Sáng / Tối
Sát vách, tại tẩm điện của Bát hoàng tử.
Bát hoàng tử - người đã mở rương của đệ đệ ra xem, trên tay còn đang cầm một cuốn sách, lúc này vành tai hắn đỏ rực, mặt đơ ra.
Ánh mắt hắn vừa xấu hổ, vừa bực bội còn có chút do dự. Bát hoàng tử liếc nhìn cuốn sách trong tay, rồi lại liếc sang chồng sách dày cộp trong rương, nghiến răng nghiến lợi, mắng một câu:
"Ngụy Ngọc cái tên khốn này!"
Bát hoàng tử ném quyển sách xuống bàn, rõ ràng bìa ngoài ghi bốn chữ《Ngũ Kinh Chính Nghĩa》.
Thế nhưng.
Cuốn sách này chỉ treo đầu dê bán thịt chó, mượn cái vỏ 《Ngũ Kinh Chính Nghĩa》 thôi.
Còn nội dung bên trong là gì ư?
Hừ, nếu là nội dung của nó đứng đắn thì Bát hoàng tử đã chẳng giận đến mức này!
Cái thằng Ngụy Ngọc này, rảnh rỗi sinh nông nổi lại đi lén lút xem xuân cung đồ.
Liếc nhìn cuốn "Ngũ Kinh Chính Nghĩa" trên bàn, vừa nghĩ đến những hình ảnh minh họa sắc nét, sống động và tinh xảo bên trong, Bát hoàng tử lại cảm thấy máu dồn lên não.
Không phải vì phấn khích, mà là vì xấu hổ!
Uổng công hôm nay thấy Ngụy Ngọc tinh thần uể oải, hắn còn tưởng nó thức đêm đọc thoại bản nào hay lắm nên mới tính mượn về xem thử...
Bát hoàng tử nghiến răng, bực dọc đưa tay lật tiếp những cuốn khác trong rương.
Nào là 《Kim Cang Kinh》, 《Hiếu Kinh》, 《Sử Ký》...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=35]
Thoạt nhìn toàn là kinh thư thánh hiền, cực kỳ tử tế và ham học.
Nhưng cứ lật ra mà xem...
Phi!
Toàn là "hồn trương ba da hàng thịt"!
Bên trong không phải hình vẽ xuân cung đồ thì cũng là thơ ca dung tục, chẳng có nổi lấy một cuốn thoại bản tử tế nào!
Bát hoàng tử cầm cuốn sách lắc mạnh, muốn giũ cho lớp bìa bên ngoài rơi ra.
Nhưng hành động này hoàn toàn vô dụng. Cái bìa đó là hàng nguyên bản, ngay từ lúc mua đã thế rồi, căn bản không phải là do Ngụy Ngọc dở trò.
Bát hoàng tử càng thêm lộn ruột.
Hắn đem toàn bộ sách ném vào trong rương, đóng nắp lại rồi gọi người hầu tới hỏi xem Cửu hoàng tử đã về chưa.
"Bẩm điện hạ, Cửu điện hạ vừa mới về ạ, khoảng một khắc trước."
Có được câu trả lời chắc chắn, Bát hoàng tử ôm khư khư cái rương, hùng hổ xông thẳng sang phòng bên cạnh.
"Ngụy Ngọc, đệ bước ra đây cho ta!"
Ngụy Ngọc vừa đặt bát xuống, đang định cầm chén trà lên súc miệng thì đột nhiên nghe thấy tiếng Bát ca vang lên ngoài cửa.
Giọng điệu này nghe chừng không ổn, nghĩ tới đống "thức ăn tinh thần" của mình, Ngụy Ngọc lập tức muốn chuồn lẹ.
Đáng tiếc, trong điện có bao nhiêu chỗ đâu, nếu không trực tiếp chuồn trước mặt Bát ca thì trốn chỗ nào cũng bị phát hiện.
“Haiz.”
Ngụy Ngọc thở dài, xua tay bảo Tiểu An Tử lui xuống:
"Ngươi đi ra ngoài đi, đừng có đứng ở trước cửa."
Sắp bị huynh trưởng dạy dỗ, bớt một người nhìn thấy thì đỡ nhục được chút nào hay chút đó.
Tiểu An Tử vừa lui ra đến cửa thì Bát hoàng tử đã ôm rương xông vào.
"Bái kiến Bát điện hạ."
Nghe tiếng Tiểu An Tử hành lễ, Ngụy Ngọc lập tức trưng ra nụ cười hiền lành nịnh nọt, tiến lên đón:
"Bát ca, sao huynh lại tự mình qua đây thế? Xem kìa, mồ hôi nhễ nhại thế kia, ngồi đi ngồi đi, để đệ gọi người đến pha trà cho minh nhá..."
Ngụy Ngọc vừa nói vừa định chuồn ra ngoài, kết quả bị Bát hoàng tử túm cổ áo lôi lại.
"Đứng yên."
Bát hoàng tử cười lạnh một tiếng, hất cằm chỉ vào cái rương trong tay:
"Giải thích cho ta xem đống đồ trong này là cái gì? Ta cũng muốn biết đệ bắt đầu xem mấy thứ ba lăng nhăng này từ bao giờ đấy."
Việc giáo dục hoàng tử xưa nay vốn khắt khe nghiêm ngặt, những loại sách vở này bị liệt vào hạng tầm thường rẻ rúng, trừ khi sau lễ thành hôn, bằng không gần như không bao giờ xuất hiện trong cung.
Ngụy Ngọc cười hì hì, bắt đầu lý sự cùn:
"Úi chà Bát ca, huynh làm gì mà nghiêm trọng hóa vấn đề thế. Thực ra đệ chỉ đang tìm hiểu phong tục dân gian thôi mà"
"Phong tục dân gian?"
Lông mày Bát hoàng tử dựng ngược lên.
Xem xuân cung đồ mà cũng có thể xem ra được phong tục dân gian à?
Đúng là bốc phét.
Bát hoàng tử buông cổ áo Ngụy Ngọc ra, đặt rương lên bàn, ra hiệu cho hắn nói tiếp:
"Đệ nói đi, phong tục dân gian gì?"
“À, nói đến đây thì đệ phải giảng giải cho huynh tử tế mới được.”
Ngụy Ngọc xắn tay áo, lấy ra một quyển “Hiếu Kinh” từ trong rương, lật đến trang đã đánh dấu rồi chỉ cho Bát hoàng tử xem.
"Này, Bát ca huynh nhìn chỗ này đi. Huynh xem đoạn này này, câu chuyện kể về một đôi tình nhân ở Nam Miêu bỏ trốn, chỗ này là họ chạy đến một ngôi làng khác..."
Cuốn thoại bản suýt nữa thì chọc vào chóp mũi Bát hoàng tử. Huynh ấy ngả người ra sau, nheo mắt nhìn đoạn Ngụy Ngọc vừa chỉ.
Quyển sách gần như dí sát vào mặt Bát hoàng tử, hắn phải hơi ngửa người ra sau, nheo mắt nhìn đoạn Ngụy Ngọc chỉ.
"Mỹ nhân trong lòng, ôn nhuận như ngọc... như gỗ trôi sông, dập dềnh lên xuống, say đắm quên lối..."
Toàn lời lẽ dung tục!
Tai Bát hoàng tử đỏ bừng lên
Hắn định mở miệng mắng Ngụy Ngọc hư hỏng, nhưng quay sang lại thấy đối phương vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, nói năng hết sức đàng hoàng.
“Bát ca, huynh đừng vội đỏ mặt, cũng đừng ngại, mắt đừng nhìn linh tinh, nhìn chỗ này này!”
Bát hoàng tử: …
“Khụ khụ, ai… ai nhìn linh tinh chứ!”
Bát hoàng tử cãi lại, ánh mắt nhìn thiếu niên có chút né tránh nhưng dưới ánh nhìn đầy vẻ không tán thành của đệ đệ, vẫn ngoan ngoãn nhìn theo chỗ được chỉ.
Ngụy Ngọc nói:
“Bát ca, huynh xem, trong sách này, khi dân làng chỉ đường cho đôi tình nhân, có nhắc phải cẩn thận ‘ngũ độc’. Mà ‘ngũ độc’ theo cách hiểu của Trung Nguyên chúng ta là rết, rắn độc, bọ cạp, thằn lằn và cóc. Nhưng trong sách lại ghi là bọ cạp, rắn, rết, cóc và nhện.”
“Quyển sách này truyền từ vùng Nam Miêu, bối cảnh cũng là Nam Miêu. Phong tục người Nam Miêu khác với Trung Nguyên ta. Nếu Đại Ngụy muốn thu phục hoàn toàn vùng đó, thì chẳng phải phải hiểu rõ đối phương sao? Đệ đây là đang làm bài tập, làm việc nghiêm túc đấy chứ!”
Bát hoàng tử nghe mà chấn động.
Lời này của Ngụy Ngọc là ngụy biện à?
Chắc chắn là ngụy biện.
Nhưng có thể từ loại sách này mà rút ra được thông tin như vậy… thì đúng là hắn không ngờ tới!
Dù sao ai mà nghĩ được còn có cách này chứ? Ai mua loại sách đó lại là để nghiên cứu phong tục Nam Miêu? Chẳng phải đều là vì mấy thứ kia sao!
Cũng chỉ có Cửu đệ hắn là kỳ quái, lại nghĩ ra được kiểu này
Sau cơn chấn động, Bát hoàng tử nhớ đến sự đoàn kết và những thủ đoạn thâm độc của người Nam Miêu, không nén nổi tò mò hỏi thêm:
"Đệ còn biết được gì từ mấy cuốn sách này nữa không? Có viết về cách người Nam Miêu điều khiển rắn rết sâu bọ không?"
Vùng Nam Miêu nhiều núi non hiểm trở, khí hậu nóng ẩm, dễ sinh ra các loài rắn rết. Ngoài người bản địa, người Trung Nguyên tới đó hầu như không chịu nổi môi trường, rất dễ bị rắn rết quấy nhiễu. Quân đội Đại Ngụy cũng chính vì vấn đề này mà bao lần viễn chinh đều không thể chiếm được Nam Miêu.
Cũng giống như Bắc Hồ, dù có đánh chiếm được thì cuối cùng cũng vì khó quản lý mà bị người Nam Miêu hoặc Bắc Hồ nổi dậy giành lại.
Ngụy Ngọc lắc lắc quyển sách trong tay, rất thản nhiên đáp:
“Không biết đâu, quyển này đệ còn chưa đọc xong mà. Hay là Bát ca tự mình xem thử đi?”
Lời này của Ngụy Ngọc là thật.
Sách để giải trí hắn có quá nhiều, gần như đọc quyển nào cũng nhanh chán, số có thể đọc hết từ đầu đến cuối thì rất ít, đa phần đọc được nửa chừng là bỏ.
Quyển “Hiếu Kinh” này… cũng là một trong số đó.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận