Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 33

Ngày cập nhật : 2026-04-16 21:47:52

 Nói về việc Ngụy Ngọc đề cử Tứ hoàng tử đi bán thủy tinh, đây không phải là một lời giới thiệu bừa bãi.

Tứ ca của hắn là một người rất có đầu óc kinh doanh, điều này đã được Ngụy Ngọc nhận ra từ khi còn nhỏ, do hắn hay chuyên đi lừa đồ ăn của ông anh mình.

Ví dụ, Tứ hoàng tử cực kỳ nhạy cảm với những con số liên quan đến tiền bạc. Khi nhắc đến đồ vật thì có thể không mấy quan tâm, nhưng một khi dính dáng đến tiền, kiểu như “Đĩa điểm tâm này tốn mười lượng bạc” hay “Nguyệt bổng của hoàng tử chưa trưởng thành là năm mươi lượng”, thì đến lúc đó nếu Ngụy Ngọc muốn dở trò lừa bịp thì Tứ hoàng tử sẽ bắt đầu cân nhắc cực kỳ kỹ lưỡng, cuối cùng mới chịu đưa ra mức thiệt hại thấp nhất.

Lại ví dụ như, sau lần đầu tiên bị Ngụy Ngọc lừa được điểm tâm, thì những lần sau đó, dù có bao nhiêu lần đi chăng nữa, Tứ hoàng tử vẫn sẽ luôn giữ cảnh giác cao độ.

Thêm nữa, vị Tứ ca này không chỉ vô tâm vô phế mà da mặt còn rất dày. Biết rõ Bát hoàng tử không ưa mình, nhưng hắn vẫn có thể giả vờ như không biết mà tiếp tục cười nói vui vẻ... Đây là điều mà rất ít hoàng tử có thể làm được.

Tóm lại, Tứ hoàng tử vừa có đầu óc kinh doanh, vừa có sự cảnh giác của thương nhân, lại có da mặt dày và địa vị siêu nhiên.

Một người như vậy không phải là ứng cử viên sáng giá nhất thì còn ai vào đây nữa?

Tất nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là Ngụy Ngọc muốn báo ân.

Bất kể thuở nhỏ có phải là hắn lừa Tứ ca hay không, thì vào lúc đó, chính nhờ sự tiếp tế của Tứ hoàng tử mà hắn, Bát ca và Tĩnh An mới có thể sống tốt hơn.

Ngụy Ngọc không phải là hạng người vô ơn.

Đối với đề nghị của Ngụy Ngọc, Ngụy Hoàng không lập tức phản đối. Bởi vì trước đó chính ông cũng từng nghĩ đến liệu có nên giao việc này cho các con trai của mình làm hay không.

Nhưng các hoàng tử vốn tự coi mình cao quý, chắc không ai muốn đi kinh doanh. Xét theo thứ bậc Sĩ - Nông - Công - Thương, địa vị thương nhân vốn thấp, nên Ngụy Hoàng đã dập tắt ý định đó.

Nhưng bây giờ Ngụy Ngọc quả quyết như vậy, lại khiến Ngụy Hoàng nhen nhóm ý định nhắm vào các hoàng tử.

"Tứ ca của con thực sự sẵn lòng sao?" Ngụy Hoàng hỏi.

Ngụy Ngọc trao cho ông một ánh mắt chắc nịch:

"Phụ hoàng nếu không tin thì cứ trực tiếp gọi Tứ ca đến đây đi ạ."

【Một nhân tài kinh doanh tốt như vậy thì phải vắt kiệt sức lao động chứ, không sẵn lòng cũng phải dụ dỗ cho bằng được!】

Ngụy Hoàng: "..."

Đến khi Tứ hoàng tử mặt đầy ngơ ngác đi tới, thì thấy Ngụy Ngọc đang cùng Ngụy Hoàng tranh luận vô cùng hăng hái, chẳng ai chịu nhường ai.

Ngụy Ngọc:

"Không đúng không đúng, không giống với những chậu cây cảnh làm bằng ngọc thạch trong cung đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=33]

Những thứ đó tuy là đồ cống phẩm, nhà thường dân không dùng được, nhưng đám người thế gia chắc chắn đều đã thấy qua rồi. Thứ chúng ta bán là sự mới lạ! Chắc chắn không thể là những thứ trước đây đã có."

Ngụy Hoàng:

"Được rồi, ý của trẫm không dùng được, vậy con nói xem, con định bán cái gì mới lạ?"

Ngụy Ngọc:

"Chuyện này thì phải nên đi huy động trí tuệ của tập thể chứ? Một mình con sao gánh nổi, Người không thể vì con kiến thức sâu rộng mà xem con như trâu như bò để sai bảo thế được."

Ngụy Hoàng, Tứ hoàng tử: "..."

Chẳng biết nói gì hơn, thôi thì cứ thỉnh an cho đúng phép tắc vậy.

Tứ hoàng tử hành lễ thỉnh an Ngụy Hoàng, rồi hỏi xem phụ hoàng gọi mình đến có việc gì.

Ngụy Hoàng chỉ tay về phía Ngụy Ngọc:

"Là ý của cửu đệ con, bảo con cầm thủy tinh đi bán với giá cao cho các thế gia. Lão Tứ, việc này con có sẵn lòng làm không?"

Ngụy Ngọc liếc nhìn cha già, lặng lẽ đứng ra nhận lấy cái oan này.

Tứ hoàng tử nghe xong thì kinh ngạc:

"Để con mang thủy tinh đi bán với giá cao?"

Giọng điệu nghe ra không mấy vui vẻ. Ngụy Hoàng đang định khuyên vài câu, nhưng ngay sau đó Tứ hoàng tử - người tưởng không bằng lòng lại hớn hở ra mặt, cái thần thái ấy toát ra thật sự trông rất “rẻ tiền”.

"Phụ hoàng yên tâm, việc này nhi thần sẵn lòng làm!"

【Thật là trùng hợp quá đi, ta cũng đang định kinh doanh thủy tinh mà! Ta và Cửu đệ đúng là tâm linh tương thông.】

Ngụy Hoàng im lặng, nhất thời cũng không rõ hai đứa này có thông đồng với nhau từ trước hay không.

Đã nhận việc thì phải làm cho tốt, để tránh nảy sinh vấn đề về sau, Tứ hoàng tử bèn hỏi cặn kẽ mọi việc.

"Phụ hoàng, việc này có lấy danh nghĩa triều đình để làm không?"

Ngụy Hoàng từ chối thẳng thừng:

"Triều đình gì chứ, trẫm đâu có bảo con đi bán thủy tinh. Việc này là do Cửu đệ con đề xuất, phương pháp chế tạo thủy tinh cũng là của nó. Vừa hay nó sắp lập phủ ra ở riêng, hai huynh đệ các con ra ngoài kiếm chút tiền để duy trì chi tiêu trong vương phủ, chuyện này rất bình thường."

Lời nói ra thì chính đáng lắm, nghe cũng rất hợp lý.

Nhưng nếu không có hoàng đế gật đầu cho phép thì ai dám làm!

Thế là Tứ hoàng tử đã hiểu.

Hắn chấn chỉnh tinh thần, đầu tiên là hướng về phía Ngụy Ngọc để tỏ lòng cảm ơn:

"Đa tạ Cửu đệ, Tứ ca ở đây cảm ơn đệ trước, đợi khi có tiền vào túi, Tứ ca chia cho đệ hai phần."

Sau đó hắn lại nhìn về phía Ngụy Hoàng, nghĩa chính ngôn từ nói:

"Phụ hoàng, tiền bán thủy tinh, nhi thần và Cửu đệ nguyện ý trích ra năm phần nộp vào quốc khố! Góp thêm một phần sức lực cho bách tính Đại Ngụy, mong phụ hoàng thành toàn!"

Ngụy Hoàng tỏ vẻ hài lòng:

"Tốt, tốt, tốt, tấm lòng này của con rất tốt, trẫm rất cảm động. Lão Tứ, trẫm thực sự nhìn con bằng con mắt khác rồi đấy."

Tứ hoàng tử ưỡn ngực ngẩng cao đầu.

"Tuy nhiên"

Ngụy Hoàng đổi giọng, vẻ mặt đầy ưu sầu:

"Đại Ngụy những năm gần đây liên tiếp gặp thiên tai, vì để cứu tế, quốc khố cũng chẳng dư dả gì, chỉ khổ cho dân chúng không nơi nương tựa, phải chịu đói chịu khát thôi."

Lời này vừa nói ra, trong lòng Ngụy Ngọc và Tứ hoàng tử đồng thanh thốt lên một câu

【Người gì mà tham vãi!!!!】

Không phải tham thì là gì?

Đường đường chính chính mượn danh nghĩa bách tính để kể khổ, mục đích là gì?

Tất nhiên là giả nghèo để đòi thêm tiền rồi!

Ngụy Ngọc ném cho cha già một ánh mắt đầy sự khinh bỉ.

Năm phần lợi nhuận rồi mà vẫn còn chê không đủ, còn muốn thêm nữa, chẳng lẽ định để hắn và Tứ ca, hai người vừa bỏ công thức vừa bỏ sức lực, đi hít khí trời mà sống sao?

Còn cha già thì ngồi đó hưởng lợi?

Đúng là tên trùm địa chủ BOSS ác ôn!

Tứ hoàng tử trong lòng cũng đang rỉ máu.

Đáng lẽ hắn có thể giữ lại ba phần cho mình, kết quả phụ hoàng không hài lòng còn đòi thêm, mà hắn thì không thể đòi lại hai phần đã hứa cho Cửu đệ được?

Như vậy thì mất mặt quá!

Cho nên cuối cùng người chịu thiệt vẫn là hắn.

Tứ hoàng tử nén đau thương, rặn ra một nụ cười nói với Ngụy Hoàng:

"Phụ hoàng nói đúng lắm, nhi thần là hoàng tử Đại Ngụy, theo lý thì nên làm nhiều việc hơn cho bách tính. Nhi thần nguyện ý nhường thêm một phần lợi nhuận nữa nộp cho quốc khố!"

【Ôi da, tim của ta đau quá đi mất!!!】

Tứ hoàng tử đau lòng, nhưng Ngụy Hoàng thì vui mừng khôn xiết.

Hoàng đế gật đầu hài lòng, xua tay cho hai người lui xuống.

"Lui ra đi, chuyện làm ăn hai đứa tự bàn bạc với nhau, có vấn đề gì thì lại đến tìm trẫm. Ồ, đúng rồi, trẫm cho phép các con có thể tìm Hôi Vệ Sứ giúp đỡ."

Hôi Vệ Sứ, một tổ chức thế lực chỉ chịu trách nhiệm trước hoàng đế, mỗi người đều là thị vệ xuất chúng "một chọi mười".

Theo lời của Ngụy Ngọc, tổ chức này tương đương với Cẩm Y Vệ thời nhà Minh.

Mấy người đó, ai nấy đều rất ngầu. Ngầu đến mức khiến người ta phải choáng ngợp! Đặc biệt là Chỉ huy sứ Hoắc Đình Ngọc, nghe tên thôi là biết đẹp trai rồi đúng không?

Hà, sự thật đúng là như vậy!

Lần đầu tiên Ngụy Ngọc nhìn thấy đối phương, hắn đã bị ánh mắt ngầu lòi đó làm cho chấn động. Khuôn mặt chỉ là thứ yếu, quan trọng là ánh mắt lạnh lùng, khí chất sát phạt, điển hình của một nhân vật tàn nhẫn bước ra từ núi đao biển lửa, rút kiếm là chắc chắn thấy máu!

Bình Luận

0 Thảo luận