Sáng / Tối
Có lẽ lời cảnh cáo của Ngụy Hoàng thật sự đã phát huy tác dụng. Vừa bước ra khỏi tẩm điện, Đại hoàng tử và những người khác đã vội vã cáo lui.
Chắc là đi thu dọn hậu quả.
Bọn họ đi gấp như vậy, làm Ngụy Ngọc trước khi ra ngoài còn đang nghĩ xem mình với Bát ca có bị họ nhắm vào châm chọc hay gây khó dễ không.
Dù sao chín huynh đệ, chỉ có hai người họ là không bị lão cha mắng, lại còn được ban cơ hội hầu đọc sách.
Sau khi ra ngoài, Bát hoàng tử không vội rời đi ngay mà nhìn về phía Tam công chúa, rồi nói với Ngụy Ngọc:
“Cửu đệ, đệ về trước đi. Ta qua nói với Tĩnh An một tiếng.”
Ngụy Ngọc ngoan ngoãn đáp:
"Được, vậy đệ về trước bảo người chuẩn bị cơm nước, Bát ca huynh về nhanh nhé."
"Ừm."
Ở Đại Ngụy, hoàng tử đến mười sáu tuổi mới được ra ở riêng.
Ngụy Ngọc năm nay mới mười lăm, Bát hoàng tử thì đã mười sáu, nếu tính theo tuổi mụ thì hai người hoàn toàn có thể được ban phủ riêng.
Chỉ tiếc là, cả hai đều không có mẫu thân ở bên cạnh nhắc nhở Hoàng đế, cũng chẳng mấy ai quan tâm để ý, nên đến tận bây giờ vẫn chưa nhận được chỉ dụ cho phép ra ở riêng.
Các hoàng tử trong cung đều ở tại Tây Tam Sở.
Nhưng hiện tại, trong cả Tây Tam Sở cũng chỉ còn Ngụy Ngọc và Bát hoàng tử ở đó.
Tẩm điện của hai người sát cạnh nhau, diện tích không lớn.
Mà số người trong cung của Ngụy Ngọc, tính cả chính hắn vào thì vừa vặn đủ một bàn tay. Có thể nói là cực kỳ không được sủng ái.
Vừa dẫn Tiểu An Tử trở về cái "ổ nhỏ" của mình, Ngụy Ngọc liền nằm phịch xuống chiếc ghế bập bênh trong sân.
Chiếc ghế được đan bằng tre, nhìn chẳng hề sang trọng.
Nếu đặt ở nhà dân bình thường thì chẳng có gì lạ.
Nhưng một hoàng tử lại dùng thứ này thì đúng là hơi khác thường.
Thế nhưng Tiểu An Tử và hai tiểu thái giám đang quét dọn trong sân thấy vậy đều bình thản như không. Rõ ràng là đã quen từ lâu rồi.
Ngụy Ngọc nhắm mắt đung đưa trên ghế bập bênh, còn Tiểu An Tử thì đứng ngay bên cạnh, ngoan ngoãn canh chừng. Đến khi Ngụy Ngọc mở mắt ra, nhìn thấy hắn vẫn đứng đực ra đó thì không khỏi thấy nghẹt thở một trận.
"Ngươi không thể phát huy tính chủ động của mình mà đi chuẩn bị cơm nước sao?"
Hắn nhớ lúc nãy nói chuyện với Bát ca, chẳng phải cũng nói ngay trước mặt tên này mà nhỉ?
Tiểu An Tử nhìn hắn đầy vô tội: "Nhưng ba ngày trước Điện hạ còn dặn nô tài đừng chủ động chuẩn bị cơm nước trước, ngài bảo chuẩn bị sớm thức ăn sẽ bị nguội, ăn không ngon."
Ngụy Ngọc: ...
Thôi được rồi, biết cái tên ngốc này đầu óc không linh hoạt, hắn còn đi so đo với tên này làm gì cơ chứ!
Đành tự nhận xui xẻo vậy.
Ngụy Ngọc bảo Tiểu An Tử đi chuẩn bị cơm nước, sau khi Tiểu An Tử đi rồi, hắn lại nằm vật xuống ghế, sẵn tiện gọi hai thái giám đang lẳng lặng quét dọn lấy đồ cho mình.
"Hồng Trung, Bạch Bản à, mau lấy cho bản điện hạ của các ngươi ít hạt dưa ra đây, sẵn tiện mang thêm ấm trà nhé!"
Đời người ấy mà, được nằm xem phim thoải mái, cắn hạt dưa, thế mới gọi là hưởng thụ. Tất nhiên, nếu có thêm người cùng ngồi chơi mạt chược thì càng tuyệt vời hơn.
Ngụy Ngọc vừa nằm xuống chưa bao lâu, hạt dưa mới cắn được mấy hạt thì ngoài sân có một lão thái giám đi tới.
Hồng Trung là người có nước da hơi đen. Hắn cầm chổi định đi tiếp, nhưng khi nhìn thấy một lão thái giám đứng trước cổng viện, liền lặng lẽ quay lại chỗ Ngụy Ngọc.
“Điện hạ, Vương Hỷ công công ở thiện phòng tới rồi.”
“Hử?”
Nghe thấy cái tên Vương Hỷ, Ngụy Ngọc bừng tỉnh, lập tức quay đầu nhìn ra cổng. Nụ cười trên mặt hắn còn chưa kịp lộ ra, sau khi thấy Vương Hỷ hai tay trống không, chẳng mang theo thứ gì, phản ứng đầu tiên của hắn chính là:
"Lại có chuyện rồi".
"Cho ông ta vào đi."
Ngụy Ngọc ngồi dậy khỏi ghế tựa, khẽ thở dài một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=10]
Hôm qua hắn mới dặn Vương Hỷ mang bánh quế hoa tới, giờ lại đi tay không, chắc chắn là giữa đường gặp chuyện rồi.
Hôm nay hắn chỉ muốn nằm yên một lát thôi, sao mà khó thế không biết!
Ở trong cung mà không có người của mình là một chuyện rất khổ sở.
Đừng nói đến thế lực của các nương nương hay hoàng tử công chúa, ngay cả những cung nữ thái giám bình thường cũng biết chia bè chia phái dựa vào nhau mà sống.
Ngụy Ngọc từ nhỏ đã thấu hiểu điều này. Mặc dù hắn chẳng có tham vọng gì to tát, nhưng làm một "con cá mặn" chủ động và "con cá mặn" bị động là hai mức sống hoàn toàn khác nhau đấy!
Bảo hắn ngoan ngoãn làm một hoàng tử vô hình, ngày ngày ăn cháo cám nuốt rau dại, ai mà chịu nổi? Hắn có thể nhịn được tất cả, chỉ riêng ăn uống khổ sở là không chịu được.
Có mục tiêu thì phải hành động.
Ngụy Ngọc biết rõ mình là một hoàng tử không được sủng ái, nên từ lúc biết nói biết đi, ngay cả đối mặt với một cung nhân già không có thế lực, hắn cũng chưa bao giờ cậy quyền thế mà bắt nạt ai.
Lúc nhỏ, hắn dựa vào thân phận quyền quý tự nhiên lại cộng thêm cái miệng ngọt xớt mà làm quen, lấy lòng được không ít đại ca, đại tỷ trong đám cung nhân có thế lực.
Sau này lớn thêm một chút, hắn lại dùng trí thông minh của mình giúp những tiểu cung nhân không có chỗ dựa, thường bị bắt nạt kết nối quan hệ, mượn oai hùm, gây dựng uy tín, kết giao khắp nơi, rồi từ đó kiếm chút tiền tiêu vặt…
Khụ, nói trắng ra là làm trung gian ăn chênh lệch thôi!
Tóm lại bao nhiêu năm qua, Ngụy Ngọc dù không có địa vị gì trong mắt các bậc trưởng bối hay huynh đệ, nhưng hắn tự thấy mình rất có trọng lượng trong lòng đám cung nhân! Hắn đã nghe thấy không ít lần đám cung nhân rỉ tai nhau khen hắn nhân hậu, hiền lành rồi đấy.
Nhưng mấy chuyện này ấy mà... vẫn phải giữ kín, giữ kín. Nếu không thì còn chưa bước chân vào triều làm quan, đã bị người ta chụp mũ cho tội kết bè kết cánh rồi.
…
Vương Hỷ là người của Ngụy Ngọc ở Ngự thiện phòng, một tiểu thái giám đứng đầu chuyên phụ trách việc thu mua. Vừa vào đến nơi, Vương Hỷ đã hành lễ với Ngụy Ngọc.
"Cửu điện hạ an khang."
Thái giám đều là những người cả đời không được ra khỏi cung, tuổi thọ trung bình có thể đạt tới bảy mươi. Vương Hỷ năm nay đã năm mươi lăm, trông già nua là chuyện bình thường, nhưng tinh thần vẫn rất minh mẫn.
Dù sao Ngụy Ngọc cũng là người lớn lên trong nền giáo dục hiện đại, tư tưởng kính già yêu trẻ đã khắc sâu trong cốt cách. Bao nhiêu năm qua, Ngụy Ngọc vẫn không quen với cảnh một người già phải cúi đầu quỳ lạy mình.
Hắn vội vàng bảo ông đứng dậy:
“Những lúc riêng tư thì không cần nhiều lễ nghi như vậy đâu, Vương công công có chuyện cứ nói thẳng đi.”
Phải, là riêng tư.
Ngụy Ngọc đâu phải kẻ ngốc.
Nếu ở chỗ đông người, hắn chắc chắn vẫn sẽ ngoan ngoãn làm theo quy củ. Cần quỳ thì quỳ, cần hành lễ thì hành lễ, làm gì có chuyện không phục hay phản kháng gì.
Hắn đâu phải kiểu nhân vật như "Long Ngạo Thiên" trong tiểu thuyết, vừa nhìn thấy chế độ phong kiến thì liền cho rằng nó mục nát, xấu xa, rồi muốn lật đổ sự thống trị của hoàng quyền đâu!
Hắn mà dám đi nói mấy chuyện về tự do bình đẳng với người ta, có khi ông bố Hoàng đế là người đầu tiên lôi hắn ra chém đầu
Tự do với bình đẳng gì chứ…
Nghe có ngu không chứ
Với những người chưa từng tận mắt chứng kiến cái thời đại thái bình thịnh trị đó, ai mà tin cho nổi? Ngụy Ngọc suy cho cùng không có can đảm để thách thức với những lễ nghi phép tắc của cả một thời đại.
Vương Hỷ công công là người rất tuân thủ quy tắc. Dù mỗi lần Ngụy Ngọc gặp ông đều bảo không cần đa lễ, ông vẫn luôn cung kính làm đủ lễ nghi.
"Đa tạ Cửu điện hạ đã thương xót."
Vương Hỷ ngẩng đầu, cười khổ với Ngụy Ngọc:
"Điện hạ, món bánh quế hoa ngài dặn lão nô chuẩn bị hôm qua, ba ngày tới e là không thể nào làm được nữa."
Ngụy Ngọc nhíu mày:
"Có ai ra lệnh rồi sao?"
Bánh quế hoa vốn không phải loại điểm tâm hiếm quý gì, đa phần các nương nương trong hậu cung và các công chúa đều thích ăn. Chỉ là Ngụy Ngọc thích đồ ngọt, nên hắn thường nhờ Vương Hỷ mang một ít về, để cùng Tam công chúa ăn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận