Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 1

Ngày cập nhật : 2026-04-05 23:14:44

Hoàng cung Đại Ngụy, tại tẩm điện của Hoàng đế.

Ngày thường, tẩm điện của Hoàng đế luôn trang nghiêm, tĩnh lặng, thế nhưng hôm nay giữa ban ngày, bên ngoài tẩm điện lại náo nhiệt khác thường

Hậu phi, hoàng tử công chúa cùng các đại thần đều tụ tập đến trước tẩm điện, tất cả chỉ đang bàn luận một việc

Đó chính là vị Bệ hạ bị sét đánh của bọn họ liệu có bình an vô sự hay không!

Đúng vậy, vào một ngày âm u mưa phùn, một tia sét đánh bỗng từ trên trời rơi xuống, đánh trúng Ngụy Hoàng đang trên đường hạ triều trở về tẩm điện.

Bị sét đánh vốn là điềm không lành, đặc biệt là đối với hoàng thất.

Trong mắt dân chúng, sấm sét tượng trưng cho sự trừng phạt của ông trời, chỉ có những kẻ tặc tử làm ra chuyện trời giận người oán, khiến cho ông trời tức giận mới bị trời giáng sét đánh để răn phạt.

Mà Hoàng đế bị sét đánh, chẳng phải đang ám chỉ việc trời cao bất mãn với Hoàng Đế sao!

Chuyện này đúng ra phải được hoàng thất che giấu bằng mọi giá nhưng khổ nỗi thời điểm Ngụy Hoàng bị sét đánh lại không khéo chút nào

Giữa bàn dân thiên hạ, thanh thiên bạch nhật, các đại thần còn chưa đi xa đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy, khiến hoàng thất có muốn bịt miệng cũng không bịt nổi.

Cho dù việc Hoàng đế bị sét đánh có gây chấn động đến nhường nào, thì những người đang chực chờ ngoài tẩm điện lúc này đều có một biểu cảm giống hệt nhau.

Lo lắng, sốt ruột, sợ hãi...

Nói chung ai nấy đều ra vẻ hết sức quan tâm đến long thể của Hoàng dế

Bên ngoài tẩm điện có một đám người chờ đợi, bên trong điện cũng chẳng kém là bao.

Trên chiếc long sàng màu vàng, Ngụy Hoàng vẫn đang hôn mê bất tỉnh.

Một mỹ nhân mặc cung trang lộng lẫy ngồi bên cạnh, chân mày nhíu chặt, lúc thì nhìn Ngụy Hoàng, lúc lại nhìn lão ngự y đang bắt mạch cho Hoàng đế

Phía sau vị mỹ nhân đó còn có không ít ngự y và cung nhân đang quỳ.

Chờ đợi gần mười lăm phút trôi qua vẫn chưa thấy động tĩnh gì, vị mỹ nhân mặc cung trang kia cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng thúc giục:

“Vương ngự y, Hoàng thượng rốt cuộc thế nào rồi! Ngươi là người có y thuật cao minh nhất Thái y viện, có chuyện gì thì ít nhất cũng phải nói một tiếng chứ!”

Nghe vậy, Vương ngự y rút tay lại, vẻ mặt không thấy sự hoảng hốt mà chỉ có sự hoang mang không hiểu nổi

Ông lập tức quỳ xuống, cung kính đáp: “Hoàng hậu nương nương bớt giận, mạch tượng của Hoàng thượng trầm ổn, long thể không có gì đáng ngại.”

“Không có gì đáng ngại?”

Hoàng hậu nhíu mày, nhìn Ngụy Hoàng vẫn hôn mê, vô cùng khó hiểu: “Đã không có gì đáng ngại, vậy tại sao Hoàng thượng vẫn chưa tỉnh? Đã sang ngày thứ ba rồi, chẳng lẽ...”

Chẳng lẽ bị sét đánh hỏng não rồi?

Hoàng hậu cũng không muốn nghĩ vậy, nhưng ai bảo từ xưa đến nay, Hoàng thượng là người đầu tiên bà biết bị sét đánh chứ!

Lần đầu tiên gặp phải trường hợp này, ít nhiều gì cũng có những chỗ không chắc chắn.

Dù y thuật của Vương ngự y có tinh thông đến đâu, e rằng cũng chưa từng gặp tình huống nào như này.

Vương ngự y chân nhíu mày, nhìn chằm chằm xuống đất, nghĩ sao cũng không hiểu nổi

Xét theo mạch tượng, mạch của Hoàng thượng trầm ổn, không nhanh cũng không chậm, không quá mạnh những cũng không quá yếu, nhịp mạch ổn định, rõ ràng là mạch tượng của một người khỏe mạnh, hoàn toàn không có gì bất thường!

Vậy tại sao Hoàng thượng vẫn chưa tỉnh?!

Chẳng lẽ vì mệt quá nên ngủ quên rồi?

【...Nhưng cũng đâu cần phải ngủ lâu đến vậy chứ...】

【Chẳng lẽ đầu óc của Hoàng thượng bị sét đánh hỏng rồi, chậc!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=1]

Chuyện này biết tính sao đây, nếu Hoàng đế băng hà, lão nương cũng không biết mình có thể yên ổn ngồi lên ghế Thái hậu không nữa...】

【Ôi cái bộ xương già này của bản quan...】

【Đầu gối đau quá đi mất, không biết bao giờ Hoàng hậu nương nương mới cho chúng ta về đây...】

Ngụy Hoàng cảm thấy mình vừa trải qua một giấc ngủ rất sâu, có lẽ vì ngủ quá lâu nên xương cốt cũng hơi nhức mỏi.

Ông muốn mở mắt nhưng mí mắt lại nặng trĩu.

Trong lúc ý thức còn mơ màng, Ngụy Hoàng nghe thấy đủ loại giọng nói hỗn tạp

Những giọng nói đó có cái quen thuộc, có cái xa lạ, nhưng đều có một điểm chung: tất cả những lời lọt vào tai Ngụy Hoàng đều vô cùng hỗn xược!

Lại có kẻ dám ồn ào náo loạn ngay trong tẩm điện của ông?

Đặc biệt là kẻ nói ông sắp băng hà — chính là Hoàng hậu!

Giọng nói đó ông nhắm mắt cũng biết là bà!

Hỗn xược! Đúng là quá mức hỗn xược rồi!

Lại dám ngay trước mặt ông mà nói ra những lời bất kính như vậy!

Ngụy Hoàng tức đến bốc hỏa, nhất thời bị chọc tức đến tỉnh cả người.

Ông đột ngột mở mắt, chưa kịp ngồi dậy đã vỗ mạnh một phát xuống giường.

“Hỗn xược!”

Giọng nói đáng ra phải cực kì uy nghiêm, nhưng vì phải nằm trên giường quá lâu nên có phần yếu ớt.

Nhưng đó không phải là điểm mấu chốt.

Mấu chốt là Hoàng đế tỉnh rồi!

Hoàng thượng nằm suốt ba ngày ròng rã cuối cùng cũng tỉnh rồi!

Chẳng ai quan tâm đến lời Hoàng đế vừa nói.

Hoàng hậu là người đầu tiên phản ứng lại, bà đứng bật dậy, bước nhanh đến bên giường, nhìn Ngụy Hoàng vừa tỉnh mà vui mừng đến phát khóc, khóc đến mức lệ rơi như mưa, càng nhìn càng khiến người ta thương xót:

“Hoàng thượng, Hoàng thượng! Người cuối cùng cũng tỉnh rồi! Tốt quá rồi, tốt quá rồi, Vương ngự y mau tới xem cho Bệ hạ!”

【Phù —— dọa chết lão nương rồi, tốt rồi tốt rồi, không phải làm góa phụ rồi... Chao ôi, xem ra vẫn nên có một đứa con thì tốt hơn, nhưng tự mình sinh thì đau quá, để nghĩ thử xem trong cung có vị hoàng tử nào ổn ổn không nhỉ ...】

Ngụy Hoàng nhìn chằm chằm vào miệng Hoàng hậu chính xác hơn là nhìn vào miệng bà, trong lòng hoang mang cực độ, ngay cả những lời bất kính bà vừa nói ông cũng chẳng buồn truy cứu.

Vừa rồi là Hoàng hậu đang nói chuyện sao?

Nhưng tại sao ông không thấy miệng bà động đậy?

“Tuân lệnh, Hoàng hậu nương nương!”

Vương ngự y thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, liền quỳ gối bước tới, chuẩn bị bắt mạch cho Ngụy Hoàng một lần nữa.

【Mạch đập ổn định, lưu thông, mạch tượng không nhanh cũng không chậm, không quá mạnh nhưng cũng không quá yếu, tinh thần minh mẫn, khí huyết dồi dào, tạng phủ cũng khỏe mạnh】

Ngụy Hoàng bất thình lình lại nghe thấy giọng nói của Vương ngự y.

Ánh mắt ông khẽ lóe lên, nhìn vị Vương ngự y đang im lặng, chuyên tâm bắt mạch cho mình.

Giọng nói ấy lải nhải không ngừng, dài dòng vô cùng, khác hẳn với hình tượng lão ngự y trầm ổn thường ngày trước mặt ông.

【Hửm? Hoàng thượng sao lại nhìn ta như vậy? Chẳng lẽ ta làm gì sai nên Người định lấy ta ra trị tội? Chắc là không sao đâu, thân thể Hoàng thượng khỏe lắm, dạo này ta cũng đâu có gây ra chuyện gì...】

Nhìn Vương ngự y đang im lặng, đồng tử Ngụy Hoàng giãn ra rồi lại co lại, sự chấn động trong lòng đang dần được thu nén lại.

Dường như ông đã hiểu tình trạng hiện tại của mình là thế nào rồi.

Xưa này từng có thuyết gọi là “độ tâm thuật”, lúc còn trẻ ông từng đọc rất nhiều sách nên biết rằng trên đời có những kẻ rất am hiểu lòng người, biết lợi dụng nhân tâm lại giỏi thuyết phục, dẫn dắt, khống chế và ngự trị người khác, gần như có thể nhìn thấu tâm can.

Mưu tính dùng người trị quốc của Đế vương cũng là một loại trong đó.

Chỉ là tình huống hiện giờ của ông còn thần kỳ hơn nhiều

Bởi vì, ông thực sự có thể nhìn thấu lòng người.

Ngụy Hoàng nhìn Vương ngự y một cái, sau đó quay đầu sang nghe tiếng lòng của những người khác.

Hoàng hậu đứng bên cạnh, trên mặt đầy vẻ lo lắng, ngoài mặt thì nhìn ông, nhưng thực chất trong lòng đang tính toán chọn vị hoàng tử nào là thích hợp nhất.

【Đại, Nhị, Tứ, Ngũ, Thất hoàng tử đều có mẫu phi, không ổn, Tam hoàng tử thì lớn quá rồi, năm nay đã hai mươi ba, có nhận về nuôi thì cũng khó mà thân thiết được, Lục hoàng tử tính tình ngu dốt, không được, Bát hoàng tử? Cũng tạm đi, miễn cưỡng vậy, Cửu hoàng tử... thôi bỏ đi, e rằng Hoàng Thượng cũng sắp quên luôn đứa con này rồi.】

Ngụy Hoàng: ...

Con trai của ông rẻ mạt đến thế sao? Bị Hoàng hậu chọn tới chọn lui thành cái dạng này rồi?

Ngụy Hoàng dùng ánh mắt đầy thâm ý liếc nhìn Hoàng hậu một cái.

Hóa ra vị Hoàng hậu hiền thục đoan trang của ông, trong lòng trước nay đều nghĩ về ông và đám con trai của ông như thế này đây...

Hừ!

Bình Luận

0 Thảo luận