Sáng / Tối
Vì nhờ cậy Lưu chủ sự chép lại kỹ thuật chế tạo lưu ly, vậy nên ngay khi xe ngựa tiến vào nội thành, họ liền rẽ thẳng đến nhà ông.
Ban đầu, theo ý định của Ngụy Ngọc, sau khi vào thành họ sẽ tùy tiện tìm một tiệm sách nào đó có dịch vụ chép thuê, mượn một chỗ để viết là xong.
Thế nhưng Lưu chủ sự khăng khăng không chịu.
Ông nói loại tư liệu quan trọng này tuyệt đối không thể tùy tiện viết ở nơi đông người, dễ bị lộ ra ngoài, nhất định phải chọn chỗ vắng vẻ mới được!
Lưu Chủ sự nói rất nghiêm túc, lại có ý tốt, Ngụy Ngọc cũng hết cách, chỉ đành chiều theo, đến thư phòng nhà ông để viết.
Mà Lưu gia cũng không lớn, chỉ là một tiểu viện gồm ba lối vào với ba lối ra, trong nhà có khoảng hơn chục người hầu, đồ đạc nhìn qua vô cùng giản dị.
Có chỗ ngói trên mái còn trông như sắp rơi đến nơi.
Xem ra cũng là một vị quan thanh liêm?
Ngụy Ngọc không dám khẳng định ngay, nếu hắn cũng có thuật đọc tâm giống như phụ hoàng thì tốt rồi.
Sự xuất hiện đột ngột của Cửu hoàng tử khiến cả Lưu gia xôn xao. Phu nhân của Lưu chủ sự còn đặc biệt sai người đến hỏi chồng xem điện hạ có muốn ở lại dùng cơm hay không.
Lúc hỏi câu đó, Ngụy Ngọc cũng đang ở bên cạnh, hắn trực tiếp từ chối.
"Ý tốt của phu nhân, Ngụy Ngọc xin nhận. Chỉ là hiện giờ ta còn đang lo việc chế tạo lưu ly không màu. Nếu không nhanh chóng làm ra để cho sứ giả Tây Kỳ xem, e rằng đến khi họ trở về, sẽ cho rằng hoàng đế Đại Ngụy chúng ta nói suông, không đáng tin, làm tổn hại quốc uy.”
Lưu Chủ sự gật đầu tán thành:
“Điện hạ nói rất có lý, hạ quan sẽ lập tức thay điện hạ chép lại, còn xin điện hạ chỉ rõ phương pháp.”
Chế tạo thủy tinh như thế nào ư?
Ngụy Ngọc chỉ cần tra trên máy tính bảng là có cả đống!
Cái khó duy nhất là phải tìm ra phương pháp phù hợp nhất từ trong đống thông tin tra ra được, rồi tự mình tổng hợp lại, dùng từ ngữ mà người thời này có thể hiểu được, đọc cho đối phương chép lại.
Ngụy Ngọc và Lưu chủ sự ở lỳ trong thư phòng hơn một canh giờ.
Gần ba tiếng đồng hồ trôi qua, Ngụy Ngọc chỉ cần đọc nên còn có thể nghỉ ngơi, còn Lưu Chủ sự thì thực sự mệt lả.
Ông viết không ngừng nghỉ, tổng cộng hơn sáu mươi trang giấy, chồng lại với nhau cũng dày cỡ một ngón tay.
Sau khi đặt bút xuống, Lưu Chủ sự cố nhịn cơn mỏi nhức nơi cánh tay, nâng chén trà lên uống một ngụm, rồi hai mắt sáng rực nhìn về phía Ngụy Ngọc, cười nói:
"Điện hạ, phương pháp này của Ngài vô cùng chi tiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=24]
Hạ quan dù là người không hiểu gì về lò nung nhưng đọc xong cũng cảm thấy mình có thể tự tay làm thử! Thần nghĩ chắc đám thợ ở lò nung sau khi xem xong nhất định có thể làm ra được thứ lưu ly không màu, à thủy tinh này”
Cái tên thủy tinh là do Ngụy Ngọc sửa lại. Cái gì mà lưu ly không màu nghe quê chết được, gọi thủy tinh nghe thuận miệng hơn nhiều, lại còn tiết kiệm được chữ viết nữa.
“Việc này vẫn cần các thợ thủ công dốc sức, ta cũng không chắc có làm được hay không.”
Ngụy Ngọc mỉm cười, đặt miếng điểm tâm ăn dở xuống:
“Lưu Chủ sự, cũng không còn sớm nữa, chúng ta nên đến lò nung xem thử. Lát nữa ta còn phải vào cung bẩm báo với phụ hoàng.”
Bẩm báo là chuyện không thể nào.
Chừng nào thủy tinh còn chưa ra lò, hắn còn lâu mới dám chạy đến trước mặt cha già để tự chuốc lấy phiền phức
Chủ yếu là Ngụy Ngọc mệt rồi, nói đến rát cả họng rồi.
Hắn chỉ muốn về phủ nằm ườn ra làm một con cá mặn thôi.
…
Ngụy Ngọc đến lò nung cũng chẳng làm gì nhiều, chỉ lộ mặt một chút, gặp mấy vị thợ thủ công, rồi nói qua về chuyện lưu ly không màu chính là thủy tinh.
Sau khi hỏi xem ai biết chữ, Ngụy Ngọc liền giao phương pháp chế tạo thủy tinh do Lưu chủ sự chép lại cho người đó, dặn dò bọn họ nhất định phải nghiên cứu ra thủy tinh trong vòng bảy ngày rồi quay người rời đi.
Nghe có vẻ bóc lột quá nhỉ?
Nhưng hắn đâu có giống mấy tên tư bản chuyên bóc lột sức lao động, bắt người ta làm ngày làm đêm mà không trả lương đâu.
Hắn có trả công mà!
Trước khi đi, hắn đã nói với tất cả các thợ ở trong lò nung:
"Bệ hạ thưởng phạt phân minh. Ai có thể chế tạo ra thứ Bệ hạ muốn sớm nhất, thưởng bạc trắng một ngàn lượng, năm xấp lụa, ba thạch gạo ngon..."
Muốn ngựa chạy thì phải cho ngựa ăn cỏ.
Làm người ấy mà, tuyệt đối đừng bao giờ nói với kẻ đang đói bụng rằng “giàu sang từ việc bất chính với ta chỉ như gió thoảng mây trôi”, cũng đừng nói với kẻ nghèo rớt mồng tơi rằng “giàu sang không làm ta sa ngã, nghèo hèn không làm ta nản chí”. Đừng chỉ biết hạ mình cầu hiền mà lại keo kiệt ban thưởng, cũng đừng vội trách người khác vô đức, trước khi mở miệng, hãy nhìn xem liệu có phải họ đang sắp chết đói rồi hay không.
Trên đời này, những kẻ thánh nhân chẳng màng danh lợi chung quy cũng chỉ là thiểu số, thứ mà người đời nhìn vào, suy cho cùng vẫn luôn là những lợi ích thiết thực sát sườn với bản thân họ.
Không thấy lúc Ngụy Ngọc nói xong câu đó rời đi, đám thợ nung phía sau hắn đã hưng phấn đến mức nào sao?
Họ ngày thường làm việc cần mẫn, mỗi tháng cũng chỉ nhận được ba trăm đồng. Nay khó khăn lắm mới có cơ hội được thưởng thêm, lại còn là ban thưởng từ bệ hạ, sao có thể không khiến người ta phấn khích cho được?
Có những phần thưởng phải nói ra trước để treo lơ lửng trước mắt, như thế mới càng kích thích được tiềm năng và động lực của con người.
Còn về việc cha già chưa hề nói câu nào mà đã bị hắn "mượn hoa hiến Phật", Ngụy Ngọc chỉ có thể thầm nhủ một câu: "Để sau tính vậy".
Sai người ta làm việc thì phải trả tiền là lẽ đương nhiên, huống hồ chuyện thủy tinh này còn liên quan đến thể diện của cha già lẫn cả Đại Ngụy, cha già chắc chắn sẽ không keo kiệt đến thế đâu.
Cùng lắm thì phụ hoàng sẽ trách hắn vì tội không có ý chỉ của Người mà lại dám tự ý quyết định?
Cho nên...
Vẫn phải vào cung gặp cha già một chuyến để nhận lỗi thôi!
Ngụy Ngọc lập tức ỉu xìu hẳn xuống, đến cả cây kẹo hồ lô cũng không cứu vãn nổi vẻ mặt như đưa đám của hắn.
Lúc rời cung là từ sáng, đến khi quay về đã hơn bốn giờ chiều.
Giờ này thì khỏi nói, không chỉ Thượng Thư Phòng đã tan học từ lâu, mà ngay cả quan viên cũng đã tan làm rồi.
Lúc đến Dưỡng Tâm Điện tìm phụ hoàng, Ngụy Ngọc cứ tưởng sẽ không gặp ai, nào ngờ đi đến giữa đường lại đụng phải Đại Hoàng Tử.
Vừa chạm mặt, Ngụy Ngọc hành lễ trước:
"Đại ca bình an."
Đại hoàng tử nở một nụ cười ôn hòa, đưa tay đỡ hờ hắn một cái:
"Cửu đệ không cần đa lễ, đệ cũng đến tìm phụ hoàng à?"
"Vâng ạ."
Ngụy Ngọc ngẩng đầu, nhìn vị đại ca cao chừng mét chín của mình, cười đến là hiền lành thật thà.
Nhưng trong lòng hắn thì lại thật sự cảm thấy… đại ca không hợp với kiểu cười nho nhã này chút nào.
Phải biết rằng đại hoàng tử thân hình rắn rỏi, khí thế bức người, thể lực thì khỏi bàn, chỉ nhìn thôi cũng thấy là mẫu người sinh ra để làm võ tướng.
Ấy vậy mà vị phụ hoàng kia lại ném thẳng đại hoàng tử vào Hộ bộ suốt ba bốn năm, cứ thế mài giũa đến mức bề ngoài cũng học theo cái kiểu nho nhã của quan văn!
Đúng là… phí của trời.
Đại hoàng tử gật đầu:
"Vừa hay, đi cùng đi, hiếm khi thấy đệ chủ động đến Dưỡng Tâm Điện tìm phụ hoàng đấy."
Ngụy Ngọc cười ngây ngô, ra vẻ thẹn thùng không đáp lại.
Hắn biết nói cái gì bây giờ?
Chẳng lẽ lại bảo hôm nay hắn đi làm thủy tinh à?
Chậc, có mà ngốc mới nói.
Thủy tinh một khi ra đời, sự xuất hiện của một thứ mới mẻ như vậy, lợi nhuận thu về chắc chắn không hề nhỏ. Nếu để đại ca biết được rồi nhúng tay vào trước khi phụ hoàng lên tiếng, lúc đó chẳng phải lại thành một cuộc tranh giành lợi ích giữa hai cha con sao?
Chớ có đẩy huynh đệ ruột thịt vào chỗ chết như thế chứ.
Cứ để cha già tự mình định đoạt là tốt nhất.
Hai huynh đệ vừa đi vừa thong thả nói chuyện, bước chân thong dong tiến về phía Dưỡng Tâm Điện.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận