng vẫn phát ra thành “Tôi... tôi nghe lệnh ạ, sư đại nhân.”

Tây Thụy lại nhìn Phòng Lợi ánh mắt cầu xin, tỏ ý ta cũng không có cách

Phòng Lợi tái mét cả mặt, nề hừ lạnh.

Trong lòng gã to con ghen đến cực điểm, cũng quái gở về phía Tây Thụy lẩm lẩm bẩm gì đó.

Tây Thụy âm thầm thở phào nhõm, quay đầu lại liền nở cười đầy nịnh nọt với Triển.

Thư Triển nói lời giữ lời, nhanh đã kiếm tra vết thương Tây Thụy.

Vết thương của cậu ta vẫn đang rướm máu, Thư Triển không thận nhìn thấy, lập tức đầu, suýt nữa đã ngất xỉu.

Qua hồi lâu, anh mới đổi mắt mình sang hình thức quan năng lượng trước, lúc này lần nữa nhìn vào vết thương Tây Thụy.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận