Sáng / Tối
Ngụy Ngọc dùng một nửa số tiền, bằng thực lực bản thân đã chứng minh cho Bát ca thấy rằng: Tiền chính là vạn năng.
Không thấy Bát ca vừa cầm tiền xong là im thin thít luôn à?
Nhận tiền của người ta thì miệng cũng phải mềm đi thôi!
Việc ôm vào người ngày càng nhiều, hai cái phương pháp kia còn chưa viết xong, giờ lại phải vẽ bản vẽ cho Tứ hoàng tử.
Ngụy Ngọc vừa ngoan ngoãn vẽ bản thiết kế cho Tứ ca, vừa nghĩ càng thấy sai sai.
Hắn định làm cá mặn mà?
Sao xoay đi xoay lại, lại thấy giấc mơ ngày càng xa vời hơn vậy trời!
Cứ cái đà này, với cái tinh thần "vắt cổ chày ra nước" của phụ hoàng cộng thêm cái tính mặt dày của Tứ ca, liệu mọi chuyện có thể dừng lại ở đây không?
“Hít”
Ngụy Ngọc cầm bút lông mà tay tê rần.
Lần này đúng là tự mình ôm việc vào thân thật rồi.
Đáng đời!
Nghĩ lại những chuyện xảy ra mấy ngày qua, hắn chỉ muốn có cỗ máy thời gian quay về quá khứ tự tát mình vài cái.
Rảnh rỗi không có việc gì làm, lại đi nhảy vào góp vui làm gì cơ chứ?
Sợ người khác không chú ý đến mình, tưởng mình cũng là ứng cử viên tiềm năng cho ngôi vị Thái tử nên bắt đầu muốn thể hiện à?
Chết tiệt.
Ngụy Ngọc không muốn tranh giành gì với mấy vị huynh trưởng đầy tham vọng kia đâu, cũng không muốn dính dáng vào, nên để tránh bản thân quá nổi bật bị người khác chú ý, hắn quyết định viết phương pháp cho cha già xong thì sẽ an phận hơn.
Nhưng mà có những lúc, muốn an phận… cũng đâu phải cứ muốn là được.
Ít nhất là trong chuyện thủy tinh lần này, mấy vị huynh trưởng khác vừa đánh hơi thấy mùi tiền là đã chạy đến tìm tới tận cửa rồi.
Chuyện Ngụy hoàng giao cho Tứ hoàng tử lo việc kinh doanh thủy tinh, tuy không hạ lệnh công khai trước mặt bá quan văn võ, nhưng đã nhận việc rồi thì tất nhiên phải hành động.
Ngay ngày hôm sau, Tứ hoàng tử đã tới Công Bộ lấy phương thức chế tạo thủy tinh, lại đến lò nung để mượn người, đồng thời hắn còn cho người xây dựng một lò nung khác ở ngoại ô.
Mọi động thái này lọt vào mắt những hoàng tử vốn luôn để ý lẫn nhau thì đương nhiên là vô cùng bất thường.
Đại hoàng tử là người đầu tiên tìm tới Tứ hoàng tử để dò hỏi, muốn biết xem đó có phải ý chỉ của phụ hoàng không. Kết quả Tứ hoàng tử bảo rằng: Đây chỉ là trò đùa nhỏ của hắn và Cửu đệ, mục đích là muốn kiếm thêm chút bạc tiêu xài thôi...
Lý do này Đại hoàng tử có tin hay không thì chưa biết, nhưng chỉ trong vòng hai ngày, các hoàng tử khác cũng đều biết chuyện.
Tiền mà, ai chẳng thích?
Có cơ hội kiếm ra tiền, ai chẳng muốn chen chân vào, huống chi là các hoàng tử đang có ý định tranh ngôi vị thì lại càng cần tiền.
Thế là trong lúc Ngụy Ngọc còn đang khổ sở ngồi trong điện vẽ bản thiết kế cho Tứ hoàng tử, thì đã thấy Đại ca và Nhị ca cùng nhau kéo tới.
"Đại ca, Nhị ca, mời dùng trà. Không biết ngọn gió nào đưa hai huynh tới đây?"
Ngụy Ngọc vừa rót nước cho hai vị huynh trưởng, vừa liếc nhìn sắc mặt hai người, trong lòng ngượng đến mức muốn "độn thổ".
Cũng chẳng trách được, ai bảo sắc mặt hai vị huynh trưởng này người nào người nấy đều giả tạo như nhau cơ chứ.
Bình thường vốn không ưa nhau, cứ gặp mặt là cà khịa, vậy mà hôm nay lại cùng nhau kéo đến, đây chẳng phải là đang làm khó hắn sao!
Đại hoàng tử thân hình cao lớn, mày kiếm mắt sáng, dù chỉ ngồi trên ghế cũng toát ra khí thế dữ dằn như sắp vung đao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=37]
Còn Nhị hoàng tử thì nho nhã yếu ớt, đúng chuẩn phong thái quân tử như ngọc.
Tính cách hai người đối lập rõ rệt.
So với vẻ “hung thần ác sát” của Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử lại ôn hòa hơn nhiều, lúc nào cũng treo nụ cười trên mặt, trông chả khác gì con hồ ly mưu mô trong truyền thuyết.
Nhị hoàng tử lên tiếng:
"Cũng không có việc gì, chỉ là Đại ca nghe Tứ đệ nói, hai người các đệ định buôn bán thủy tinh à?"
Vào thẳng vấn đề nhanh thật đấy.
Ngụy Ngọc vốn đã có dự cảm từ trước, nghe vậy cũng không bất ngờ, chỉ cười ngây ngô:
“Đúng vậy, Đệ và Bát ca cũng sắp được lập phủ ra ở riêng rồi. Phụ hoàng lại giao cho Tứ ca giúp đệ lo việc này…”
Ngụy Ngọc cúi đầu, vẻ mặt ngượng ngùng:
“Đệ cũng không rành gì về chuyện lập phủ, nghĩ chắc Tứ ca cũng đã bỏ ra không ít công sức. Mà đệ lại chẳng có gì để đáp lại, nên dứt khoát cùng Tứ ca làm ăn thôi.”
Nghe xong, cả Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử đều đồng loạt im lặng.
Chỉ có thế thôi ư?
Chỉ là việc sai bảo hạ nhân làm chút chuyện mà cũng đáng đổi lấy một cái phương pháp hái ra tiền thế này sao?
Ngụy Ngọc này có phải quá dễ lừa rồi không?
Nhìn cái bộ dạng đơn thuần ngốc nghếch của Ngụy Ngọc, Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử đều có cảm giác Cửu đệ nhà mình là một kẻ khờ.
Tuy nghĩ vậy, nhưng sau khi biết Ngụy Ngọc đưa phương pháp làm thủy tinh cho Tứ hoàng tử là để báo ơn, cả hai vị hoàng tử đều từ bỏ ý định nhúng tay vào. Dù sao cũng là quà tạ ơn của đệ đệ, chẳng lẽ lại còn đòi chia phần, làm vậy thì mặt dày quá rồi.
Đại hoàng tử thấy không còn cơ hội, ngồi thêm một lúc rồi rời đi. Chỉ có Nhị hoàng tử là ở lại, tán gẫu với Ngụy Ngọc thêm vài chuyện khác.
Nhị hoàng tử:
"Còn một tháng nữa là đến Tết trung nguyên, nghe mẫu phi ta nói Hoàng hậu sẽ lập pháp hội trong cung, đến lúc đó phụ hoàng cũng sẽ tới chùa Thương Sơn tế bái. Trùng hợp là việc này phụ hoàng đã giao cho ta lo liệu, dọc đường nếu có chỗ nào không thoải mái, đệ cứ việc đến tìm Nhị ca."
Ối giời!
Xem kìa, xem kìa!
Đúng là khi con người ta có giá trị thì đãi ngộ cũng khác hẳn.
Biết Nhị ca đang muốn lôi kéo lấy lòng mình, Ngụy Ngọc giả vờ như không nhận ra, cười hì hì gật đầu:
"Đệ biết rồi Nhị ca, đến lúc đó đệ sẽ đi cùng Bát ca, có việc gì nhất định sẽ làm phiền huynh!"
Không sợ quan hệ không thân thiết, chỉ sợ đối phương không thèm đếm xỉa đến mình thôi.
Nhị hoàng tử mỉm cười gật đầu:
"Được, Nhị ca còn có việc, không ở lại lâu nữa."
"Vâng Nhị ca, huynh đi đường cẩn thận nhé."
Tiễn Nhị hoàng tử đi xong, mặt Ngụy Ngọc lập tức xụ xuống.
Hắn gọi Tiểu An Tử vào.
“Thứ ta bảo ngươi viết, ngươi viết xong chưa?”
Tiểu An Tử ngoan ngoãn gật đầu, hai mắt thâm quầng:
“Xong rồi, điện hạ.”
Lề mề mấy ngày trời, cuối cùng cũng viết xong.
Ngụy Ngọc thở phào nhẹ nhõm, phất tay bảo hắn mang đồ đến cho Lý Thành công công ở Dưỡng Tâm điện.
Tiểu An Tử không cam lòng.
Hắn trợn mắt nhìn Ngụy Ngọc, vẻ mặt không tán thành:
"Điện hạ, chuyện này sao Người có thể giao cho nô tài làm chứ? Cơ hội lập công tốt thế này, Người phải đích thân tới dâng lên cho Bệ hạ mới đúng chứ!"
Điện hạ nhà hắn khó khăn lắm mới có chút tác dụng, đầu óc mới linh hoạt được một tí, sao đến lúc quan trọng thì lại bắt đầu ngớ ngẩn thế này?
Công lao của mình sao có thể để người khác dâng lên thay được, phải tự mình đi thì mới phát huy được tác dụng lớn nhất chứ!
Ngay cả một tên thái giám như hắn còn hiểu được đạo lý này mà.
Ngụy Ngọc nằm ườn trên giường, nhìn Tiểu An Tử bằng ánh mắt "cá chết":
"Điện hạ nhà ngươi thông minh như vậy, chẳng lẽ lại thiếu chút công trạng đó à?"
Dù sao thì hắn cũng không muốn đi gặp cha già đâu.
Ông già đó lắm mưu nhiều kế, lỡ mà tới đó lại bị giao cho việc gì thì hắn còn làm cá mặn kiểu gì nữa?
Hắn còn đang đợi vài ngày nữa Tứ ca dẫn hắn ra ngoài đi xem phủ đệ đây này!
Đã nói là xuất cung đi xem phủ đệ mà bao nhiêu ngày rồi vẫn chưa thấy động tĩnh gì, Ngụy Ngọc sắp héo cả người rồi.
Đúng là cái đồ không nên thân!
Tiểu An Tử tức lộn ruột, nhìn chằm chằm vào lưng Ngụy Ngọc một hồi, rồi hậm hực bước ra ngoài.
Trong sân, hai tên thái giám Hồng Trung và Bạch Bản vẫn như hai khúc gỗ, cầm chổi quét tới quét lui.
Tiểu An Tử đi ngang qua liền nhổ một bãi.
“Suốt ngày quét với chả quét, nền đất sắp bị hai người các ngươi quét tróc cả một lớp da rồi, người ngoài nhìn vào lại tưởng sân viện nhà chúng ta bẩn lắm đấy!”
Hồng Trung và Bạch Bản nghe vậy, tay khựng lại.
Nghe cũng có lý, thôi đổi việc khác vậy.
Hai người vứt chổi, quay đầu đi lấy khăn chuẩn bị lau cửa sổ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận