Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 28 / 50  ·  56%
Mở Cửa
Chương 28: Dược sư Thiên Tàn lợi hại (1)
02/09/2026 00:30· 2,830 từ

“Không phải người mà Thiết Giáp Thú hả?” Hoa Nhi hỏi người vừa chạy đến.

Đại hán đầu trọc cuồng gật đầu: “Đúng đúng chính là Thiết Giáp Thú! Đông lắm, cả một bầy ạ! Con dẫn đầu còn biết lửa nữa!”

Hoa Thiết Nhi chống cười to: “Thế thì có phải sợ chứ! Chúng cũng là cả thôi!”

Hai mắt gã đại đầu trọc báo tin thoáng sáng rỡ, lập tức bừng tỉnh: nhể~! Tất cả chúng thịt! Móa nó, lâu lắm ông đây không được nhiều thịt như vậy nên sợ ngáo người ấy mà! Woa ha... Ủa mà điện hạ, thịt kia hơi dữ dằn với đông, chúng ta tóm gọn thế nào đây ạ? rằng chúng ta cũng là thịt mắt chúng đấy.”

Hoa Thiết Nhi vung “Sợ cái gì! Đi, bản tử dẫn bọn mi đi bắt ăn!”

Gã đại hán đầu nhảy dựng lên: “Đi đi

Trước khi đi, Hoa Nhi còn không quên dặn Thư Triển: “Anh trốn vào hang của đại vu trước đại vu chưa nói ‘được’ thì đừng ra ngoài. Anh ớt thế này, vừa bị Thiết Thú chạm vào tí xíu biến thành bùn nhão liền, không?”

Thư Triển vốn định cùng hắn nhìn thử xem gì gọi là Thiết Giáp Thú:

Thư Triển chỉ kịp to với hắn: “Trông chừng Hắc giúp tôi nhé!”

“Yên tâm!” Hoa Thiết khoát tay, dẫn theo gã hán đầu trọc đang dạt dào phấn khó hiểu chạy còn vừa chạy vừa thổi còi.

Thư Triển chỉ có nghe ra sự khác biệt tiếng dài, tiếng ngắn, đoán chừng Thiết Nhi chắc là truyền đạt mệnh lệnh gì đó qua tiếng huýt còi

Thư Triển quay người, Xá Ngu đại vu đã ra khỏi nhà đá.

Xá Ngu: “Đừng lo. đến nay bát điện hạ chưa thức tỉnh nhưng hắn không kẻ yếu. Hắn đã sẽ dẫn mọi người đi bắt ăn thì chắc hẳn có dự tính sẵn. Cậu vào ta đi.”

Thư Triển đi theo Ngu vào nhà đá.

Bốn người Phạm Cương nghe được tiếng huýt còi, có thể ngồi lên được đều thẳng ngồi dậy.

Tây Thụy siết chặt hỏi: “Đại vu, dược sư, phải bên ngoài có người tiến chúng ta không ạ?”

Đại vu lắc đầu: phải, chỉ là Thiết Giáp xông tới thôi. Bát điện hạ dẫn người đi xử các cậu cứ yên tâm dưỡng không nên nghĩ nhiều.”

Bốn bệnh nhân yên người đã ngồi dậy cũng nữa nằm xuống.

Xá Ngu bảo Thư chờ một lát, bản thân quay về hang đá phía sau, tiếp ôm ba khối loại to lớn ra.

Thư Triển chỉ cần kích thước của khối kim kia cũng đủ biết mình tuyệt không ôm nó đi thế nhưng Xá Ngu trông lớn như vậy lại nhấc nó di chuyển rất chi dễ dàng. Không biết là thứ kia có mật độ loại thấp hay là ông lão sức mạnh đỉnh chóp đây.

Xá Ngu ôm khối loại đi vào cửa nhà làm ra một cánh cửa kim dày chắc ngay tại trường.

Xá Ngu lắp cánh kim loại vào chỗ cổng vò của nhà đá vốn chỉ một tấm rèm da. biết ông làm thế nào mà cạnh của cánh cửa loại lại có thể vừa khít chút kẽ hở với khung nhà đá.

Để dễ quan sát thoáng khí, Xá Ngu còn thêm một cái mắt mèo ở giữa phía trên cánh

Ông cũng dùng phương tương tự che cửa sổ

“Được rồi, lần này dù Thiết Giáp Thú có tới thì chúng ta cũng có lực ngăn cản tạm Các cậu ở bên trong đừng ra âm thanh gì, Giáp Thú không nghe thấy tiếng không ngửi được mùi vị không nhìn chằm chằm vào này đâu.” Xá Ngu cảnh báo bốn bệnh nhân, dẫn Thư đi đến hang đá sau.

Xá Ngu đứng ngay phòng làm việc của mình, nhiên xoay người lại nhìn Thư bằng ánh mắt phức

Thư Triển hơi thắc nhìn lại ông, hoàn toàn có cảm giác căng thẳng sợ bất an như Tàn bình thường khi phải đối với người có chức cao, càng không có cái gọi tự ti.

Thiên Tàn này không là do dị đoan bồi ra thật đấy chứ? Ý nghĩ bất giác lóe lên đầu Xá Ngu đại vu nhưng nhanh phần nghi kỵ bị ông ép xuống.

“Cậu có thể nói ta biết rốt cuộc thì là người dạy cậu cách chế không?”

“Trường học, thầy cô, nhiều.” Ở đây cũng có gọi thầy cô, chỉ là không trường học.

“Trường học?” Xá Ngu không hiểu từ này, tưởng là tên người: “Người thầy dạy dược tề học tên Trường Học à?”

Thư Triển muốn cười nhịn xuống được, không thừa cũng không phủ nhận.

Xá Ngu cố gắng lọi trong trí nhớ của nhưng ông nghĩ nát óc cũng nhớ ra bản thân nghe dược tề sư nào tên Học cả.

“Cậu không phải người Trấn Hải quốc, đúng không?” Ngu còn không dám nói mình được tên tuổi của cả dược tề sư trên khắp Hải quốc, huống chi ngoài Trấn Hải quốc còn nhiều quốc gia và bộ khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=28]

Thư Triển lắc đầu.

“Hèn gì cậu phát tiếng phổ thông kỳ quái vậy, mới đầu còn không biết nữa. Khụ, phương pháp kim và chỉ may da thịt cũng là thầy Trường của cậu dạy cho cậu à?” Ngu giả vờ lơ đãng

Thư Triển gật đầu.

“Kiểu phương pháp này biến ở chỗ các cậu à?”

“Phải.”

Xá Ngu thoáng yên nếu là phương pháp trị rất phổ biến ở một nơi đó thì nói rõ hề dính dáng gì tới dị rồi, nếu không tháp vu của nơi ấy chắc chắn đả kích kiểu phương pháp liệu này, cũng sẽ lan chuyện này cho những tháp đại khác biết.

“Cậu chờ một chút.” Ngu đẩy cửa, tiến vào làm việc, lát sau ôm một rương ra.

Xá Ngu đặt cái lên mặt bàn ở giữa ăn, mở nó ra: “Đây đều vật liệu thuốc mà này ta mang từ tháp đại ở vương thành đến, còn nhiêu đây, toàn bộ đều trong này.”

Xá Ngu vuốt ve rương, cực kỳ không nỡ vẫn tránh sang một bên, chừa một vị trí: “Cậu thể chế ra thuốc sơ cấp, thấy rất rõ năng chế thuốc của cậu đã vượt ta.

Tuy ta biết vài thuốc nhưng đều chỉ dành người thường, nhiều khi vẫn là vào dược lực của thân thảo dược. Đối với những thương nhẹ cần cầm hoặc gãy xương đơn giản, bị gân..., ta vẫn trị được, nặng hơn thì bó tay.”

Thư Triển mơ hồ ra ý của Xá Ngu vu.

Quả nhiên, ngay sau Xá Ngu nói tiếp: “Lần kích này là từ bầy Thiết Thú rất đông, mặc kết quả thế nào, nhất định có người bị thương. chỉ dựa vào những dược liệu ngoài kia thì chắc chắn đủ dùng nhưng ta cũng mang theo bao nhiêu, trên đường dùng không ít.

Cậu qua đây nhìn trong số này có thứ có thể sử dụng. Còn nếu thể thì cậu sắp chế thuốc ra sẵn trước đi, cho lát nữa tay luống cuống, làm không kịp.”

Hai mắt Thư Triển lên vẻ tán thưởng, vị vu này quả đúng như suy ngay từ đầu của một người có phẩm chất được... kể cả khi nghe Hoa Thiết Nhi nói hắn đặc biệt chi một khoản lượng tệ lớn cho để mua dược liệu, thế nhưng hàng về tay đại vu ông lại không muốn ra, chỉ nói đã dùng hết bộ, dù người khác bắt bẻ cũng không có cách

“Cảm ơn ạ.” Thư chân thành nói lời cảm rồi đi đến cạnh rương thuốc.

Xá Ngu thấy Thư tùy tiện lấy một hạt dược liệu ra, rốt cuộc vẫn nhịn được đau lòng “Cậu cẩn thận chút đấy, chỉ ngần này thôi, dùng là không còn nữa đâu. Nếu không biết chúng là gì, thế nào thì đừng làm xộn, có thể hỏi ta.”

Thư Triển thầm nghĩ quả là cơ hội tốt nói với Xá Ngu: “Nếu có ngài hãy giới thiệu cả chúng với tôi một lần tốt nhất. Để trao tôi sẽ đưa một phần mười thuốc được chế ra thành cho ngài, xem như phí dược liệu.”

Xá Ngu xua tay: cần đâu, những dược liệu đều được mua bằng năng lượng bát điện hạ ta, không tính là vật riêng ta.”

Tuy Xá Ngu nói nhưng Thư Triển vẫn giữ định thanh toán một khoản thù nhất định.

Xá Ngu cũng không giếm điều gì, rất cẩn giới thiệu một lượt tên và dụng của các loại liệu trong rương cho Thư Triển.

Mà lý do Xá đồng ý nói ra tri quý giá như vậy cho một Tàn, chủ yếu là ông cảm thấy bản thân Thư đã có lượng tri về dược tề học rất phong Chỉ là ở những quốc khác nhau thì các loại liệu được sử dụng cũng khác biệt, hơn nữa rất thể dược liệu giống nhưng tên gọi mỗi nơi mỗi Giờ ông giới thiệu một lần giúp Thư Triển đỡ tốn nhiều thời gian đi chứng.

Tương tự, nếu Thư không phải dược tề sư tri thức phong phú, dù ông nói như vậy một đối phương cũng sẽ không nhớ bao nhiêu.

Thư Triển nhớ kỹ, ghi nhớ tất cả hình và tác dụng của những dược này trong đầu. Nhưng chỉ là điều cơ bản nhất, còn phải phân tích thể thành phần của chúng. Sau dựa trên phương thuốc được trong bộ não của anh, thể chiết xuất và tổng thành một phần thuốc thường hay không.

Xá Ngu thấy lát Thư Triển lại lần lượt lên từng hạt giống dược liệu, trực tiếp đưa vào liếm thử, hoặc bóc ra một tiếp theo cũng cho miệng rồi lại phun ra.

Ông cảm thấy khá lãng phí nhưng không hề cản Thư Triển. Ở tháp đại ông từng nhìn thấy vu tinh thông dược tề cũng nếm thử dược liệu thuốc giống vậy, có người thậm chỉ ngửi một tí liền phương thuốc và hàm lượng lượng trong đó là bao nhiêu.

Thư Triển bỏ ra tiếng đồng hồ để phân tổng cộng hơn năm mươi loại liệu trong rương thuốc.

“Đại vu, tôi muốn ngài làm giúp tôi một dụng cụ.”

Nếu muốn chế ra việc xử lý dược liệu rất quan trọng, mà Thư Triển không thể nào nghiền tất cả bằng bát nghiền thuốc Hơn nữa vừa rồi tiến hành phân tích, anh phát rất nhiều dược liệu ở này đều có kết cấu cứng, phần lớn không cắn nổi không bóp nát được.

Nếu anh nghiền nát vật cứng như vậy còn biết phải tốn mất bao lâu. kể trong quá trình rất có thể một ít thành dược liệu sẽ ra ngoài hoặc hư hỏng gian dài.

Lúc này, Thư Triển cùng nhớ nhung phòng thí chiếm diện tích gần một tầng của mình, dụng cụ nghiệm trong đó toàn là hàng cấp nhất trên Trái ngay cả ống nghiệm thủy tinh thuốc thử anh sử dụng có chất lượng tốt nhất.

Anh càng nhớ những viên nghiên cứu trợ lý anh hơn. Ui chao, họ đều xưng mình là chó nghiệm, Lý Vận thường nói cuộc của cậu ta còn sở, vất vả hơn Đại Hắc

Thư Triển nhìn Xá bằng ánh mắt rực lửa: vu, ngài có thể giúp tôi đó được không?”

Xá Ngu thận trọng ngâm một lúc rồi đồng Thật ra tự ông cũng có chút mừng thầm trong ông nghĩ phương pháp luyện chế mà Thư Triển từng hẳn là thuộc về một trường không có ở Trấn Hải Tuy bản chức của ông luyện sư nhưng mấy ai có sở thích riêng của đâu?

Sở thích của ông là chế thuốc, dù ông không đâu vào đâu cho lắm... cơ hội tiếp với bí kỹ của một trường dược tề sư khác, nhiên ông sẽ không dại qua.

Một đêm trôi qua.

Thư Triển thành công hợp được ba loại thuốc, đó có hai loại thuốc mỡ hạn sử dụng ngắn một loại được làm thành dạng viên.

Đồng thời, có tiếng còi ngắn ngủi, cao vút tai chợt vang lên bên ngoài đá.

Xá Ngu đại vu vùi đầu nghiền nát dược cho Thư Triển lập tức ngẩng đứng dậy: “Chúng ta đi đón người bị thương rồi.”

Xá Ngu mở cánh kim loại ra, ánh nắng chiếu vào, ngay sau đó là đại hán hoặc nhấc ôm hoặc vác, đưa năm sáu bị thương vào phòng lúc.

“Đại vu, chỗ ngài thuốc cầm máu không? Có huynh đệ chỉ bị mấy vết nhỏ nên không đến Một đại hán đầu trọc gấp hỏi.

Xá Ngu lấy một bình nhỏ từ trên kệ đưa cho đại hán: “Đây là cầm máu ta làm trước. Đã mở ra thì phải hết, đừng để thừa Nếu có người bị trọng thương nhanh chóng đưa đến đây, chậm trễ.”

“Cảm ơn đại vu.” hán đầu trọc nhận lấy bình xong liền chạy đi.

Xá Ngu không kịp hắn tình hình thế nào, phải nhìn về phía người thứ

Tên đại hán đầu kia cười ngu ngơ: “Đại không sao đâu ạ, bát điện dẫn đầu bọn tôi bầy Thiết Giáp Thú đến chỗ suối, chẳng phải bọn có đào một cái hố lớn đó à? Vừa khéo cho con Thiết Giáp Thú kia tắm luôn.”

“Có lẽ bầy Thiết Thú chạy tới mệt mỏi, nước, nên vừa nhìn thấy có nước liền bu lại. điện hạ nói nên đánh bại con một trong số mỗi lần dẫn dụ một con. cứ thế chúng ta sẽ thịt tươi để ăn suốt gian dài!” Một đại hán khác mừng hớn hở buông đồng bị thương xuống, không quan tâm đến vết cháy đen bả vai của mình.

Nhưng không phải bệnh nào cũng có thể nhịn hầu hết những người bị thương đưa đến đây đều rên đau đớn, mồm năm miệng la lối ầm ĩ nhóm người Phòng Lợi mau cút khỏi giường để bọn họ lên nằm.

Phòng Lợi thì mắng lại sa sả.

Thư Triển vừa bước đã nhìn thấy và nghe đủ thứ tiếng hỗn loạn trong bệnh tạm thời. Mười đại hán đầu trọc ngồi đầy phòng không lớn cho Tệ hơn nữa là trên người bệnh nhân kia đều bê máu, có người còn đang máu ròng ròng.

Thư Triển lập tức mắt, té xỉu cái đùng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận