Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 50  ·  8%
Mở Cửa
Chương 4: Điều trị trật khớp
20/08/2026 06:00· 2,061 từ

Cuối cùng thì xích trên người Hoa Thiết Nhi cũng tháo xuống.

Thư Triển thấy Barbie Kong đứng thẳng dậy, quấn đoạn xích nặng nề kia quanh rồi vỗ vỗ eo, dáng vẻ không hề cảm thấy

Ánh mắt Thư Triển theo, nhìn về phía cánh tay rũ của thiếu niên, đang hỏi xem anh có giúp được không thì đã thấy King Kong nhếch mép với mình. Cánh tay trái còn lặn của hắn giữ chặt cánh tay phải, bất ngờ mạnh xuống một phát rồi lại lực đẩy lên!

Thư Triển: “…”

Nhìn thôi đã thấy vãi chưởng.

Còn tưởng thiếu niên hành tinh này muốn giật phăng tay mình xuống luôn chứ…

Đại Hắc: “Gâu!”

“Áu Áu Áu! Đau mất!” Hoa Thiết Nhi không ngờ khớp lại đau dữ thế. trọng là hình như hắn còn sửa đúng đâu!!!

“Mình thấy vu y làm vậy mà, chuyện đơn giản vầy sao mình không làm nhể?” Hoa Thiết Nhi không tin cố chịu đựng cơn kịch liệt, lần nữa răng cười với “Thiên Tàn” hoang kia, lớn tiếng nói: “Đừng chỉ là trật khớp thôi bổn hoàng tử chỉnh lại nhanh

Nói xong, hắn lại lấy cánh tay phải của mình, mạnh xuống rồi lập tức lên.

Thư Triển nhìn cả người: Đau quá đi!

Đại Hắc bị “Gâu!” Người ngoài hành tinh này làm gì thế?!

“Ui!” Hoa Thiết Nhi muốn mất mặt với “Thiên Tàn” đuối bèn liều chết cắn răng, chỉ phát ra tiếng rên nhỏ xíu.

Nhưng thật sự quá trời quá đất!

Hoa Thiết Nhi nghiêng sang chỗ khác, len lén lau giọt nước mắt không cẩn ứa ra. Lúc quay đầu lại, mặt hắn đã tràn nụ cười không để rực rỡ như ánh nắng: “Lần tôi bị trật khớp á! đây chưa từng bị, tôi lại lần nữa xem sao, chắc sẽ được, anh chờ chút nhé!”

Tuy Thư Triển không nhóc Barbie King Kong đang nói nhưng dáng vẻ đối phương nén nước mắt, miễn cưỡng vui thì anh thấy rất

Xem tư thế kia nhóc thì hình như định thử lần nữa. Cân nhắc đến nói không chừng sau này mình Đại Hắc còn rất chỗ cần nhờ đến nhóc này, anh vội mở miệng “Từ từ đã, cậu còn lực kiểu đấy thì dù tay này có kéo lại được, sau cũng bị viêm cơ, viêm chằng thôi, sẽ xuất hiện vấn đề như trật khớp quán tính… Lúc đó, tay của cậu coi bị phế mất một nửa đấy!”

Hoa Thiết Nhi thấy Tàn” hoang dã đang nói gì còn chỉ chỉ vào cánh của mình thì lập tức nói: này chắc chắn không vấn đề gì đâu, tôi đi! Hai lần vừa rồi là thử thôi. Được rồi, đây, lần này tôi nhất sẽ chuẩn bị thật tốt!”

“Dừng tay!” Thư Triển nổ, hét lớn. Không thể nhịn nữa, cảnh tượng này đúng khiêu chiến thần kinh đến cực

Tuy anh chuyên về men nhưng cũng đã học qua xoa bóp nắn xương, kiểu cũng hơn để thằng nhóc lực này vặn vẹo lung

Tuy nghe không hiểu Hoa Thiết Nhi vẫn bị khí kia dọa sợ, động tác tức khựng lại.

Thư Triển đã đứng đi đến bên cạnh anh chàng King Kong, vươn tay về cánh tay phải của hắn.

Hoa Thiết Nhi khó “Anh muốn làm gì? Này, đây trật khớp nghiêm trọng đấy, bình thường không chịu nổi đâu, đừng đụng vào, đau á! Này, nói anh được đụng vào cánh tay của hoàng tử rồi cơ mà, anh bây giờ!”

