Sáng / Tối
Vương Hỷ đáp:
"Dạ bẩm, là Hiền phi nương nương. Mấy ngày tới Hiền phi nương nương định tổ chức tiệc thưởng hoa tại đài Kiêm Gia, Tứ công chúa lại chỉ đích danh muốn ăn bánh quế hoa, nên nương nương mới dặn Ngự thiện phòng giữ lại hết ạ."
Cái này... cái này… cái này.
Ngụy Ngọc nghe xong không biết phải nói sao cho phải.
Vị Hiền phi này không có não hay sao vậy?
Hoàng đế vừa mới bị sét đánh đấy!
Hôm nay vừa mới tỉnh lại, chẳng lẽ Hiền phi vừa thấy hoàng đế tỉnh đã lập tức nói muốn mở yến tiệc?
Chắc chắn là đã ra lệnh từ lúc hoàng đế còn chưa tỉnh rồi!
Hoàng đế sống chết chưa rõ, ai nấy đến cả cười lớn cũng không dám, vậy mà người phụ nữ này ở trong hậu cung, thân phận là phi tử của Hoàng đế, không lo cầu phúc cho Hoàng Đế thì thôi đi, lại còn muốn tổ chức mở tiệc thưởng hoa ?
Rốt cuộc là ngu ngốc, hay là tự tin rằng ngôi vị hoàng đế của con trai mình đã chắc chắn rồi?
"Xì."
Ngụy Ngọc hít vào một hơi lạnh, hỏi Vương Hỷ:
"Chuyện này Hoàng hậu nương nương có biết không?"
Vương Hỷ đáp”
"Chắc là có biết ạ, ngày hôm qua Vương Du công công cũng có ghé qua Ngự thiện phòng."
Ngụy Ngọc chớp mắt.
Ồ hố.
Vương Du là thái giám bên cạnh Hoàng hậu, nếu ông ta đã đến Ngự thiện phòng, chắc chắn sẽ có người kể cho ông ta chuyện này, mà nếu Vương Du đã biết, đồng nghĩa với việc Hoàng hậu chắc chắn cũng biết.
Biết rõ mà không quản, đây là cố ý không nhúng tay vào, hay là có lòng muốn quản nhưng không dám?
Dù sao thì Hoàng hậu không có con, mà trước khi Hoàng đế tỉnh lại, Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử đều đang ngấm ngầm tranh đoạt ngôi vị.
Nếu Nhị hoàng tử lên ngôi, thì địa vị của Hiền phi...
Ngụy Ngọc - người cũng từng xem không ít phim cung đấu quyền mưu ở kiếp trước - lặng lẽ lắc đầu.
Toàn là mấy chuyện rắc rối hết cả.
Nhưng cũng may.
Chẳng liên quan gì đến hắn
Cùng lắm là mấy ngày nay không có bánh quế hoa để ăn thôi.
"Thôi bỏ đi, không có thì thôi, cũng chỉ là chuyện của mấy hôm."
Ngụy Ngọc nhẩm tính lại kho ngân quỹ nhỏ của mình, ước lượng giá cả của các loại bánh trái khác, cuối cùng chọn lấy một món có giá trị tương đương.
"Vương công công, bánh sữa Đan Ngọc có còn không?"
Vương Hỷ đáp:
"Còn ạ, nếu Cửu điện hạ muốn, ngày mai nô tài sẽ mang đến cho ngài."
Ngụy Ngọc bây giờ mới hài lòng cười:
"Được, ngày mai mang tới lúc bữa tối là được. Tiện thể làm phiền ông gửi thêm một phần đến chỗ Bát hoàng tử và Tam công chúa."
"Dạ, lão nô đã hiểu."
Ngụy Ngọc quay đầu, vẫy tay bảo Hồng Trung đang đứng chờ bên cạnh đi lấy bạc.
Trong cung nhờ người làm việc sao có thể không tốn tiền, đặc biệt là về phương diện ăn mặc này, tuy các vị chủ tử đều được cấp phát đồ dùng theo quy định, nhưng muốn ăn ngon hơn, mặc đẹp hơn thì đều phải bỏ tiền ra cả.
Cũng may mấy năm nay Ngụy Ngọc dựa vào việc “làm trung gian kiếm lời" mà tích góp được không ít.
Đợi đến khi Hồng Trung vào phòng lấy tiền, đưa cho Vương Hỷ công công một chiếc túi gấm màu xanh đậm, Vương Hỉ mới cáo từ rời đi.
Thấy người đã đi rồi, Ngụy Ngọc lại nằm vật xuống lần nữa.
Sau khi Bát hoàng tử nói chuyện với Tam công chúa xong liền trở về, nhìn thấy Ngụy Ngọc đang nằm trên ghế bập bênh, nhắm mắt thong dong cắn hạt dưa, Bát hoàng tử lập tức kéo hắn dậy.
"Giờ là lúc nào rồi mà đệ còn ở đây lười biếng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=11]
Ngày mai chắc chắn phụ hoàng sẽ kiểm tra bài vở của đệ, đệ không tranh thủ chút thời gian này mà học thì thôi đi, lại còn nhởn nhơ như không có việc gì, ta thật sự sắp bị đệ chọc cho tức chết rồi!"
Bát hoàng tử rõ ràng là mang một bụng tức trở về, bình thường chỉ uống trà nóng, vậy mà nay bưng chén trà nguội trên bàn lên uống cạn sạch.
"Đệ nói xem, lúc vào điện ta đã dặn đi dặn lại nghìn lần, bảo đệ đừng có thất thần, đừng có thất thần, vậy mà đệ đã làm gì? Phụ hoàng gọi mấy tiếng đệ cũng không thưa! Ta thấy nếu không phải hôm nay phụ hoàng không khỏe, chắc chắn đã phạt đệ quỳ chép sách rồi!"
Ngụy Ngọc bị Bát hoàng tử mắng cho một trận nhức cả đầu.
"Bát ca, huynh làm ơn tha cho đệ đi, đừng nói nữa, đệ sai rồi, đệ thật sự biết sai rồi, giờ đệ đi vào thư phòng đọc sách ngay đây!"
Đừng có cãi nhau với mấy bà mẹ, thật đấy.
Đặc biệt đối phương còn là đàn ông nhưng lại rất thích quản bạn từng li từng tí, còn quản chặt hơn cả mẹ bạn.
Thái độ phải giống như dỗ dành bạn gái vậy, có lỗi là nhận ngay, tuyệt đối đừng có cãi bướng!
Ngụy Ngọc nhận lỗi cực kỳ nhanh, khiến cục tức trong lòng Bát hoàng tử không còn chỗ phát tiết, chỉ đành tự mình nuốt xuống.
Bát hoàng tử hít một hơi, liếc nhìn Ngụy Ngọc một cái, bực bội nói:
"Đệ đúng là chỉ có cái miệng là giỏi. Thôi, ta cũng lười nói đệ nữa, nói nhiều đến mấy thì lần sau đệ vẫn cứ phạm lỗi thôi."
Ngụy Ngọc ngoan ngoãn cười hì hì với Bát hoàng tử
Bát hoàng tử không nhìn hắn nữa, mà ra vẻ suy tư:
"Hôm nay cũng không biết phụ hoàng rốt cuộc bị làm sao nữa, tuy có lần lượt quở trách mấy vị huynh trưởng, nhưng lại không hề xử phạt ai. Bình thường Tứ ca được sủng ái như thế, vậy mà hôm nay phụ hoàng chẳng hề đếm xỉa tới, ngược lại đối với hai chúng ta lại khá quan tâm... thật là kỳ quái."
Ngụy Ngọc tiện tay cầm hạt dưa lên cắn, vô tư nói:
"Theo đệ thấy thì Bát ca huynh đừng nên nghĩ nhiều quá làm gì. Phụ hoàng là thiên tử, huynh quản nổi người nghĩ gì sao? Chi bằng nghĩ xem ngày mai nên đối phó với Người như thế nào thì hơn.”
Lời vừa dứt, một cái tát trời giáng giáng xuống đầu.
"Á!"
Ngụy Ngọc đau điếng, ôm đầu oán trách nhìn Bát hoàng tử.
Thấy chưa, đã bảo là không được cãi bướng mà.
Cái vị này mà lỡ bực lên là ra tay đánh người thật đấy!
Bát hoàng tử mắng:
"Vô phép tắc, mấy lời này của đệ coi chừng bị người khác nghe thấy."
Trong tiểu viện chỉ có hai người bọn họ, cộng thêm Tiểu An Tử đứng ở cửa viện, thì có ai nghe thấy được chứ?
Ngụy Ngọc ấm ức "ồ" một tiếng.
Bát hoàng tử qua đây chỉ là để nhắc nhở Ngụy Ngọc, dặn hắn ngày mai không được lơ đãng hay lười biếng nữa.
Sau khi nhận được câu trả lời của Ngụy Ngọc, Bát hoàng tử cũng không ở lại lâu, đứng dậy trở về tẩm cung của mình.
"Haizz."
Ngụy Ngọc thở dài một hơi
Nghĩ tới ngày mai vẫn phải đứng trước mặt Hoàng đế, mệt quá đi mất.
…
Tẩm cung của đế vương được chia thành tiền điện và hậu điện.
Hậu điện là nơi ở sinh hoạt của đế vương, tiền điện thì giống như phòng tiếp khách.
Khó khăn lắm mới có cơ hội thân cận với phụ hoàng, Bát hoàng tử từ sáng sớm đã kéo Ngụy Ngọc tới thỉnh an.
Lúc đó, Ngụy Hoàng vừa mới tỉnh dậy, nghe nói hai huynh đệ họ đến, ông không cho vào ngay mà mà sai người bảo họ đến thiên điện chờ trước.
Thiên điện là một thư phòng nhỏ, bên trong đặt khá nhiều sách.
Tiểu công công dẫn đường đưa họ tới cửa, rất cung kính nói:
“Hai vị điện hạ, bệ hạ có dặn trước, mời hai vị tạm thời ở thiên điện đọc sách một lúc.”
“Đa tạ tiểu công công.”
Bát hoàng tử cảm ơn xong, đợi người đi xuống rồi, hắn mới bắt đầu quan sát thiên điện
Ngụy Ngọc không có sức lực dồi dào như Bát hoàng tử ấy.
Tiểu công công vừa đi, hắn liền xị mặt xuống ngay lập tức, nheo mắt rồi nằm vật ra cái sập bên cạnh.
Chịu thôi, tối qua đọc tiểu thuyết muộn quá. Dù biết hôm nay phải đi gặp phụ hoàng, nhưng lúc nào cũng nghĩ "đọc thêm mười phút nữa thôi", "mười phút cuối cùng thôi", tóm lại là cứ mười phút rồi lại thêm mười phút, cứ thế không dừng lại được.
Và sau N cái "mười phút" đó, hắn đã đọc một mạch đến hơn hai giờ sáng mới đi ngủ.
Sáu giờ đã bị gọi dậy, tính ra hắn mới chỉ ngủ được hơn ba tiếng đồng hồ.
Buồn ngủ chết đi được.
Ngụy Ngọc vừa nằm xuống, gần như ngủ thiếp đi ngay lập tức.
Đợi đến khi Bát hoàng tử quay đầu lại gọi hắn, thì phát hiện hắn đã ngủ say như chết, chẳng biết trời đất là gì nữa.
Bát hoàng tử: ...
Gân xanh nổi lên rồi đấy.
Thật luôn.
Hắn rất muốn đánh đứa đệ đệ này.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận