Sáng / Tối
Bát hoàng tử đỏ mặt tía tai vì lời đề nghị tự xem đi của Ngụy Ngọc.
Hắn vốn là một thiếu niên quân tử như ngọc, chưa thành hôn, cũng chưa có ý trung nhân. Ngày thường ở trong cung, không chạm mặt phi tần của phụ hoàng thì cũng là mấy tiểu cung nữ.
Bảo Bát hoàng tử mù tịt về chuyện nam nữ thì không hẳn, nhưng bảo có hứng thú hay không thì là không.
Tâm nguyện lớn nhất của hắn chính là hy vọng Ngụy Ngọc và Tĩnh An có thể có được một cuộc sống tốt.
Nhìn bộ dạng do dự của Bát ca, Ngụy Ngọc trực tiếp nhét cuốn sách vào tay hắn:
"Bát ca cứ cầm lấy mà xem đi, đệ còn mấy quyển truyền từ Nam Miêu tới nữa, biết đâu huynh lại thực sự tìm được cách đối phó với người Nam Miêu từ trong đấy thì sao."
Nói rồi hắn lại lục trong rương, dựa vào trí nhớ tìm ra mấy quyển sách từ Nam Miêu.
Đến nước này rồi, Bát hoàng tử cũng không từ chối nữa.
Hắn liếc Ngụy Ngọc một cái, hỏi:
“Đống sách này của đệ lấy từ đâu ra?”
Trong cung vốn không cho phép xuất hiện loại sách này, Bát hoàng tử rất muốn biết Ngụy Ngọc làm cách nào mà lại gom được cả một rương sách như vậy
Nghe vậy, Ngụy Ngọc cười hì hì.
Hắn đậy nắp rương lại, nói:
“Bát ca đúng là quá ngay thẳng rồi. Theo đệ lâu như vậy mà vẫn chưa học được chút lanh lợi nào của đệ à?”
Cái vẻ kiêu ngạo này khiến Bát hoàng tử ngứa tay muốn đánh người.
Ngụy Ngọc vội vàng kêu lên:
"Ấy ấy! Trên đời này làm gì có đạo lý 'không cho làm' là người ta 'không dám làm’ thật đâu! Bát ca chỉ cần nhớ, quy củ là để bày ra cho người ta nhìn thôi, còn âm thầm phía sau — chỉ cần không bị phát hiện, thì tiền là vạn năng!”
Bát hoàng tử khựng lại, nhìn hắn đầy nghi hoặc:
“Đệ dùng tiền để mua chuộc thái giám trong cung?”
"Thông minh!"
Ngụy Ngọc cười tít mắt gật đầu, ôm rương đi đến bên giường, nhét nó xuống gầm giường, rồi từ phía sau bình phong lại lôi ra một cái hộp gỗ nhỏ tinh xảo.
Hắn ôm hộp quay lại, ổ khóa phía trên đã mở sẵn, mở ra cho Bát hoàng tử xem “tiểu kim khố” của mình.
“Đây, toàn bộ gia sản của đệ đấy, đệ vẫn luôn để dành chờ sau này lập phủ ra ở riêng thì đem ra làm ăn.”
Bát hoàng tử nhìn vào trong hộp, thấy nào là ngân phiếu, bạc vụn mà sững người.
Hắn đưa tay cầm thử phía dưới ngân phiếu vẫn là ngân phiếu, bạc vụn thì đủ loại lớn nhỏ, trong góc còn có mấy xâu tiền đồng buộc dây.
Đếm đếm số lượng ngân phiếu trong tay, Bát hoàng tử thấy cả người tê dại:
"Những năm qua, rốt cuộc đệ đã lừa được bao nhiêu tiền từ đám người hầu trong cung vậy?"
"Ê! Bát ca nói vậy là đệ không phục đâu nhé."
Ngụy Ngọc liếc xéo một cái:
"Sao lại gọi là lừa tiền? Rõ ràng là bọn họ nhờ đệ làm việc, tự nguyện dâng tiền lên đấy được không? Đệ bản lĩnh cao cường, tài lực hùng hậu, là Văn Khúc Tinh hạ phàm, đến cả Thần Tài còn báo mộng nhận đệ làm đệ tử chân truyền nữa kìa!”
“Đệ tử chân truyền?”
Bát hoàng tử chưa kịp châm chọc, suy nghĩ đã lệch hẳn sang hướng khác:
“Văn Khúc Tinh mà lại là đệ tử của Thần Tài? Đệ tự hạ vai vế rồi à?”
Ngụy Ngọc xua tay:
“Chuyện đó không quan trọng, ai nói với huynh cái đó đâu! Huynh chỉ cần nhớ là đệ sắp phát tài rồi là được.”
Trên đời chẳng có cái vận may nào tự dưng từ trên trời rơi xuống cả, nếu có, chắc chắn là do có kẻ bày trò.
Bát hoàng tử liếc xéo hắn:
“Ngươi lại bày trò gì nữa đấy? Ngươi còn chưa nói rõ chuyện thủy tinh cho ta đâu, có phải liên quan đến cái này không?”
Bát ca quả nhiên thông minh.
“Đúng rồi, chính là liên quan đến thủy tinh.”
Ngụy Ngọc búng tay một cái.
Hắn đem chuyện mấy ngày gần đây về thủy tinh kể lại cho Bát hoàng tử nghe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=36]
Chỉ có điều những lời cụ thể hắn nói với phụ hoàng thì vẫn giấu đi, chỉ nói sơ qua vài điểm liên quan.
Nghe xong, Bát hoàng tử lại chấn động lần nữa.
Hắn nghĩ mãi không ra:
“Vậy ra hôm yến tiệc hôm đó, phụ hoàng nói đệ biết làm lưu ly không màu là thật à? Nhưng mấy thứ này đệ học ở đâu ra vậy? Sao ta chưa từng biết!”
Mối quan hệ giữa Bát hoàng tử và Ngụy Ngọc còn thân thiết hơn cả huynh đệ ruột thịt.
Từ nhỏ đến lớn hai người gần như chưa từng tách rời nhau, đến chuyện riêng tư như tối qua ai đái dầm thì có khi ngay sáng hôm sau đối phương đã nắm rõ mười mươi rồi.
Thế nên nếu có gì bất thường, cả hai đều có thể nhận ra ngay lập tức.
Cái trò chế tạo thủy tinh này, nếu không tự tay làm thì không thể biết được. Đến cả Bát hoàng tử còn không biết Ngụy Ngọc có bản lĩnh này, vậy thì phụ hoàng - người xưa nay vốn không mấy quan tâm đến bọn họ, lại biết được bằng cách nào?
Ngụy Ngọc chớp chớp mắt, nhìn hàng chân mày nhíu chặt của Bát ca, trong lòng chỉ biết nói lời xin lỗi.
Dù sao thì chuyện cha già biết đọc tâm, còn hắn lại có “bàn tay vàng” là cái máy tính bảng… đều là bí mật tuyệt đối không thể nói ra.
Việc hắn và phụ hoàng có thể thẳng thắn lật bài với nhau cũng chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thôi.
Nếu không phải ai nấy đều ngầm hiểu là không giấu nổi nữa, thì e rằng cả hai cũng sẽ ôm khư khư bí mật này đến tận lúc chết.
Ngụy Ngọc là một kẻ mâu thuẫn.
Hắn có lòng thương người, có lòng trắc ẩn, nhưng tuyệt đối không phải hạng người vô tư thánh thiện.
Hắn cũng có lòng ích kỷ, những bí mật liên quan đến sống chết của bản thân, hắn thà rằng sống để bụng chết mang theo, chứ không muốn nói ra để chuốc lấy vô số rắc rối về sau.
Dù là người thân cận nhất cũng không được.
Ngụy Ngọc nheo mắt cười với Bát hoàng tử:
"Bát ca, huynh phải nhớ một câu: 'Trong sách có nhà vàng, trong sách có nhan sắc như ngọc'. Đệ đệ của huynh thông minh tuyệt đỉnh, đọc sách mà ngộ ra được mấy cái thứ này thì có gì là lạ đâu, huynh cứ làm quá lên."
Thái độ của Ngụy Ngọc quá mức tự nhiên, khiến Bát hoàng tử bắt đầu tự nghi ngờ bản thân mình có phải đang làm quá lên hay không.
Bát hoàng tử cau mày, tự mình lẩm bẩm:
"Chẳng lẽ mình làm quá thật?"
Ngụy Ngọc khẳng định chắc nịch:
“Đúng vậy, chính là huynh làm quá.”
Có nên tin không?
Đương nhiên là không thể tin rồi!
Bát hoàng tử hừ lạnh một tiếng, liếc xéo hắn:
“Đệ giỏi như vậy, nhìn bộ dạng này chắc còn biết không ít thứ khác nhỉ? Có bản lĩnh thì nói thêm xem nào.”
À thì… cái này
Nên nói cái gì bây giờ?
Trí tuệ của các bậc tiền nhân nhiều vô kể, nói cái gì cũng ra được cả đống, đúng là làm khó người ta mà.
Ngụy Ngọc cân nhắc, trên mặt lại treo lên nụ cười ngây ngô với Bát ca, bảo là nịnh nọt thì không hẳn, bảo là lúng túng thì càng không, trái lại giống như một kẻ đang cậy sủng sinh kiêu, chẳng sợ hãi gì!
Bát hoàng tử có dự cảm chẳng lành.
"Đệ không phải vẫn còn đấy chứ?"
Ngụy Ngọc liếc hắn một cái, hơi cúi đầu, gật nhẹ, ra vẻ ngượng ngùng:
“Ừm… mấy ngày nay đệ còn phải viết phương pháp cho phụ hoàng nữa, bên phụ hoàng đang giục rồi.”
Bát hoàng tử ngửa mặt ôm trán, nhất thời không nói nên lời.
Quá bất ngờ rồi.
Thật sự là quá bất ngờ!
Hắn nằm mơ cũng không ngờ đệ đệ nhà mình lại còn có nhiều bản lĩnh như vậy.
Uổng công bấy lâu nay hắn cứ tưởng thằng ranh này thực sự bất tài vô dụng, còn tính sẵn sau này sẽ giúp đỡ nó ra sao, hóa ra tất cả đều là lừa đảo hết à?!
Có còn là người không vậy!
Ngụy Ngọc thì thấy mình hoàn toàn không có lỗi, hắn vỗ vỗ cái rương gỗ đựng tiền, dỗ dành Bát ca:
“Bát ca à, đợi Tứ ca bán thủy tinh kiếm được tiền chia hoa hồng cho đệ, là chúng ta có tiền rồi. Chút tiền này của đệ, huynh lấy một nửa đi, coi như đệ bồi thường cho huynh.”
Bát hoàng tử - người nghèo rớt mồng tơi: …
Nguy rồi.
Hấp dẫn quá đi mất.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận