Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 23

Ngày cập nhật : 2026-04-11 00:38:12

 Công bộ có lò nung chuyên sản xuất đồ cho hoàng gia, xưởng nung được đặt ở ngoại thành.

Thủ đô của Đại Ngụy là Tây Kinh, người đời thường gọi Tây Kinh là Kinh Đô.

Ở Kinh Đô, nếu phân theo bản đồ thì là: ngoại thành bao quanh nội thành, nội thành bao quanh hoàng thành, còn hoàng thành lại bao trùm toàn bộ hoàng cung.

Hầu hết các cơ quan đầu não của Đại Ngụy đều tập trung trong hoàng thành.

Ngụy Ngọc vừa hỏi đến lò nung, Lưu chủ sự lập tức đưa hắn xuất cung, dẫn thẳng đến xưởng lò.

Dù sao cũng là mệnh lệnh của hoàng đế, lại là yêu cầu của hoàng tử, Lưu chủ sự dù không hiểu gì nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Huống hồ, hôm qua Lưu chủ sự còn nghe thấy các quan viên bàn tán về chuyện xảy ra trong yến tiệc.

Sứ giả Tây Kỳ dâng lên lưu ly không màu, mà Bệ hạ lại bảo Cửu hoàng tử cũng biết làm.

Không biết lời ấy là thật hay giả, nhưng ít nhất hôm nay bệ hạ đã để Cửu hoàng tử đến Công bộ.

Đã đến Công bộ lại còn hỏi về lò nung thì còn làm gì nữa?

Chắc chắn là muốn chế tạo thứ lưu ly không màu kia rồi!

Theo lẽ thường, đây là lần đầu xuất cung, Ngụy Ngọc đáng lẽ phải hào hứng ghé vào cửa xe ngắm nhìn cuộc sống dân gian thời cổ đại.

Đáng tiếc, hắn không có thời gian.

Bởi vì tối qua lo lắng về việc phụ hoàng sẽ xử trí mình thế nào, nên hắn hoàn toàn chưa kịp xem lại mấy kiến thức về nung thủy tinh!

Ngụy Ngọc đâu phải thợ nung chuyên nghiệp.

Dù có là thiên tài khối tự nhiên đi nữa, nhưng đã lười biếng được mười lăm năm, cũng không thể trong chốc lát nhớ lại toàn bộ kiến thức rồi bắt tay vào làm ngay được

Từ hoàng cung đến xưởng nung, xe ngựa lộc cộc lăn bánh cũng mất chừng một canh giờ.

Suốt gần hai tiếng ấy, Ngụy Ngọc gần như dốc hết sức để tra tài liệu.

Máy tính bảng dùng để làm gì?

Trước đây là để nằm dài xem tiểu thuyết, phim ảnh, anime, drama.

Còn bây giờ, bị cha già ép đến đường cùng, nếu không muốn chết thì hắn buộc phải dùng nó để “làm chuyện lớn”.

Trong xe ngựa, Ngụy Ngọc ngồi ngay ngắn, lưng tựa vào vách xe, mắt nhắm tay khoanh, lông mày từ giãn ra đến nhíu chặt, cuối cùng vẻ mặt dần trở nên nhăn nhó.

Lưu chủ sự ngồi bên cạnh: ...

Cửu điện hạ đây là ngủ gật rồi gặp ác mộng sao?

Chức chủ sự là quan lục phẩm, ở trong kinh đô cũng chỉ là một vị quan nhỏ, quyền lực không lớn, bình thường muốn nịnh bợ hoàng thất cũng không có cửa.

Khó khăn lắm mới có cơ hội được gần gũi với hoàng tử, Lưu chủ sự do dự một lát, cuối cùng cũng không kìm được mà lên tiếng gọi:

"Điện hạ? Điện hạ?"

Ngụy Ngọc đang xem tài liệu đến mức đầu như muốn nổ tung thì mở mắt, lặng lẽ nhìn sang Lưu chủ sự:

“Có chuyện gì?”

Lưu chủ lộ vẻ lo lắng:

"Hạ quan thấy sắc mặt điện hạ không tốt, còn tưởng điện hạ bị bóng đè."

Ngụy Ngọc: ...

À, ác mộng thì không có, nhưng cũng chẳng khác gặp ác mộng là bao.

Thở dài một tiếng, Ngụy Ngọc xoa xoa trán, chỉ thấy đầu óc căng như dây đàn.

Đúng là đã quá lâu không học hành nghiêm túc, làm cá mặn lâu quá, đột nhiên bị bắt đọc sách khoa học, càng đọc càng muốn xé sách, khổ nỗi muốn xé cũng chẳng sẽ được.

"Điện hạ có chuyện gì phiền lòng sao? Hay là điện hạ cứ nói ra, xem hạ quan có thể san sẻ nỗi lo với điện hạ không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=23]

Lưu chủ sự nói.

Câu này vừa thốt ra, bản năng lười biếng của Ngụy Ngọc lập tức trỗi dậy.

Hắn đột nhiên ngẩng đầu hỏi Lưu chủ sự:

"Trong xưởng có bao nhiêu thợ biết làm lưu ly?"

Lưu chủ sự khựng lại, suy nghĩ một chút mới đáp:

"Nếu hạ quan nhớ không lầm, chắc là có tám người."

Tám người à.

Vậy cũng không tệ!

Ngụy Ngọc lập tức ngồi thẳng dậy, cười tủm tỉm nhìn Lưu chủ sự:

“Lưu chủ sự này, vừa hay chỗ ta có một nhiệm vụ vô cùng gian khổ cần ngươi làm giúp. Không nặng nhọc gì đâu, chỉ cần viết vài chữ là được, thế nào?”

Rõ ràng là thiếu niên môi đỏ răng trắng, tràn đầy sức sống, vậy mà nụ cười ấy lại khiến Lưu chủ sự thấy sống lưng lạnh toát.

Nhiệm vụ gian khổ?

Chỉ viết mấy chữ mà cũng gọi là gian khổ… chẳng lẽ là bắt ông viết thứ gì đại nghịch bất đạo hay sao?

"Chuyện này..."

Lưu chủ sự do dự, lão bắt đầu lo sợ bản thân phen này khó lòng mà bảo toàn mạng sống.

Chuyện quân thần xưa nay, Ngụy Ngọc vốn chẳng lạ gì những toan tính trong lòng kẻ dưới.

Hắn phẩy tay, thái độ vô cùng thân thiện, cười tủm tỉm nói:

“Lưu chủ sự cứ yên tâm, chẳng qua chỉ là giúp ta chép lại kỹ thuật chế tạo lưu ly không màu thôi. Bản điện hạ học thức nông cạn, sao có thể so với những sư phụ cả đời gắn bó với lò nung được? Viết xong, ta còn phải đưa cho họ tự xem, tự nghiên cứu nữa!”

“Thì ra là vậy!”

Lưu chủ sự bừng tỉnh, vội vàng chắp tay hành lễ với Ngụy Ngọc:

“Bao nhiêu thợ thủ công dốc cả đời cũng chưa luyện ra được lưu ly không màu, vậy mà điện hạ lại nắm được kỹ thuật này, còn không tiếc công viết ra truyền dạy. Điện hạ đại tài như thế, sao có thể tự hạ thấp mình được!”

Ngụy Ngọc nghe xong, đưa tay gãi gãi má.

Không phải vì ngại, mà đơn giản là thấy người này “chém gió” còn giỏi hơn mình.

Viết sách truyền dạy?

Hắn rõ ràng chỉ bảo người ta chép lại cách làm thủy tinh thôi mà, vậy cũng tính là viết sách?

Vậy sau này nếu hắn nhờ người chép lại toàn bộ tài liệu trong máy tính bảng, chẳng phải sẽ trở thành bậc đại nho luôn sao?!

Như vậy cũng quá qua loa rồi!

"Ê kìa, Lưu chủ sự nói quá lời rồi, đừng nói vậy! Ngụy Ngọc ta chỉ là một kẻ vắt mũi chưa sạch, đâu dám xưng là đại tài, chẳng qua là nhờ phụ hoàng khai sáng, được Thái sư dạy dỗ, đọc thêm vài cuốn sách, kế thừa trí tuệ của những người đi trước nên mới có được chút hiểu biết của hôm nay”

Ngụy Ngọc đỡ Lưu chủ sự dậy, vẻ mặt nghiêm nghị cả người toát lên khí chất trung quân ái quốc, như thể tất cả đều là vì con dân bách tính, hắn dõng dạc nói:

"Ngụy Ngọc ta thân là hoàng tử, hưởng bổng lộc của muôn dân, nếu học được gì thì phải biết lấy ra mà báo đáp bách tính! Chút kỹ thuật làm lưu ly không màu này thì có là gì, Ngụy Ngọc ta không phải kẻ ích kỷ giữ chỉ biết giữ làm của riêng, để các thợ thủ công học thì mới có thể khiến nhiều người dùng được lưu ly không màu. Một mình hưởng vui chi bằng để thiên hạ cùng vui. Mai này, nếu Ngụy Ngọc có thể khiến bách tính cơm no áo ấm, khi đó mới không phụ lòng dân, cũng không phụ sự ủy thác của phụ hoàng!"

Lời lẽ hùng hồn đến mức chính Ngụy Ngọc cũng sắp bị bản thân làm cho cảm động.

Nhưng.

Phải giữ bình tĩnh!

Nhất định phải giữ bình tĩnh!

Phải diễn mà như không diễn, thế mới là đẳng cấp!

Lưu chủ sự ngẩn ngơ nhìn thiếu niên với vẻ mặt bình tĩnh, khoảnh khắc này, trái tim trong lồng ngực ông đập thình thịch, tựa như sóng lớn cuồn cuộn dâng trào.

Lấy thân mình mà phụng hiến cho bách tính, không giữ khư khư làm của riêng, chỉ mong cho dân được no ấm

Làm quan bao năm, đến chính ông cũng gần như quên mất mình từng muốn làm điều gì cho dân. Vậy mà vị Cửu hoàng tử trước mắt, lại có tấm lòng yêu dân tha thiết đến vậy!

Đây là phúc của bách tính, cũng là phúc của Đại Ngụy!

Hốc mắt Lưu chủ sự nóng lên, ông không kìm được mà chắp tay cung kính hành lễ với Ngụy Ngọc.

“Cửu điện hạ chí hướng cao xa, Lưu Xuân vô cùng khâm phục. Ngày sau nếu điện hạ sai bảo, Lưu Xuân… nguyện thề chết trung thành!”

Ngụy Ngọc: ?!!

Lời bày tỏ lòng trung thành này khiến Ngụy Ngọc sững người ngay tại chỗ.

Hắn trợn mắt, liếc trộm Lưu Xuân một cái, rồi lại liếc thêm cái nữa.

Chuyện gì đang xảy ra vậy trời!

Sao tự dưng người này lại thề sống chết trung thành với hắn?!

Ngụy Ngọc chớp chớp mắt, rồi… ngộ ra.

Xem ra, chắc là khí chất bá vương hắn ẩn giấu bao năm cuối cùng cũng lộ ra rồi.

Quả nhiên mà, hắn đúng là một Long Ngạo Thiên tiềm năng.

Ngụy Ngọc mỉm cười, cúi người đỡ Lưu Xuân dậy, dịu dàng nói:

“Lưu chủ sự khách khí rồi. Ta chỉ muốn làm thêm chút việc cho bách tính, biết chủ sự cũng như ta một lòng vì dân, vậy là đủ rồi.”

Được đỡ dậy, Lưu Xuân lại càng cảm động hơn.

Tấm lòng vì dân vốn đã bị bào mòn gần như cạn kiệt suốt bao năm của ông nay bỗng sống lại, nhiệt huyết trong lòng bừng bừng cháy lên. Ánh mắt nhìn Ngụy Ngọc cũng trở nên kiên định hơn.

“Điện hạ yên tâm, hạ quan đều hiểu cả!”

Ngụy Ngọc: …

Không phải!

Ông hiểu ra cái gì vậy hả?

Bình Luận

0 Thảo luận