“Gâu! Gâu gâu gâu!” Hắc đột nhiên sủa loạn, tỏ sẽ nhào lên người Hoa Nhi.

Hắn giật nảy mình lên, lực chú ý lập tức đến dã thú khắp người bùn nhão.

Hoa Thiết Nhi không “Thiên Tàn” hoang dã gây sự, nhưng con dã thú kỳ này lại có khả năng tổn hắn.

“Ờ thì… “Thiên Tàn” con thú nuôi dưỡng anh định gì thế? Anh bảo nó lại đi, nếu không bổn hoàng sẽ phản kích đấy… Áu!” Hoa Thiết Nhi kịp dứt lời đã gào to mức lạc cả giọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=4]

Thư Triển buông cánh thiếu niên ra, thành công lui

Hoa Thiết Nhi đau kinh hãi, mặt mày đầy vẻ tin nhìn “Thiên Tàn” hoang rồi lại nhìn vào cánh tay đáng thương của mình, mắt rõ ràng đã ra hai giọt đậu vàng. Có nào cánh tay của hắn bị phế luôn rồi không?

Hoa Thiết Nhi giật cánh tay phải.

Ể?

Vốn tưởng cơn đau dội sẽ ập đến nhưng nó không hề xuất hiện. Chẳng không đau mà cánh tay phải hắn còn có thể động lại.

Hoa Thiết Nhi vung cánh tay, nhấc lên hạ xuống sửng sốt, trợn mắt nhìn Triển. Sau đó như bừng tỉnh, “Ah! Tôi biết rồi, lúc trước anh hay thương lắm phải không? Đại vu bệnh lâu ngày sẽ thành y, anh chắc là kiểu nhỉ!”

Tự tìm lý do Hoa Thiết Nhi lập tức thấy Tàn” hoang dã trước mặt thuận mắt hơn nhiều.

“Xem ra anh cũng phải hạng vô tích sự. Chỉ ngón nghề này, cộng thêm tình cứu giúp bổn hoàng tử sau này anh về ở lãnh địa của chắc chắn sẽ không bị đói Biết đâu được lại dũng sĩ nào đó coi đồng ý nuôi anh!”

May mà Thư Triển câu cũng không hiểu.

Đại Hắc thấy không gì nữa bèn cúi đầu, nhai chép.

Hoa Thiết Nhi nghe thanh cắn nuốt đồ ăn, quay nhìn Đại Hắc và Hỏa Trùng trên mặt đất, âm thầm nước miếng. Hắn cũng đói, thế nhưng đường là bát hoàng tử Trấn Hải sao có thể nảy sinh đồ cướp đoạt đồ ăn dã thú đã nuôi dưỡng “Thiên hoang dã được?

Nố nồ! Hắn siêu ý đồ này luôn ấy chứ! Hoa Thiết Nhi đã trống tận bốn ngày, Hắc Tạp Nhân một lũ độc ác nạn, chẳng những không miếng đồ ăn nào mà còn tra hỏi lãnh địa của đâu!

Hoa Thiết Nhi vọt chỗ miếng Hỏa Nham Trùng cuối túm lấy một đầu, tay mạnh cái roẹt.

Đại Hắc: “Gâu gâu gâu”

Đại Hắc nổi giận, ngoài hành tinh này dám cướp ăn của nó, nó muốn chết hắn!

“Đại Hắc!” Thư Triển thời hét lên, ngăn con trai “Được rồi, để hắn ăn chút đi, ăn rồi mới làm culi. Con phụ giám sát hắn.”

Đại Hắc hướng về thiếu niên Barbie King Kong đang mạng xé rách, gặm cắn leo”. Nó nhe răng, phát ra gầm gừ trầm thấp, vuốt rạch một đường, đứt dây leo dài hơn 3 thành hai đoạn một dài ngắn rồi nằm úp sấp cạnh Thư Triển gặm đoạn dài.

Đại Hắc gặm dây một miếng lại ngẩng đầu liếc Barbie King Kong một cái, có tư thế muốn xơi tái luôn.

Thư Triển cũng đói nhưng lại không ăn được đồ đã thế còn dính máu đành nhắm mắt làm ngơ, đi một bên tỉ mỉ xét hoàn cảnh xung

Nơi này đến nửa cỏ dại cũng không có, chẳng bất kỳ loại thực vật trên đất chỉ có đá tảng đất đai thoạt nhìn cứng.

Anh còn bước đến núi nhìn xuống.

Vách núi rất cao, thể lờ mờ nhìn thấy một sông bên dưới, thế nhưng thực vật hay không thì lại rõ lắm.

Vách núi đối diện đứng, phẳng lì không có chỗ víu. Trông cứ như một núi bị người ta dùng đao ra làm đôi, chỉ dính nhau ở phần

Hoa Thiết Nhi dùng độ nhanh nhất ăn sạch đoạn Nham Trùng được chia, đến cốt cũng nhai nát rồi nuốt chỉ chừa lại mớ trên da.

Hắn nhìn về phía Tàn” hoang dã chưa có tí vào bụng, do dự một bèn chừa lại một đoạn dài 10cm, đi đến trước Thư Triển rồi đưa anh: “Tôi biết anh muốn để thú nuôi dưỡng mình ăn trước, thế nhưng anh cũng ăn chút gì đi. Thịt Hỏa Trùng tương đối non mềm, “Thiên bọn anh cũng có thể Cho anh này!”

Hoa Thiết Nhi đưa thịt ra mà lòng mề đau hắn vẫn còn đói lắm. ở tuổi ăn tuổi lớn, đừng một đoạn Hỏa Nham ngắn ngủn, dù con nguyên đai nguyên kiện thì cũng chén sạch.

Thư Triển không cẩn nhìn vào khối thịt còn đang máu, chỉ thấy hoa hết mắt. Anh vội vàng nghiêng đầu chỗ khác: “Không cần cậu tự ăn đi.”

Hoa Thiết Nhi nhìn Tàn”, không hiểu sao anh lại chối đồ ăn. Thế là cố ý đi vòng qua trước Thư Triển, đưa miếng ra thêm lần nữa: anh này, ăn đi!”

Thư Triển nhíu mày, như không thấy miếng thịt, chỉ chăm chú vào khuôn mặt thiếu niên lực sĩ.

Đại Hắc ngẩng đầu, thấy cảnh này thì lập tức đến, hất văng tay Hoa Nhi ra: “Gâu gâu gâu!”

Hoa Thiết Nhi vội chặt miếng thịt kia, nhìn Đại rồi lại ngó qua “Thiên cứ như đã hiểu được điều đó: “Anh không ăn thịt của Hỏa Nham hả? Được rồi, không phải tôi bo, không chia phần cho tự anh không cần nhá!”

Hoa Thiết Nhi cầm thịt lên, há to mồm, nhét vào miệng.

Thư Triển vuốt lông Hắc, kêu nó ăn nhanh lên.

Hoa Thiết Nhi lau dắt miếng da Hỏa Nham Trùng xích sắt, đưa tay mời Triển: “Nơi này không an toàn, Điểm Rơi Bảo Vật gần. Chúng ta đi thử xem, sau đó mau mau đi thôi.”

Thư Triển nhìn hiểu tác tay của đối phương, ngoắc Hắc mới ăn xong miếng cuối cùng: “Đi theo hắn.”

Đại Hắc chưa ăn vỏ cứng của “dây leo”. Nó thấy người ngoài hành tinh chúng lại không ném đi nên ngậm lên, chạy đến cho baba nhà mình.

Thư Triển nhìn thấy dây leo bị liếm sạch sẽ, vụn máu thịt cũng không thì mới đưa tay cầm. Anh giãn thử thì phát thứ này có tính hồi rất cao, lớp vảy giáp ngoài ngoan ngoãn rạp xuống, còn mảnh nào dựng ngược vào tay nữa.

Thư Triển học theo niên lực sĩ, quấn vỏ dây quanh hông.

Hoa Thiết Nhi nhìn tương tác giữa một người một thấy động tác của họ tự nhiên, không hề có giác kỳ quái nào.

Một người một chó theo phía sau thiếu niên lực về lại con đường cũ.

“Chờ một chút!” Hoa Nhi túm lấy cánh tay Thư ra hiệu dừng lại.

Sau đó hắn linh trèo lên phía trên của một thung lũng, tựa như đang gì đó. Một lát sau, hắn xuống nói với Thư “Không có ai, đi

Chẳng mấy chốc, bọn lại trở về chỗ cũ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận