Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 40

Ngày cập nhật : 2026-04-16 21:50:06

 Đối với câu hỏi của Ngụy Ngọc, Tứ hoàng tử chỉ biết lắc đầu, không biết giúp gì.

Hắn là một hoàng tử, quanh năm chỉ sống ở kinh thành, đến cả ngoại thành còn chưa từng đặt chân tới.

Một người mà bình thường đến giá đậu giá thóc còn chẳng rõ, thì làm sao mà biết được cây gì với cây gì, trông hình dáng ra làm sao?

Đối diện với gương mặt đầy vẻ hối lỗi của Tứ ca, Ngụy Ngọc cũng im lặng tự nói một câu xin lỗi trong lòng.

Là hắn đã đánh giá quá cao sự hữu dụng của Tứ ca rồi.

Xin lỗi nhé, là lỗi của hắn.

"Cửu đệ, thứ đệ nói đó là vật gì?"

Một số lời không thể nói ra mà không có căn cứ. Miêu tả chi tiết như vậy, chắc chắn là từng thấy qua, Bát hoàng tử đoán chắc đây lại là thứ Ngụy Ngọc nhìn thấy trong đống sách vở của hắn.

Ngụy Ngọc đáp: "Ớt ạ, vị còn cay nồng hơn cả thù du. Ăn thứ này vào có thể giúp cơ thể thải độc, ra mồ hôi, lại còn có thể giữ ấm cơ thể nữa."

"Giữ ấm?"

Tứ hoàng tử chỉ chú ý đến điểm này, khó hiểu hỏi:

"Thù du cũng có thể giữ ấm, vậy cái thứ mà đệ gọi là ớt so với thù du có gì khác biệt?"

A ha, khác gì ư?

Ngụy Ngọc ngẫm nghĩ một chút:

"Công hiệu mạnh hơn có tính không? Ăn vào là lập tức vã mồ hôi, khiến cả người nóng bừng lên, thế có tính là khác biệt không?"

Với người chưa từng ăn cay, lần đầu ăn ớt có khi bị cay đến phát khóc ấy chứ.

“Thế thì thứ này quá tốt cho bách tính ở U Châu rồi!”

Bát hoàng tử bỗng đập tay lên bàn, hai mắt sáng rực:

"U Châu khí hậu lạnh lẽo, đệ nghe Thái sư từng nói, quân dân nơi đó đa phần cơm không đủ no, áo không đủ mặc, cứ đến mùa đông là hầu như chẳng ai dám bước ra khỏi cửa. Nếu loại ớt này có thể khiến người ta ăn vào là thấy nóng người, vã mồ hôi, chẳng phải sẽ mang lại lợi ích cực lớn cho bách tính U Châu sao!”

U Châu nằm ở phía Bắc Đại Ngụy, tiếp giáp với Bắc Hồ, đất rộng người thưa. Có rất nhiều người ví nơi đó là vùng đất cằn cỗi "chó ăn đá gà ăn sỏi", thông thường những phạm nhân bị lưu đày đều sẽ bị áp giải đến U Châu.

Lời của Bát hoàng tử đã chạm đúng nỗi lòng của Tứ hoàng tử.

Tứ hoàng tử gật đầu tán thành:

"Nói rất có lý. Mùa đông bách tính thiếu ăn thiếu mặc, than củi cũng chẳng đủ dùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=40]

Loại ớt này không chỉ dùng được cho U Châu, mà các châu khác cũng đều có thể áp dụng."

"Tứ ca nói không sai, nếu có ớt, quân sĩ nơi biên cương cũng không phải khổ sở chịu cảnh giá rét trong mùa đông..."

Hai vị huynh trưởng người tung kẻ hứng, tâm tư suy tính đều là vì bách tính thiên hạ.

Điều này vô tình khiến Ngụy Ngọc trông càng giống một kẻ phế vật suốt ngày chỉ biết ăn uống.

Ngụy Ngọc: "..."

Hổ thẹn, hổ thẹn quá.

Người ta nghĩ về ớt là để chống rét, còn hắn chỉ nghĩ đến lẩu với đồ nướng, đúng là tội lỗi quá đi.

"Cửu đệ, thứ ớt này đệ biết được từ đâu vậy?"

Sau khi bàn luận xong xuôi, Tứ hoàng tử mới nhớ ra người khởi xướng vấn đề, bèn quay sang hỏi Ngụy Ngọc:

"Nếu biết được ớt mọc ở đâu, ta sẽ sai người đi mang hạt giống về."

Hắn liếc nhìn Tứ hoàng tử.

Mọc ở đâu à?

Hì hì, nói là ở hải ngoại huynh có tin không?

Ngụy Ngọc chỉ nhớ lịch sử nói rằng ớt được nhập từ hải ngoại, nhưng đó là lịch sử Trung Hoa, còn với Đại Ngụy, hắn thực sự không rõ.

Biết đâu Đại Ngụy vốn đã có sẵn thì sao? Hoặc ở vùng Đại Lương cũng nên, dù sao thì cũng phải đi tìm.

"Trong sách nói là ở hải ngoại, đệ cũng không biết cụ thể là ở đâu."

Nghĩ đến sự phát triển của ngành đóng tàu ở Đại Ngụy, Ngụy Ngọc lại cảm thấy đau đầu. Không phải là kỹ thuật đóng tàu không tốt, mà hoàn toàn ngược lại, tay nghề của các thợ đóng tàu cực kỳ giỏi. Họ sử dụng kỹ thuật ghép mộng đóng đinh, hoặc kỹ thuật ghép phẳng dùng đinh sắt xuyên chéo, thuyền của triều đình thì dùng kỹ thuật tiên tiến nhất là ghép chồng dùng đinh sắt xuyên dọc.

Thuyền guồng thì lại càng miễn bàn, đây là chiến thuyền nên kỹ thuật đều là loại tốt nhất. Chiếc thuyền guồng tốt nhất của Đại Ngụy cao tới hai ba tầng, có thể chở hơn nghìn người, tương đương với những chiếc tàu thủy đời đầu.

Thuyền bè của Đại Ngụy từ trước đến nay luôn được người đời ca tụng bởi kết cấu kiên cố, tải trọng lớn, vận chuyển nhanh và an toàn tin cậy.

Loại thuyền này dùng để vận tải lương thực hay chở người trên đường thủy thì hoàn toàn không có vấn đề gì.

Thế nhưng, tàu thuyền cổ đại đa phần là thuyền buồm, một khi gặp ngược gió hay dòng nước chảy ngược thì di chuyển cực kì khó khăn. Cho dù là thuyền chiến thì cũng chỉ có thể khắc phục được những khó khăn này ở một mức độ nhất định mà thôi.

Nếu thực sự muốn vượt ra biển lớn thì kỹ thuật đóng tàu của Đại Ngụy vẫn còn chưa đủ.

Có thể nói là "người trong nhà mới rõ việc trong nhà", những ý tứ chưa nói hết của Ngụy Ngọc, hai vị huynh trưởng đều hiểu cả.

Hai người im lặng một hồi, Tứ hoàng tử bỗng vỗ bàn cái rầm, vô cùng hào sảng nói:

"Có gì mà phải sợ! Chỉ là ra khơi thôi mà, thuyền không tốt thì để bọn cấp dưới đi tìm cách, có tiền mua tiên cũng được, ta không tin là không đóng nổi con thuyền có thể ra biển!"

Nói hay lắm!

Cái kiểu phát ngôn sặc mùi tư bản "không thiếu tiền" của giới hoàng thân quốc thích này khiến Ngụy Ngọc thích mê

Cái đầu nhỏ bắt đầu nhảy số linh tinh, tinh thần "vặt lông cừu" mọi lúc mọi nơi của Ngụy Ngọc lại trỗi dậy, hắn nảy ra một ý hay.

Hắn hỏi:

"Tứ ca, tiền thưởng là bao nhiêu ạ?"

Tứ hoàng tử khí thế hùng hồn nói:

"Chuyện quốc gia đại sự, đương nhiên là phụ hoàng chi tiền rồi."

Ngụy Ngọc, Bát hoàng tử: "..."

Giỏi thật đấy, nói năng hào sảng thế, cứ tưởng huynh ấy tự bỏ tiền túi ra thưởng chứ.

Mừng hụt rồi.

Ngụy Ngọc thu lại nụ cười gượng gạo, cầm đũa lên chuẩn bị ăn cơm.

Con đường kiếm tiền bằng bản vẽ đóng tàu từ phía Tứ ca coi như tịt, Ngụy Ngọc thầm tính toán chuyện này nếu báo cáo cho cha già nhà mình, liệu ông ấy có tìm hắn mà đòi bản vẽ không?

Ngụy Ngọc cắn đũa khổ sở suy nghĩ.

Hai cái phương pháp kia chỉ đổi được ba ngày nghỉ, vậy bản vẽ đóng tàu này đổi được mấy ngày đây?

Ừm...

Mắt Ngụy Ngọc bỗng sáng lên.

Đúng rồi!

Dù sao hắn cũng sắp ra ở riêng rồi, chỉ cần cha già không giao cho hắn chức vụ phiền phức gì, thì cuộc đời dưỡng già của hắn chẳng phải là nắm chắc trong tay sao!

Rời khỏi Tụ Phúc Lâu, ba người tiến thẳng tới phủ đệ.

Biết tình cảm giữa Bát đệ và Cửu đệ sâu đậm, Tứ hoàng tử đã đặc biệt sắp xếp cho hai người hai căn phủ đệ nằm ngay sát vách nhau.

Đều là nhà năm gian, to khủng khiếp, muốn có vườn thì có vườn, muốn có hồ nước thì có hồ, muốn có nơi luyện võ thì có võ đường, muốn có thư phòng thì có thư phòng, đi một vòng, Ngụy Ngọc cười sảng cả người.

"Tốt, tốt, phủ đệ này tốt quá, Tứ ca vất vả rồi!"

Nếu không phải sợ nói ra sẽ bị ăn mắng, Ngụy Ngọc đã muốn góp thêm vài ý kiến cho Tứ ca, ví như viện này sửa thành khu vui chơi, viện kia trồng toàn cây ăn quả, viện nọ đổi thành bể tắm suối nước nóng... tóm lại là cái gì hưởng thụ nhất thì làm! Hắn là người đi dưỡng già mà, nhà mình đương nhiên phải làm cho thật thoải mái mới đúng.

Bát hoàng tử cũng rất hài lòng. Cộng thêm cuộc trò chuyện tâm đầu ý hợp ở Tụ Phúc Lâu lúc nãy, giờ hắn nhìn Tứ hoàng tử cũng thấy thuận mắt hơn hẳn.

Quả nhiên là "lợi ích gắn kết lòng người".

Trên đường về cung, Tứ hoàng tử hỏi về chuyện bản vẽ thủy tinh.

"Cửu đệ, xây lò nung mới chỉ là chuyện nhỏ, nhưng bản vẽ đệ nói bao giờ mới có? Ta còn sai người bắt tay vào làm."

Bản vẽ Ngụy Ngọc đã vẽ xong từ đời tám hoánh rồi, hắn chỉ chờ Tứ ca mở miệng hỏi thôi.

Ngụy Ngọc ngoan ngoãn mỉm cười:

"Tứ ca, huynh nói xem đến giới quý tộc mua đồ còn phải trả tiền, đệ vẽ bản vẽ cho huynh, huynh chẳng lẽ không có biểu hiện gì sao?"

Tứ hoàng tử: "?"

Hắn nhất thời ngớ người, chưa kịp phản ứng.

Ngụy Ngọc cụp mắt, cười hết sức thẹn thùng:

"Đệ sắp khai phủ rồi, tay chân dạo này hơi... túng thiếu ạ..."

Cuối cùng cũng nghe thủng ý đồ của nó, Tứ hoàng tử tức đến bật cười, chỉ tay vào Ngụy Ngọc mấy cái:

“Khá khen cho cái thằng Ngụy Ngọc nhà đệ, dám trấn lột cả huynh trưởng, đệ còn dám đòi tiền cơ đấy!"

Bình Luận

0 Thảo luận