Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 8

Ngày cập nhật : 2026-04-08 22:51:38

 Trong lịch sử Đại Ngụy không phải chưa từng có hoàng tử không muốn làm Hoàng đế, chẳng qua là cực kỳ hiếm thấy.

Ít nhất thì từ trước đến nay Ngụy Hoàng chưa từng gặp qua bao giờ.

Cho đến hôm nay, ông mới gặp một người như Ngụy Ngọc.

Chỉ qua một lần tiếp xúc ngắn ngủi, dù Ngụy Hoàng chưa hoàn toàn hiểu rõ tính cách của Ngụy Ngọc, nhưng ông đã nhận ra một điều : Đứa con này không hề ngốc nghếch như lời đồn trong hậu cung, ngược lại còn biết giấu tài, rõ ràng là một kẻ cực kỳ thông minh.

Chỉ có điều kẻ thông minh này dường như lại có chút kỳ quái, thỉnh thoảng nói ra những lời khiến người khác chẳng hiểu nổi.

Cũng không biết hắn học mấy thứ đó từ đâu.

Đối với câu trả lời của Ngụy Ngọc, Ngụy Hoàng không phản bác.

Dù sao thì “độ tâm thuật” cũng là bí mật không thể để lộ ra ngoài. Năng lực thần kỳ này giúp ông phân biệt rõ những kẻ xung quanh mình - ai trung thành ai gian dối

Đối với một vị Hoàng đế, đây chính là thủ đoạn trị quốc và khống chế đám quần thần hữu hiệu nhất.

Có thể nghe, có thể hiểu được tâm tư thật sự của kẻ khác, nhưng lại không thể ngay lập tức lôi người ta ra chém đầu khi chưa có bằng chứng...

Muốn xử lý ai đó, ít nhất cũng phải tìm được một cái lý do nghe cho lọt tai, đúng không?

Thấy phụ hoàng lại im lặng, Ngụy Ngọc thầm nghĩ không biết có phải mình diễn hơi quá tay, làm cho đối phương bị đơ luôn rồi không.

Ngụy Hoàng - vừa người bị “đơ” bỗng sực tỉnh, coi như không nghe thấy mấy lời nói nhảm của Ngụy Ngọc, ông ngước mắt nhìn về phía Bát hoàng tử.

"Nếu Ngụy Ngọc đã nói thế, vậy thì hai ngày tới, ngươi hãy qua đây hầu đọc sách cho trẫm đi."

Hầu đọc sách?

Bát hoàng tử kinh ngạc, còn Đại hoàng tử và những người khác cũng đồng loạt nhíu mày.

Để lão Bát hầu đọc sách, phụ hoàng rốt cuộc có ý gì!

Hoàng tử hầu đọc sách cho Hoàng đế,về cơ bản chỉ là cầm sách đứng bên cạnh đọc cho hoàng đế nghe.

Nghe thì có vẻ chẳng có gì to tát, nhưng đây lại là một công việc cực kỳ gần gũi với hoàng đế. Ngay cả những hoàng tử được sủng ái cũng hiếm khi có cơ hội hầu đọc sách.

Bát hoàng tử Ngụy Kỳ, có tài đức gì mà được như vậy?

“ Nhi thần tuân chỉ. Tạ ơn phụ hoàng!”

Bát hoàng tử không nói hai lời liền nhận lệnh ngay, cũng chẳng thèm khách sáo với Ngụy Ngọc. Huynh đệ hai người bọn họ xưa nay vẫn thế, ai có được lợi lộc thì người đó cứ việc nhận lấy, dây dưa chần chừ là điều tối kỵ.

Bát hoàng tử vẫn còn nhớ rõ năm lên bảy tuổi, vì ngại ngùng, áy náy khi Ngụy Ngọc vất vả lắm mới kiếm được một đĩa bánh cuộn tuyết hoa uyên ương cho mình ăn, nên hắn cứ chần chừ mãi không nỡ ăn ngay mà muốn để dành.

Kết quả là chỉ vì hắn cứ chần chừ mãi mà đĩa bánh ấy cuối cùng cả hắn và Ngụy Ngọc đều không ăn được lấy một miếng, ngược lại còn bị Tứ hoàng tử va phải làm rơi xuống đất.

Lúc đó hắn vừa hối hận vừa tức giận, chạy đi tìm Tứ ca để nói lý. Nhưng cuối cùng chỉ nhận lại một câu:

“Có cần phải keo kiệt như vậy không, chẳng qua chỉ là một đĩa bánh tuyết hoa thôi mà.”

Thứ mà lúc nhỏ hắn và Ngụy Ngọc cầu mà không được, trân trọng hết mực, thì kẻ khác lại chẳng hề coi ra gì.

Cùng là hoàng tử nhưng thật sự quá bất công.

Thấy Bát ca đã nhận việc xong, Ngụy Ngọc tỏ ra rất hài lòng.

Muốn làm một con cá mặn vui vẻ thì bí quyết chính là phải biết ôm đùi người khác.

Cái đùi rồng của phụ hoàng thì đừng mơ tới, nhưng cái đùi vàng nhỏ của Bát ca thì hoàn toàn có thể cân nhắc bồi dưỡng thêm nha!

【Cầu trời khẩn phật cho Bát ca thăng quan phát tài.】

Ngụy Hoàng: Đúng là đồ không có chí tiến thủ.

Lời chúc này đối với một hoàng tử mà nói chẳng khác gì lời nguyền.

Có ai lại chúc một hoàng tử “thăng quan” đâu? Như vậy chẳng phải ngầm nói người ta không có hy vọng làm hoàng đế sao.

Mặc dù đối với Bát hoàng tử hiện tại, điều đó cũng là sự thật.

Liếc nhìn vẻ mặt ngoan ngoãn của Ngụy Ngọc, lại nghĩ đến những gì hắn đang tính toán trong lòng, Ngụy Hoàng đột nhiên nảy sinh ý đồ xấu.

Muốn lười biếng núp dưới bóng của kẻ khác hả?

Trẫm không cho!

Ngụy Hoàng nói:

“Đường đường là hoàng tử, sao có chuyện học hành kém được. Ngụy Ngọc, ngày mai ngươi cùng Ngụy Kỳ đến đây, trẫm sẽ đích thân kiểm tra bài vở.”

Ngụy Ngọc: !!!

Các hoàng tử khác: ...

Ngụy Ngọc bị màn thao tác kỳ quái đầy bất ngờ này của lão cha làm cho sững sờ, nhất thời không kịp phản ứng, mãi đến khi Bát hoàng tử lén lườm cho một cái, hắn mới lý nhí nhận mệnh.

"A... dạ, nhi thần lĩnh mệnh."

【Cái quái gì vậy trời?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=8]

Lão già này bị sao thế không biết, đối diện với đám Đại ca bọn họ thì một câu cũng chẳng thèm nói, tự nhiên lại lôi mình với Bát ca ra hỏi bài vở? Điên rồi à? Cho dù có muốn dựng bia đỡ đạn làm mục tiểu để đấu với Đại ca Nhị ca, thì cũng phải chọn Tứ ca chứ. Hắn ta vừa thông minh lại có thế lực chống lưng, chẳng phải tốt hơn nhiều so với mấy cái đứa vô hình trắng tay như ta và Bát ca sao! Chẳng lẽ... bị sét đánh đến ngu luôn rồi...】

Ngụy Ngọc lùi lại đứng bên cạnh Bát hoàng tử, ngoài mặt thì ra vẻ cung kính an phận, nhưng trong lòng thì không ngừng than vãn lảm nhảm. Cái sự lảm nhảm đó khiến Ngụy Hoàng nghe xong cũng phải ngẩn người.

Thằng nhóc này hóa ra lại thông minh đến thế sao?

Xem thường nó rồi.

Ngụy Hoàng liếc nhìn Ngụy Ngọc một cái thật sâu, sau đó dời ánh mắt trở lại trên người những vị hoàng tử đang quỳ như Đại hoàng tử.

Ngụy Kỳ hay Ngụy Ngọc chẳng qua chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, thứ ông thực sự quan tâm chính là mấy đứa con đang không an phận thủ thường, muốn mưu đồ phản nghịch kia kìa!

Nghĩ đến cái kế hoạch mà ông nghe được từ miệng đám đại thần, ánh mắt Ngụy Hoàng tối sầm lại.

Ông hỏi Đại hoàng tử:

"Trẫm vừa nghe Hộ bộ Thượng thư nói, dạo này ngươi làm việc ở Hộ bộ rất có trách nhiệm?"

Đại hoàng tử Ngụy Tích là một người có thân hình vạm vỡ, tướng mạo cương nghị. Hắn lớn hơn Ngụy Ngọc cả một giáp, không giống như Ngụy Ngọc suốt ngày quanh quẩn trong cung vô công rỗi nghề, Đại hoàng tử từ lâu đã thành thân, lập phủ riêng, trong triều cũng đã có thế lực của mình.

Hộ bộ chính là nơi Đại hoàng tử đang nhậm chức.

Đại hoàng tử đáp:

"Hồi bẩm phụ hoàng, đó đều là việc mà nhi thần nên làm. Có thể chia sẻ nỗi lo với phụ hoàng chính là vinh hạnh của nhi thần."

Ngụy Hoàng vừa mới nheo mắt được nửa chừng thì một giọng nói khác lại chen ngang vào.

【Phi! San sẻ nỗi lo cái gì, chưa làm Hoàng đế mà đã coi quốc khố thành kho riêng của nhà mình rồi!】

Đó chính là tiếng lòng của Ngụy Ngọc.

Ngụy Hoàng hơi sững lại.

Ông liếc Ngụy Ngọc một cái, trong lòng dần dấy lên nghi ngờ.

Ngụy Ngọc làm sao biết được chuyện của lão đại ở Hộ bộ?

Đối với những chiêu trò của Đại hoàng tử ở Hộ bộ, không phải Ngụy Hoàng không biết.

Chỉ là vì những việc Đại hoàng tử làm chưa đến mức quá đáng, cộng thêm cần phải kiềm chế Nhị hoàng tử và phe của Tể tướng, nên Ngụy hoàng thường giả vờ như không biết mà thôi.

"Quốc khố biến thành tư khố", lời này nghe tuy hơi khoa trương, nhưng lại miêu tả cực kỳ chuẩn xác địa vị của Đại hoàng tử tại Hộ bộ.

Nếu đây là suy nghĩ của lão Nhị, lão Tam, lão Tứ hay lão Ngũ, Ngụy Hoàng có lẽ sẽ không ngạc nhiên đến thế, vì mấy đứa con này đã tham gia chính sự, biết được ít nhiều là chuyện thường.

Nhưng đằng này lại là suy nghĩ của đứa con thứ chín Ngụy Ngọc!

Ngụy Ngọc thì biết được cái gì?

Trong cung không quyền không thế, cũng chẳng có tai mắt, nó lấy đâu ra thông tin về những chuyện triều đình này?

Ngụy hoàng vừa suy nghĩ, vẻ mặt vẫn uy nghiêm như cũ, tiếp tục trầm giọng hỏi Đại hoàng tử:

“Vậy sao? Nhưng sao trẫm lại nghe nói, trong hai ngày trẫm hôn mê, ngươi qua lại rất mật thiết với các quan lại khác?”

Cả đám hoàng tử: !!!

Bầu không khí lập tức trở nên nặng nề ngột ngạt.

Ngụy Ngọc đứng một bên chớp mắt liên hồi.

【Ô kìa, ô kìa, cuối cùng cũng bắt đầu hỏi tội rồi sao? Đã bảo cái trò mưu phản này không nên làm rồi mà! Nếu lão cha chết thật rồi mà đi tranh giành gia sản thì còn nghe được, đằng này cha chưa chết đã lo giành giật, chẳng phải tự gạch tên mình ra khỏi danh sách kế vị hay sao! Đúng là ngu hết chỗ nói mà.】

Khóe mắt Ngụy Hoàng khẽ giật giật.

Cái thằng con Ngụy Ngọc này, sao nó có thể diễn đạt một chuyện nghiêm trọng thành một thứ... khó tả như thế được nhỉ!

Trong vô số tiếng lòng mà ông nghe được, có kẻ thì kinh hoàng bất an, có kẻ thì hả hê cười trên nỗi đau của người khác, có kẻ thì căng thẳng đến mức không biết làm sao

Chỉ duy nhất có mỗi Ngụy Ngọc.

Chỉ mình hắn giống như một kẻ đứng ngoài cuộc, suy nghĩ mọi chuyện với một tâm thế hết sức thản nhiên.

Bình Luận

0 Thảo luận