Sáng / Tối
Đối với ba ngày nghỉ khó khăn lắm mới cầu xin được, Ngụy Ngọc sắp xếp như sau:
Ngày thứ nhất: Nằm trên giường nghịch máy tính bảng.
Ngày thứ hai: Nằm trên sập nghịch máy tính bảng.
Ngày thứ ba: Nằm trên ghế bập bênh nghịch máy tính bảng.
Ba ngày này, Ngụy Ngọc sống cực kỳ hưởng thụ.
Sau ba ngày làm phế vật như thế, hắn bị cha già phê bình.
Lý do Lý Thành công công đưa ra là:
"Đã hứa dâng lên phương pháp, tại sao đến giờ vẫn chưa viết ra?!"
Ngụy Ngọc nghe xong cái lý do này vô cùng sững sờ.
Cái gì vậy, chẳng phải đang nghỉ phép sao!
Hắn dùng bản lĩnh của mình để kiếm được kỳ nghỉ, sao còn phải đi viết cái thứ phương pháp chết tiệt kia làm gì?
Đã thế còn không có lương...
Tất nhiên, dù có trả lương hắn cũng không làm.
Nhưng mấy lời này Ngụy Ngọc chỉ dám để trong lòng, sau khi bị Lý Thành - người do cha già phái tới thúc giục, hắn đành lủi thủi dẹp máy tính bảng sang một bên để đi viết phương pháp.
Nhưng Ngụy Ngọc vốn là kẻ lười biếng, bảo hắn tự bỏ thời gian ra viết tỉ mỉ cái phương pháp dài dằng dặc ấy, thà bảo hắn đi nghe Thái sư giảng bài cả ngày còn hơn.
Dù sao lúc nghe giảng còn có thể làm việc riêng, chứ viết phương pháp thì đúng là chỉ có thể viết thôi.
Viết xong chắc gãy luôn tay mất!
Thật đấy!
Vì lười, Ngụy Ngọc liền đẩy việc này cho Tiểu An Tử.
Tiểu An Tử biết đọc, biết viết, đừng hỏi tại sao một tiểu thái giám nhà nghèo lại biết chữ, nguyên nhân cốt yếu chính là vì Ngụy Ngọc.
Suy cho cùng, một kẻ lười biếng như hắn, chẳng lẽ lại hy vọng hắn tự mình làm đống bài tập về nhà mà Thái sư giao sao?
Tất nhiên là giao cho Tiểu An Tử rồi!
Tiểu An Tử đang tuổi xuân phơi phới như hoa, không đọc sách viết chữ sao mà thành người được?
Thế thì phí phạm quá, Ngụy Ngọc người đẹp trai lại lương thiện, chắc chắn là muốn bồi dưỡng đứa trẻ này thành tài rồi!
Nói tóm lại, chuyện Tiểu An Tử biết chữ nghĩa là do Ngụy Ngọc tạo nghiệp, nhưng người hưởng phúc vẫn là Ngụy Ngọc.
Việc viết phương pháp đều giao cho Tiểu An Tử, Ngụy Ngọc chỉ cần ở bên cạnh động mồm là được. Tuy nhiên, hắn cũng hứa sau khi xong việc sẽ thưởng cho Tiểu An Tử một lượng bạc coi như thù lao…
Dùng một lượng bạc đổi lấy ba ngày nghỉ, cũng không lỗ.
…
Vào ngày thứ hai khi Ngụy Ngọc đang đọc phương pháp, thủy tinh đã được làm ra.
Vật phẩm do Công bộ dâng lên ngay tại buổi triều sớm ngày hôm đó, văn võ bá quan đều được tận mắt chứng kiến.
Công bộ Thượng thư Bùi Tri cùng với hai quan phó bên cạnh, tay bưng chiếc bình thủy tinh trong suốt, cả ba người thần sắc đều kích động y hệt nhau.
"Bệ hạ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=30]
Vào giờ cơm tối hôm qua, quan diêu đã luyện chế thành công một mẻ lưu ly không màu, các thợ thủ công gọi vật này là thủy tinh. Hai chiếc bình này chính là thành phẩm trong số đó, thần đặc biệt mang tới để Bệ hạ xem xét."
Hai chiếc bình thủy tinh trong suốt được hai vị Thị lang nâng trên tay. Ánh sáng xuyên qua rõ rệt, cấu trúc tinh xảo, đơn giản mà không mất đi vẻ sang trọng, mang lại cảm giác vô cùng thanh tao, đẹp mắt.
Ngụy Hoàng nhìn từ xa đã thấy cái bình này đặc biệt xinh đẹp, đúng là đẹp đến mức gãi đúng chỗ ngứa trong lòng ông!
"Mau, dâng lên đây cho trẫm nhìn kỹ xem."
Đồ vật được người hầu bên cạnh mang lên.
Bình thủy tinh không lớn, cỡ bằng bình hoa thông thường, hình dáng cũng không có gì khác biệt, nhưng khi Ngụy Hoàng cầm trong tay, càng nhìn lại càng thấy lung linh.
Thậm chí, ông đã nghĩ ra thứ không màu này — à không, là thủy tinh, thằng nhãi Ngụy Ngọc gọi như vậy, ông đã nghĩ ra thủy tinh này có thể dùng làm gì rồi.
Cửa sổ trong cung đều dùng vân mẫu, trời bên ngoài hơi tối một chút cũng không sao, trong phòng vẫn sáng sủa.
Nhưng với những nhà không dùng nổi vân mẫu để dán cửa sổ, chỉ cần trời vừa sẩm tối là trong nhà đã tối om như mực, nếu không thắp nến thì hoàn toàn không nhìn thấy gì!
Thứ thủy tinh này mà đem làm cửa sổ, chẳng phải là quá hợp sao!
Ngụy Hoàng rất hài lòng, vuốt ve chiếc bình thủy tinh gật đầu liên tục:
"Tốt, thủy tinh này cực đẹp, so với đồ Tây Kỳ tiến cống cũng không hề kém cạnh, rất tốt! Thưởng! Những thợ thủ công ở lò nung tham gia đốt mẻ thủy tinh này, mỗi người thưởng một trăm lượng bạc trắng..." - chỗ này đáng lẽ ra là nghìn nhé, nhưng tác giả chắc lộn đấy ở chap 24 là “赏白银千两” nhưng chap 30 thì lại là “人人都赏百两白银” -
Ngụy Hoàng nhắc lại đúng phần thưởng mà Ngụy Ngọc đã hứa lần trước. Đây không phải vì ông keo kiệt, mà là nhãi con đã tự mình hứa thưởng trước mặt mọi người, ông mà đổi ý chẳng phải là làm mất mặt con trai sao?
Bùi Tri nhận lệnh:
"Thần xin thay mặt cho quan diêu, tạ Bệ hạ ban thưởng."
Người được thưởng là thợ thủ công, nhưng thực tế công lao lớn nhất vẫn phải thuộc về Ngụy Ngọc.
Bùi Tri hiểu rõ điều đó, thậm chí phương pháp làm thủy tinh kia ông cũng đã xem qua, lại nghe thêm Lưu Xuân kể lại đầu đuôi sự việc hôm đó.
Bùi Tri là người chính trực, đến công lao của cấp dưới còn không tham, huống chi là của hoàng tử.
Vì vậy, sau khi tạ ơn, Bùi Tri nói tiếp:
"Bẩm Bệ hạ, thủy tinh có thể chế tạo thành công, công lao lớn nhất vẫn thuộc về Cửu hoàng tử. Điện hạ là bậc đại tài, có thể viết ra phương pháp làm thủy tinh vô cùng tường tận, thợ thủ công theo đó mới làm ra được."
Mọi người: ...!
Những người ở Công bộ đã biết rõ sự tình nên không mấy ngạc nhiên, nhưng đám Đại hoàng tử nghe xong thì chấn động vô cùng.
Đặc biệt là khi Ngụy Hoàng nói với mấy vị quần thần:
"Cửu hoàng tử thông tuệ, trẫm cũng thấy rất vui mừng"
Mấy vị hoàng tử đứng trên triều lòng dạ đều khó chịu cực kỳ.
Những khen hoàng tử thông minh, phụ hoàng không phải chưa từng nói với các huynh đệ khác, ít nhất trước đây ông đã từng khen lão Tứ, lão Thất.
Thế nhưng, chỉ vì con trai thông minh mà nói "trẫm rất vui mừng" ngay trước mặt đám quần thần thì phụ hoàng chưa bao giờ làm!
Chẳng lẽ phụ hoàng không biết lời này nói ra, đám thần tử bên dưới sẽ nghĩ gì sao? Điều này khiến những hoàng tử lớn tuổi như họ sau này biết đứng ở đâu trên triều đình đây!
Suy nghĩ của những người bên dưới, Ngụy Hoàng chỉ nghe được ở ba hàng đầu tiên:
Công Tôn Thái:
【Cửu hoàng tử... trước giờ không để ý, xem ra phải nhắc Nhị hoàng tử chú ý rồi.】
Bùi Tri:
【Có phương pháp làm thủy tinh, lại có cả cách luyện thép, không biết Cửu hoàng tử học từ đâu... Lão phu mà được tận mắt nhìn cuốn sách cổ đó một lần thì tốt biết mấy.】
Tề Thích Thủ:
【Ui da, hỏng rồi hỏng rồi, Bệ hạ lại sủng ái Cửu điện hạ đến thế sao, thất sách quá, xem ra chọn phe vẫn không nên chọn quá sớm!】
Đại hoàng tử:
【Cái thằng chết tiệt này, Ngụy Ngọc lại thật sự biết phương pháp làm ra thủy tinh, trước đây đúng là xem thường hắn rồi.】
Nhị hoàng tử:
【Cửu đệ là nhân tài nha, xem ra phải tìm cách lôi kéo hắn thôi.】
Tam hoàng tử:
【Hóa ra là có phương pháp à, không biết làm thế nào mà có được... Tan triều phải tìm Bùi đại nhân hỏi xem có mượn đọc qua được không, tò mò quá đi mất.】
Tứ hoàng tử:
【Thế này phải tìm lão Cửu đòi cái phương pháp làm thủy tinh để đi kinh doanh thôi! Thủy tinh này mang đi bán, nhìn thôi đã thấy sắp phát tài rồi!】
Ngũ hoàng tử:
【Haiz, đói quá, bao giờ mới xong đây, muốn về ngủ quá đi mất.】
Mỗi người một vẻ, đủ mọi cung bậc cảm xúc.
Ngụy Hoàng ngồi trên cao, tay sờ chiếc bình thủy tinh, chẳng buồn không quan tâm đến ý nghĩ của những người khác, ông chỉ chú ý đến điều mà Tứ hoàng tử đang toan tính: Mang thủy tinh đi bán, sắp phát tài rồi.
Rất khả thi.
Nhưng cụ thể là bán cho ai đây?
Ngụy Hoàng suy nghĩ hai giây, mắt bỗng sáng rực lên.
Đúng rồi, Đại Lương!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận