Sáng / Tối
Tâm trạng phức tạp của Ngụy hoàng rất nhanh đã được ông tự mình ổn định lại.
Ông biết nói nhiều cũng vô ích, chi bằng ban cho họ chút lợi lộc thực tế, nên cũng không suy nghĩ nhiều.
“Chuyện lập phủ, trẫm sẽ bàn bạc lại với Hoàng hậu, đến lúc đó sẽ dặn dò người của Nội Quan Giám đi lo liệu. Con và lão Cửu nếu có ý tưởng gì, cứ việc nói với Chưởng ấn thái giám của Nội Quan Giám.”
Lời này nói ra vô cùng hào phóng, Bát hoàng tử nghe xong không khỏi kinh ngạc.
Bởi vì theo hắn biết, ngay cả khi Đại ca, Nhị ca của hắn ra lập phủ riêng, phụ hoàng dường như cũng chưa từng nói câu "có ý tưởng gì cứ việc nêu ra" như thế này.
Chuyện lập phủ cứ thế mà kết thúc.
Ngụy hoàng lại hỏi han thêm vài câu về bài vở của Bát hoàng tử.
Bát hoàng tử không ngốc, thậm chí khả năng ghi nhớ còn rất đáng nể. Bình thường hắn không nổi bật, chẳng qua là vì ở trước mặt Đại hoàng tử và những người khác thì cố ý giấu tài mà thôi.
Lúc này đối mặt với câu hỏi của Ngụy hoàng, hắn cũng không định thể hiện quá nhiều, chỉ trả lời một cách đúng mực, thỉnh thoảng còn lắp bắp vài câu.
【Cửu đệ nói rồi, hoàng tử không có bối cảnh thế lực thì đáng thương như cây cải trắng ngoài đồng vậy. Đại ca và nhị ca tranh ngôi dữ dội như thế, nếu ta nổi bật quá, sau này chắc chắn sẽ càng khó sống… thôi đừng khiến Cửu đệ khó xử.】
Ngụy hoàng: ...
Ngụy hoàng thật sự bắt đầu tò mò rồi.
Lão Bát và Lão Cửu quan hệ tốt, chuyện này thực ra không có gì lạ.
Lão Bát và lão Cửu quan hệ tốt thì cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng thân đến mức làm huynh trưởng mà lại nghe lời đệ đệ như vậy, gần như răm rắp làm theo, ba câu không rời “Cửu đệ”!
Thì đúng là khiến người ta rất bất ngờ.
"Thi hành nhân chính là vì dân, chống giặc là để bảo vệ dân. Khi triều đình và bách tính đồng tâm đồng lực, thì không ai có thể chống lại được…”
Bát hoàng tử đang trả lời câu hỏi của Ngụy hoàng, trích từ câu "Bảo dân nhi vương, mạc chi năng ngự" trong sách Mạnh Tử.
Thi hành nhân chính, ban hành chính sách là vì bách tính trong thiên hạ. Trấn thủ biên quan, chống giặc ngoại xâm, cũng là vì bảo vệ bách tính. Hai điều này vốn không hề mâu thuẫn với nhau, chỉ cần đồng tâm hiệp lực với bách tính, thì còn sức mạnh nào có thể ngăn cản được?
Bình thường hắn theo Thái sư học tập tại Thượng Thư Phòng, tuy để tự bảo vệ mình mà luôn giả vờ lơ là, nhưng những gì cần nghe cần hiểu, Bát hoàng tử thực ra đều hiểu cả.
Đặc biệt là những lúc ở bên cạnh Cửu đệ, thi thoảng lại nghe thấy đệ ấy thốt ra một hai câu khiến người ta phải suy ngẫm sâu xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=13]
Những lời nói ấy, không câu nào không xuất phát từ góc nhìn của dân chúng, những đạo lý trong đó khiến người ta phải suy nghĩ và tự thấy hổ thẹn
Coi như là mưa dầm thấm lâu đi, Bát hoàng tử đôi khi nhìn mấy vị huynh trưởng kiêu ngạo của mình, luôn cảm thấy họ dường như thiếu đi một trái tim nhân hậu biết làm việc vì dân...
Bát hoàng tử trả lời xong, đứng ở phía dưới lặng lẽ suy nghĩ, không hề nhìn thấy Ngụy hoàng ngồi trên cao đang nhìn hắn với ánh mắt đầy ẩn ý.
Câu trả lời của lão Bát, nhưng kết quả lại chỗ nào cũng dính dáng đến lão Cửu?
Ngụy hoàng hạ mắt xuống, che đi vẻ suy tư sâu xa trong đáy mắt.
Lão Cửu này… vấn đề lớn lắm đây.
Còn Ngụy Ngọc - người hoàn toàn không biết mình sắp bị đưa vào “danh sách mất tín nhiệm của hoàng đế” - lúc này đang mơ màng nằm bò trên bàn.
Tư thế của hắn có thể xem là điển hình cho kiểu ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng.
Ngụy Ngọc trừng mắt nhìn chằm chằm vào chữ trong sách, mí mắt cứ sụp xuống. Ngay khi sắp khép lại hẳn, hắn lại bất chợt ngáp dài một cái.
“Ha——”
Buồn ngủ quá.
Không chịu nổi nữa, Ngụy Ngọc đành ngồi thẳng dậy, gọi tiểu thái giám đang đứng ở cửa:
“Đến giờ nào rồi?”
“Bẩm điện hạ, vừa qua giờ Thìn năm khắc.”
Ngụy Ngọc tính nhẩm trong đầu.
À, khoảng tám giờ bốn mươi.
Đúng lúc vào giờ học lễ nghi văn hóa thường ngày của hắn.
Ngụy Ngọc lại ngáp ngắn ngáp dài rồi nằm bò xuống bàn.
Hắn còn tưởng lần này phụ hoàng bị sét đánh xong thì mình sẽ được nghỉ ngơi vài ngày chứ… hóa ra tất cả chỉ là mây bay thôi…
Cái ngáp này mạnh đến nỗi khóe mắt hắn còn ứa ra cả nước mắt.
Ngụy Ngọc thầm nghĩ Bát ca đã đi hơn một canh giờ rồi, chắc cũng sắp quay lại rồi, không biết huynh ấy ở chỗ phụ hoàng làm cái gì, có bị mắng không, liệu cái đứa ngồi không như hắn có bị vạ lây hay không
…
Chớp mắt một cái, tại tẩm điện của Hoàng đế.
Ngụy Ngọc đứng trong điện, vẻ mặt ngoan ngoãn thật thà, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình.
【Mèo méo meo, cái miệng quạ đen của mình đúng là linh quá hóa dở mà.】
Vừa mới nghĩ đừng có bị vạ lây gì đến mình, kết quả chớp mắt một cái đã bị phụ hoàng gọi vào, Ngụy Ngọc cũng chẳng biết nên nói gì nữa
Đang đứng ngoan ngoãn, Ngụy Ngọc chợt nghe thấy lão cha hỏi mình:
"Trẫm nghe lão Bát nói, năm ngoái vào ngày sinh nhật trẫm, ngươi đã đặc biệt nấu cho trẫm một bát mì? Tại sao không sai người mang tới?"
Nghe câu này xong, Ngụy Ngọc lập tức đơ người ra.
Hắn chớp mắt hai cái, trên mặt lộ ra vẻ thẹn thùng, cố tình ngập ngừng nói:
"Bẩm phụ hoàng, đúng là... đúng là nhi thần có nấu một bát mì..."
【A đù, Bát ca tự dưng nói mấy cái này làm gì thế không biết, còn bảo là đặc biệt nấu. Chẳng lẽ giờ bắt ta phải nói sự thật tàn khốc là hôm đó chỉ vì ban đêm ta đói bụng nên bò dậy nấu cho mình ăn, rồi bị Tiểu An Tử nhìn thấy và hiểu lầm sao?】
Ngụy hoàng: ...
Quả nhiên, ông biết ngay mà.
Gặp phải hai cái thằng nhóc này, chuyện cảm động gì đó tốt nhất vẫn nên hoãn lại trước đã.
Ngụy Ngọc nói đến đây thì dừng lại một chút.
【Giờ nên nói thật… hay bịa đại một câu đây?】
Hơi khó xử nha.
Nghe đến đây, trong mắt Ngụy hoàng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Ông không ngờ tiểu tử này lại còn có ý định nói thật!
Chưa kịp suy đoán thêm, trong lòng Ngụy Ngọc đã có đáp án.
Hắn ngẩng đầu, liếc nhìn Ngụy hoàng đang ngồi phía trên. Ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa mang chút lấy lòng:
“Hi he, phụ hoàng… thật ra chuyện năm ngoái chỉ là ngoài ý muốn thôi. Khi đó nhi thần đói bụng, cho nên… bát mì ấy là nhi thần nấu cho chính mình ăn.”
Cuối cùng hắn vẫn chọn nói thật.
Lén nhìn sắc mặt cha mình, trong lòng Ngụy Ngọc thấp thỏm không yên, không biết nói thật như vậy có bị ăn đòn hay không.
Dù sao nói ra sự thật này… hình như cũng khá là bất hiếu?
Không phải Ngụy Ngọc không biết nói dối, cũng không phải không biết cách nói chuyện sao cho khéo léo, hắn chỉ là lười phải nói dối, cũng không muốn phải mất công đi lấp liếm những lời nói dối ấy.
Đã là một con cá mặt chính hiệu thì lấy hơi sức đâu ra để mà diễn mấy cái trò đó.
Hơn nữa, dám nói dối trước mặt vua, ngươi dám chắc mấy trò khôn vặt của mình sẽ không bị phát hiện sao?
Chi bằng nói thật cho xong.
Bát hoàng tử khâm phục sự to gan của Ngụy Tiệm đến mức sát đất.
Hắn trừng mắt nhìn Ngụy Ngọc, nhân lúc Ngụy hoàng không để ý, liền lén giơ ngón tay cái với hắn.
Ngụy Ngọc hiểu ý ngay.
Bình tĩnh, bình tĩnh… giờ vẫn chưa phải lúc thả lỏng, đợi lão cha đưa ra kết luận rồi tính sau.
Ngụy Hoàng im lặng một hồi lâu.
Đợi đến lúc Ngụy Ngọc sắp không chịu nổi nữa, muốn mở máy tính bảng ra đọc vài chương tiểu thuyết Long Ngạo Thiên thì lão cha cuối cùng cũng lên tiếng.
"Trẫm nhớ ra rồi."
Ngụy hoàng chậm rãi nói:
“Trẫm nhớ năm ngoái con không đến dự yến tiệc. Lão Tứ nói con thân thể không khỏe, còn sai thái y đến khám cho con.”
Nhắc đến chuyện này, trước kia Ngụy hoàng không thấy có điểm gì lạ, nhưng lúc này lại bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng.
Quan hệ giữa lão Cửu và lão Tứ đâu có tốt như với lão Bát, vậy nên nếu lão Cửu không khỏe, thế nào cũng phải là lão Bát đến báo mới đúng chứ!
Sao lại là lão Tứ đi nói?
Lúc này, Ngụy Tiệm bắt đầu "nói thầm" trong lòng.
【Xì! Thân thể không khỏe cái con khỉ, chẳng qua là do ta bắp thóp được hắn đang giở trò trêu ghẹo tiểu cung nữ, sợ ta đi mách lẻo trong yến tiệc nên mới nhốt lại không cho ta đi đấy chứ!】
Ngụy hoàng: …
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận