Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 17

Ngày cập nhật : 2026-04-08 22:55:18

 Tiểu Trần Tử bị hỏi thì sững người lại một chút.

Hắn nhíu mày, vẻ mặt khó xử:

"Chuyện này... nô tài chưa từng nghe nói qua, chắc là không phải đâu ạ?"

Ngụy Ngọc thất vọng tràn trề.

Đến cả kẻ thính tai mắt tinh như Tiểu Trần Tử cũng chưa nghe qua, thì chắc chắn là không phải rồi.

Dù sao con người đối với những thứ khác biệt với mình luôn mang lòng hiếu kỳ, nếu đám người kia thật là người Tây, ngoại hình khác hẳn người Đại Ngụy, thì tin đồn chắc chắn đã truyền đến từ lâu.

Phải biết rằng người Hồ ngũ quan sắc sảo, nam thì thô ráp cương nghị, nữ thì xinh đẹp rực rỡ, thậm chí còn có kẻ sở hữu đôi mắt màu xanh lục, chỉ cần bị người Đại Ngụy nhìn thấy thôi cũng đủ bị bàn tán một hồi.

Ngụy Ngọc thở dài:

"Haizz, thôi bỏ đi, chắc là ta nghĩ nhiều rồi."

Cứ đợi đám sứ giả ngoại bang kia tới rồi tính sau.

Tiểu Trần Tử len lén liếc nhìn hắn một cái, chẳng rõ Cửu điện hạ bị làm sao, chỉ đành ngây ngô gật đầu.

Tiết mục hóng drama tới đây là kết thúc, nhưng trước khi đứng dậy, Ngụy Ngọc vẫn không quên hỏi thêm một câu:

“Còn tin gì nữa không?”

Tiểu Trần tử và tiểu thái giám còn lại tên Lưu Bình đồng loạt lắc đầu:

“Không còn nữa, điện hạ.”

Là hai "nhà cung cấp drama" đã theo chân Ngụy Ngọc ba bốn năm, bọn họ quá hiểu hai chữ "tin đồn” trong miệng chủ tử nghĩa là gì.

Ngụy Ngọc gật gù:

"Được rồi, hết thì thôi."

Ước chừng đến mai lại có "phốt" mới thôi mà.

Ngụy Ngọc đứng dậy, vừa quay người lại thì thấy Hồng Trung đang bưng một hộp thức ăn đi tới.

Hồng Trung nói:

“Điện hạ, đồ đều để trong này rồi.”

“Ừ, đưa cho bọn họ đi.”

Hồng Trung đưa hộp thức ăn cho Tiểu Trần tử và Lưu Bình.

Từ lúc thấy Hồng Trung xách đồ đưa tới, hai tiểu thái giám đã lộ vẻ vui mừng, đến khi nhận được đồ, lại càng liên tục cảm tạ Ngụy Ngọc.

Đây vốn là chuyện xảy ra thường xuyên, Ngụy Ngọc cười phẩy tay, giục bọn họ đừng lãng phí thời gian, mau chóng về sớm.

Đợi hai người kia đi khuất, Ngụy Ngọc mới quay sang nhìn Hồng Trung, nghiêm túc hỏi

“Cho bao nhiêu?”

Hồng Trung thật thà:

"Mỗi người một lượng ạ."

Ngụy Ngọc ôm ngực, đau lòng khôn xiết:

“Trong cung này đúng là tiêu tiền như nước, thêm vài lần nữa là ngân khố của ta trống rỗng mất thôi! Xem ra lại phải nghĩ cách kiếm tiền rồi… cũng không biết bao giờ mới được ra ở riêng…”

Hồng Trung lặng lẽ chen vào một câu:

“Điện hạ, nếu ngài thấy tốn kém, thì cũng không cần ngày nào cũng phải nghe bát quái đâu ạ .”

“Không được! Tiết kiệm gì thì tiết kiệm, chứ chuyện bát quái này là không thể tiết kiệm!”

Ngụy Ngọc lập tức bật dậy, nghiêm túc nhìn Hồng Trung:

“Ngươi có biết trong thời đại giao thông bất tiện, thứ quan trọng nhất là gì không? Là tin tức! Bản điện hạ là Cửu hoàng tử Đại Ngụy, lẽ nào lại cam lòng để tai mắt bị bít kín, biến mình thành kẻ mù mờ thế sự sao? Thế là không đúng!”

Hồng Trung chỉ lẳng lặng nhìn hắn, mặt không đổi sắc.

Quả nhiên, Ngụy Ngọc chỉ hùng hổ được ba giây đã xìu xuống như bong bóng xì hơi. Hắn cúi đầu, bắt đầu tự bào chữa cho mình:

"Thôi được rồi, ta thừa nhận, là do ở trong cung chán quá thôi. Bỏ chút tiền nghe chuyện thị phi thì có gì là sai chứ? Tiêu thì tiêu thôi, dù sao chẳng bao lâu nữa ta cũng rời cung rồi..."

Ngụy Ngọc lải nhải lầm bầm, vừa nói vừa đi về tẩm điện của mình.

Hồng Trung lẳng lặng theo sau, vẻ mặt cam chịu

Chuyện sứ giả ngoại bang, Ngụy Ngọc vừa mới nghe Tiểu Trần Tử kể chưa được nửa ngày, thì buổi tối Bát hoàng tử đã tìm đến.

“Không ngờ sau người Hồ lại còn có một nước tên là Tây Kỳ!”

Tin mà Bát hoàng tử mang tới là điều Ngụy Ngọc chưa biết, khiến hắn khá tò mò.

Hắn hỏi:

“Bát ca, huynh biết chuyện này từ đâu vậy?”

Tạm gác chuyện Tây Kỳ sang một bên, Ngụy Ngọc chỉ muốn biết cái người mù mịt thông tin như Bát ca của hắn, rốt cuộc lấy tin tức từ đâu ra?

Trên bàn bày đĩa bánh mã thầy mà Bát hoàng tử yêu thích nhất, vừa ngồi xuống, hắn chẳng thèm khách sáo mà ăn lấy ăn để.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=17]

Cầm một miếng bánh trên tay, Bát hoàng tử thản nhiên:

"Còn biết từ đâu nữa, nghe từ chỗ Thất ca chứ đâu."

Nghe tới Thất hoàng tử là Ngụy Ngọc hiểu ngay.

Hắn liếc xéo Bát ca:

"Huynh lại sang tìm Tĩnh An rồi vô tình gặp Hiền phi, sau đó chạm mặt Thất ca rồi huynh đệ thâm tình hàn huyên đôi câu chứ gì?"

“Bớt cái giọng mỉa mai đó đi.”

Bát hoàng tử lườm hắn một cái:

“Ngươi đã biết rồi còn hỏi làm gì.”

Ngụy Ngọc nhíu mày:

"Bọn họ không gây khó dễ cho huynh và Tĩnh An chứ?"

Hai người họ đều là hoàng tử không được sủng ái, không có cảm giác tồn tại. Ngụy Ngọc có thể khẳng định rằng trong đám phi tần của phụ hoàng, ngoài Hoàng hậu và vị Quý phi kiêu ngạo kia ra, thì những người còn lại gần như đều không ưa gì hai người bọn họ!

Đặc biệt là vị Hiền phi - người vốn cậy quyền cậy thế có tận hai đưa con trai kia, mỗi lần vô tình chạm mặt trong cung, bà ta luôn phải châm chọc, gây khó dễ vài câu mới chịu được. Một vị phi tần lại đi chấp nhặt hoàng tử, thật chẳng hiểu trong đầu bà ta nghĩ cái gì, chắc ở trong cung quá lâu nên tâm lý cũng méo mó hết cả rồi.

Bát hoàng tử không đáp, trực tiếp lảng sang chuyện khác:

“Thất ca nói, đám người Tây Kỳ đó đi đường biển tới, lần này trực tiếp đến thăm Đại Ngụy còn mang theo lễ vật, chắc là để bàn bạc đại sự. Thế nên tầm nửa tháng nữa, kinh thành sẽ vô cùng náo nhiệt.”

Nửa tháng sau, mốc thời gian này cực kỳ đáng chú ý.

Vì hai ngày trước, Tứ hoàng tử cũng vừa mới nói với hai người họ rằng, tầm nửa tháng nữa sẽ đưa họ xuất cung một chuyến để đi xem vị trí của phủ hoàng tử.

Thế là Ngụy Ngọc liền hiểu ra.

Hắn cân nhắc rồi nói:

"Vậy nên Bát ca đang nhắc nhở đệ rằng đám người kia đến đây với ý đồ xấu, có lẽ sẽ giở trò gì đó ở kinh thành. Huynh lo lắng cho sự an nguy của đệ nên mới đặc biệt qua đây dặn dò đệ phải cẩn thận?"

Bát hoàng tử:

"... Không, ta đang nhắc đệ đừng có mà đi gây họa."

Nghe xem, lời này nói ra làm tổn thương người ta quá đi mất.

Ngụy Ngọc mặc kệ, ném cho Bát hoàng tử một cái nhìn trách móc:

"Ơ kìa Bát ca, huynh xem huynh nói gì thế? Đệ đệ là hạng người hay gây họa sao? Đệ bình thường ngoan hiền lắm đó."

Bát hoàng tử im lặng.

Có ngoan hay không hắn còn lạ gì? Tên này không gây chuyện thì thôi, chứ đã gây là phải khiến cả thiên hạ kinh thiên động địa!

Bát hoàng tử không thèm đôi co với Ngụy Ngọc nữa, nói xong chuyện Tây Kỳ lại chuyển sang chuyện khác:

“Dạo này triều đình bất ổn, phụ hoàng đã xử lý không ít người, Hoắc Đình Ngọc dẫn đầu Hôi Vệ Sứ còn lục soát cả mấy phủ quan lại. Hiện giờ trong kinh thành ai cũng nơm nớp lo sợ, ngay cả đám người Đại ca cũng không ngoại lệ. Cho nên đệ ở trong cung thì an phận một chút, đừng để lọt vào mắt người khác.”

Chuyện này dù Bát ca không nói thì Ngụy Ngọc cũng rõ như lòng bàn tay. Dù sao dạo gần đây mấy drama hắn nghe được từ phía của Tiểu Trần Tử chẳng phải toàn là chuyện triều chính đó sao!

Trước đây, phụ hoàng không phải ngày nào cũng lên triều, trừ những lúc khẩn cấp thì bình thường toàn là ba ngày một lần.

Thế nhưng!

Kể từ khi cha già bị sét đánh vào nửa tháng trước, chẳng biết dây thần kinh nào bị chập mà tự nhiên đổi tính đổi nết, hạ lệnh ngày nào cũng phải thượng triều!

Mà một khi đã lên triều thì lại càng kinh khủng hơn.

Hết đại thần này bị mắng là tác phong có vấn đề, đến đại thần kia bị phê phán là sủng thiếp diệt thê, tham ô phạm pháp, coi thường kỷ cương, đức không xứng vị...

Từ ngữ Hoàng đế dùng để mắng quan lại nhiều không xuể, Ngụy Ngọc nghe mà còn không nhớ hết. Hắn không rõ vì sao cha già lại đột nhiên bùng nổ như vậy, nhưng kiểu thanh trừng triều đình này chẳng phải là việc tốt sao?

Có một vị hoàng đế vừa có năng lực lại vừa chăm chỉ, mà người đó còn là cha mình…

Ngụy Ngọc đương nhiên là ủng hộ rồi!

Bình Luận

0 Thảo luận