Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 37 / 50  ·  74%
Mở Cửa
Chương 37: Thực tế khắc nghiệt (2)
08/09/2026 21:00· 2,532 từ

Tiếp theo, ông lão liên tiếp bố và hoàn thiện chủ đề mình đã chuẩn bị, tiết tấu nhanh như chớp không hề tạo thành hỗn

Trong đó bao gồm các điều bảo mật như: tất nhân sự trong bộ phận mới áp dụng hình thức ở thể, trong quá trình công không được ra ngoài, được tự ý liên hệ người càng không thể tiết lộ nội công việc cho bên thứ vân vân và mây

Có nghĩa vụ tự nhiên cũng quyền lợi. Ông lão bố đãi ngộ không đến mức hài lòng tất cả mọi nhưng cũng đạt mức trung trở lên. Hơn nữa, mọi người coi trọng cũng không những phúc lợi bên ngoài, mà lợi ích tiềm ẩn khi gia nhiệm vụ lần

Nửa tiếng sau, ông lão khép tài liệu bản thân theo, kế đến lấy cuốn sổ chép từ trong túi ra, một ngụm trà dưỡng sinh đựng trong bình giữ tự mang đến rồi nói: “Mấy vặt vãnh đã nói xong, giờ ta sẽ đi vào trọng Các vị cùng tôi giáo sư Thư kể chúng ta nghe toàn bộ trình xuyên qua cánh không gian của cậu được không nào?”

Bộp bộp bộp. Ông lão dẫn vỗ tay.

Trong phòng họp lập tức vang một tràng tiếng pháo

Thư Triển: Lão già này cũng dằn phết!

Trần Miện giả vờ không nhận Thư Triển, một tay miệng, nhịn cười muốn ná thở. không ngờ phía trên vậy lại để vị đại lão tới phụ trách bộ mới. Nhưng mà có ông ấy trấn, đám người dám rục rịch tay ra đúng là phải nhắc một phen. Hai bên cục Sự Vụ Biệt kia cũng chỉ đành ngoãn ngồi yên đó chim cút mà không hó hé tiếng nào.

Hai tay Thư Triển trống trơn, như không chuẩn bị cả. Trên thực tế tất cả nội dung đều đã nằm trong đầu anh.

“Tôi chỉ muốn nói ba điểm. nhất, tôi và Đại đúng là đã xuyên qua cửa gian kia vào 28 ngày Không, nói chính xác phải cái cửa đó đã tôi và Đại Hắc vào.”

Thư Triển mô tả toàn bộ trình và cảm nhận anh bị hút vào, sau đó bị quăng ra khỏi cửa.

“Cậu nói lúc cậu bị ném ngoài, quần áo trên và mấy thứ đồ lặt vặt cầm theo đều không thấy à?” Giáo sư Trịnh bắt trọng điểm.

Thư Triển gật đầu: “Đúng vậy.”

“Nhưng thời điểm cậu xuyên về, áo trên người lại nguyên.” Giáo sư Trịnh rối rắm.

Thư Triển nói: “Đây cũng tôi không thể nghĩ Có lẽ vấn đề nằm ở liệu quần áo, hoặc là môi trường của cả hai có khi xác suất là liên quan đến cửa không nữa. Điểm này thì e rằng chứng thực và thăm dò nhiều mới hiểu rõ

Giáo sư Trịnh và vài nhà học tham gia cuộc nhanh chóng ghi chép lại, dự sẽ lấy nó làm trọng nghiên cứu.

“Anh cảm thấy anh có thể cửa không gian hút lần nữa không?” Uông Sâm Đào nhịn được hỏi.

Thư Triển: “Tôi không biết.”

Uông Sâm Đào: “Tôi hy vọng đừng vì thành kiến

“Tôi còn tưởng lần trước cố ý bỏ quên ở nhà, bây giờ xem ra có thói quen vứt đồ bãi nhỉ! Chẳng lẽ giáo tiểu học không nói biết: chuyện tương lai có thể đoán nhưng không thể tuỳ tiện luận à?” Thư Triển quay đi, nói với mọi

“Nếu còn ai muốn đặt câu nữa, tôi mong đó vấn đề có trình độ một Mấy loại nghi vấn như vị cảm thấy, các vị các vị nghĩ’... thôi nói ra thì hơn, chỉ tổ phí thời gian của mọi người.”

Tốt lắm, chặn được khối người đặt câu hỏi luôn.

Uông Sâm Đào quay đầu nhìn Chu, ánh mắt điên ra hiệu: Thấy chưa! Tôi đã anh ta hận tôi mà!

Lão Chu cười, âm thầm vỗ hắn, cũng đáp lại ánh mắt: Yên tâm đi. Không hận đâu, cùng lắm là ghét thôi.

Uông Sâm Đào muốn khóc lắm Bị một nhà sinh học, đồng thời còn là nhà chế thuốc cấp quốc bảo ghét, hắn có nên nhân hội trước lúc hết kiểm tra sức khoẻ cuối cùng, thêm vài gói bảo hiểm nữa đây?

Thư Triển không cần biết Uông Đào là vốn có tính như thế, hay là vì cầu nhiệm vụ. Anh chỉ người này muốn bắt nạt và chó cưng của đã thế còn suýt nữa thì công. Tất nhiên anh sẽ không cho hắn sắc mặt tốt

Nếu đối phương tránh né anh thôi, anh cũng lười tới cửa, nhưng nếu đối phương tình chạy đến trước họng của anh thì đừng trách anh lại đánh trả te tua tơi tả.

“Tiếp theo, điểm thứ hai, đây điều mọi người tâm nhất: Sau khi tôi và Hắc bị ném ra ngoài, thật đã đến được một tinh, trên đó có sinh vật có trí tuệ giống người sinh sống.”

Một hòn đá dấy lên ngàn sóng!

“Hành tinh?!”

“Sinh vật có trí tuệ giống người?!”

Ngay cả bộ trưởng Uất Trì cũng không thể ngồi ông nhích người về phía trước, hỏi: “Cậu nói kỹ một sao cậu biết đó là hành tinh? Cậu có những tinh thể khác không? Chỗ có mặt trời chứ? Cậu và Hắc có thể sống ở tận một tháng, nói chỗ đó có oxy cả nước nữa, đúng không?”

Giáo sư Trịnh cũng hỏi một “Cậu nói là ‘sinh có trí tuệ giống con người’ Dáng dấp bọn họ ra Trình độ văn minh thế Đối xử thân thiện bài xích với người đến từ tinh khác? Một tháng này cậu kiểu gì? Cậu có giao thân mật với bọn không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=37]

Các nhân viên nghiên cứu khoa khác cũng đưa ra loạt vấn đề họ muốn hỏi, địa hình, địa chất, ngôi trên trời đến động thực các loại côn trùng, thứ trên đời.

Thư Triển chờ họ hỏi xong yên tĩnh lại rồi từ tốn nói:

“Tôi sẽ viết một bản báo nội bộ, trình bày những thông tin chi tiết về văn, địa lý, trình độ văn, sinh thái và nhiều khác của nơi đó tải lên ổ đĩa chung dùng chia sẻ công việc của chúng

Chỉ cần có quyền hạn vị có thể truy vào xem được. Điều quan trọng này là tôi muốn nói thứ ba.”

Uất Trì Phi ngồi ngay ngắn chỗ cũ: “Cậu nói

Thư Triển đảo mắt nhìn nhóm “Trọng điểm là theo những gì tôi thấy về hoàn môi trường ở đó thì dân bản địa cực kỳ thốn lương thực và

Thôi Minh Chí nãy giờ không hội mở miệng liền hớn ha hớn hở, nói “Thế chẳng phải vừa khéo Chúng ta có thể chi cho bọn họ một lương thực nhất định, hoặc là tiếp tiến hành giao dịch luôn. cần bọn họ chịu nhận phẩm của chúng ta chúng ta có thể đổi những sản phẩm đặc của bọn họ, như sản chẳng hạn.”

Những người khác cũng cười phụ theo.

Thư Triển nghe mấy lời bàn này, nhếch miệng cười không cười, nói tiếp:

“Nhưng mà tính công kích của họ rất mạnh, CỰC MẠNH.

Mỗi một thổ dân ở đó tôi từng tiếp xúc có thể gọi là đao thương nhập, lực tác động của yếu nhất trong số bọn có thể ngang bằng con voi.

Cơ thể bọn họ có thể động tạo ra lớp giáp kim loại để che chắn, vệ những bộ phận quan hoặc tương đối yếu ớt, bị tổn thương. Năng chữa lành và khả năng chống trùng vết thương của bọn họ vượt xa Nhân Loại trên Đất chúng ta.”

Sắc mặt của mọi người đang trong phòng họp đồng thay đổi.

Thư Triển mài dao soàn soạt: ra, sức ăn của họ rất lớn, mỗi ngày đều không đủ no. So với việc, bọn họ càng muốn săn hoặc cướp bóc Bọn họ không thích trở thành sáng tạo, mà chỉ thích làm săn mồi, chuyên đi cướp

Trong phòng họp im phăng phắc tiếng động.

Một lát sau, Uất Trì Phi bình giữ nhiệt ra, “Tôi hiểu ý cậu. Cậu muốn cho chúng tôi biết: chúng có thể qua đó, đối cũng có thể sang Mà so với chúng ta, có bọn họ sẽ cực thích hoàn sống ở Trái Đất.”

Thư Triển: “Chưa chắc là thích, tôi nghĩ bọn họ không để ngại chạy sang đây bóc một phen đâu.”

Thư Triển nói đến đây thì lại một lát. Lúc anh không định nói thẳng ra như vậy, nhưng có vài rõ ràng là quá lạc nên tốt hơn hết anh nên đánh đòn phủ đầu

“Anh biết sao tôi có thể sót ở đó suốt tháng không?”

Đám người cùng nhìn về phía

Thư Triển đan hai tay vào

“Bởi vì dáng dấp người Trái chúng ta giống y Thiên Tàn chỗ bọn họ, mà Tàn trong mắt thổ dân địa cũng như kẻ siêu vừa sinh ra đã nghếch, đã thế tứ chi còn tật trong mắt chúng ta.

Không chỉ vậy, người dân trên tinh này còn xem Tàn là điềm gở. Nếu không tôi biết được chút kiến về thuốc thì nói không đã bị bọn họ trời rồi.”

“Nói vậy... sinh vật có trí bên kia còn đang trong thời kỳ xã hội nguyên man rợ à?” Giáo sư vừa đẩy kính lão vừa

Thư Triển lắc đầu đáp: “Suốt tháng ở đó, tôi bị vây trong một khu vực không nhìn thấy gì nhiều. mà khi tiếp xúc với họ, tôi nghĩ trình văn minh của bọn họ không thấp, chỉ là con đường phát khác với Trái Đất chúng

Anh không nói chuyện năng lực văn ra, vì anh thấy hiện tại anh đã đánh đủ đòn đả kích, khiến cả những người đang có ở đây tỉnh táo

Rốt cuộc thì lão Chu của Sự Vụ Đặc Biệt phát biểu đượ ý kiến của Ông ta dựa vào lưng cầm điếu thuốc lá trong nhưng không đưa lên mà nói:

“Nếu dáng dấp chúng ta giống Thiên Tàn mà bọn nghĩ, vậy nếu bọn họ phát bản thân có thể đến Đất, nhìn thấy nhiều Thiên thống trị Trái Đất vậy...

Đặt mình vào vị trí của họ mà nghĩ thử nếu chúng ta nhìn thấy một tàn tật ngu si thế lại thống trị được cả hành tinh, các vị làm thế nào?”

Tất cả mọi người lần nữa thit thít.

“Tiếp quản.” Trần Miện phá vỡ lặng này.

“Chính xác.” Lão Chu ngồi thẳng

“Tiếp quản xem như là cách khá êm tai rồi. sợ đối phương sẽ xem người Đất chúng ta là những vô danh tiểu tốt rồi tiếp khai chiến, muốn diệt tất cả chúng ta. Trên Đất, chiến tranh nhân danh thanh kiểu này cũng không phải xảy ra mới một lần...

Mặt khác, mọi người đừng quên, người ngoài hành tinh còn đang trong tình trạng vừa lương thực vừa thiếu nước. đấy thôi là bọn họ có hai yếu tố để phát động chiến tranh rồi.”

Ông ta nói đến đây, trên mặt của mọi người phòng họp đã không còn ý nữa.

Bộ trưởng Uất Trì lần nữa mắt lên mặt Thư “Giáo sư Thư, tôi muốn nghe kiến của cậu. Nếu sau cửa không gian vẫn có khởi động, chúng ta nên tiếp nhận người bên kia cửa đến Trái Đất không?”

Thư Triển biết câu trả lời theo của anh rất trọng, chuyện này liên quan đến Trụ tinh, người bên kia sang đây sẽ là khách bị trực tiếp đánh

“... Bọn họ có tính uy rất lớn nhưng cũng phải không giao lưu được.”

Sau khi kết thúc cuộc họp, Trì Phi muốn giữ Triển lại nói chuyện riêng nhưng lại lấy lý do muốn thăm Đại Hắc để từ

Trần Miện nhân lúc không ai ý liền đuổi kịp đi tò tò bên cạnh anh, đi vừa nhỏ giọng hỏi: có vẻ cũng không tán chuyện hai bên thế kết nối và giao lưu với nhỉ?”

Thư Triển nhìn bạn mình bằng mắt như đang nhìn ngốc: “Trong suốt lịch sử loài anh từng thấy nền văn nào có thể chung sống hợp với các nước giềng từ đầu tới cuối chưa? bình cũng là sau chiến tranh có thôi!”

“Tôi không phủ nhận điểm này đây là điều mà người phía trên phải lo nghĩ. thể tạo thành cuộc xâm lẫn nhau hay không, cả và tôi đều không nào khống chế được.”

“Đúng đấy, tôi không cách nào chế được nên tôi không muốn trở thành đầu sỏ khả năng khơi mào đại giữa hai hành tinh.”

Trần Miện ngẩn người.

Thư Triển đóng cửa thang máy, chối Trần Miện tiến

Nhìn tấm gương trong thang máy, Triển sờ lên tóc Đã một tháng không cắt, tóc anh hơi dài ra rồi.

Ừm, chờ đón Đại Hắc đang kiểm tra về, anh đi cắt tóc. Không biết tổ cần của bộ phận Thế Mới có cung cấp dịch làm tóc không nhỉ?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận