Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 4

Ngày cập nhật : 2026-04-05 23:17:45

 Ngụy Ngọc đang xem Thám tử lừng danh Conan

Bộ anime mà hắn nghi ngờ cả đời này cũng chẳng xem được tập cuối, Ngụy Ngọc đã xem đến tập 583 rồi. Tính ra cũng chỉ mới xem được khoảng một nửa số tập đã phát sóng…

Con đường phía trước còn dài lắm!

Xem ròng rã ba tháng trời mới được một nửa, thật là làm khó một kẻ mắc hội chứng cưỡng chế sưu tầm thành tựu như hắn!

"Phù——"

Tắt chiếc máy tính bảng đang phát anime trong đầu, Ngụy Ngọc hoàn hồn, ánh mắt đờ đẫn ban nãy bống chốc trở nên linh hoạt lạ thường. Hắn đứng thẳng người, chỉnh lại y phục, chỉ chớp mắt từ một "kẻ ngốc" đã biến thành một vị thiếu niên nho nhã.

Xác định bản thân không có gì sơ hở, Ngụy Ngọc nhìn về phía Tiểu An Tử đang kích động, chắp tay sau lưng, thở dài một tiếng đầy vẻ già dặn bất lực, chân thành khuyên nhủ:

"Đừng hoảng, ban nãy phía trước náo loạn như vậy nhưng lại chẳng liên quan gì đến đám hoàng tử công chúa chúng ta, ngược lại lúc ngươi thấy đám Thừa tướng bọn họ đều được gọi vào trong ấy, thì đáng nhẽ ngươi phải biết là Bệ hạ đã tỉnh rồi, hiểu chưa? Sau này bớt chạy đi nghe ngóng tin tức lung tung đi”

Tiểu An Tử là thái giám hầu cận thân thiết bên người Ngụy Ngọc, từ năm sáu tuổi đã đi theo hắn, lúc đó Ngụy Ngọc mới chỉ là một củ cải nhỏ bốn tuổi. Theo từ năm sáu tuổi đến năm mười bảy tuổi, TIểu An Tử đã hầu hạ Ngụy Ngọc được mười một năm, theo lý mà nói, hắn phải là người hiểu Ngụy Ngọc nhất, nhưng khổ nỗi đứa trẻ này... não bị thiếu mất một sợi dây thần kinh.

Tiểu An Tử gầy gò lập tức xị mặt xuống, nhìn Ngụy Ngọc đầy vẻ ấm ức: "Điện hạ, có phải ngài lại chê nô tài ngu ngốc không?"

Đây không phải là câu hỏi, mà là một lời buộc tội thực sự! Lời này của tiểu An tử mà nói với một vị chủ tử khác thì chắc chắn là ăn gậy rồi, vì làm gì có nô tài nào dám chất vấn chủ tử? Chủ tử nói gì làm gì cũng đều là ơn huệ cả.

Ngụy Ngọc liếc nhìn Tiểu An Tử bằng một ánh mắt đầy thương hại, thuận miệng dỗ dành: "Không có, làm gì có chuyện đó, ta chẳng qua là sợ ngươi xảy ra chuyện thôi. Ngươi mà có mệnh hệ gì thì chủ tử của ngươi phải làm sao đây?"

Cái tên ngốc này chỉ giỏi cãi lại hắn, đây vốn là đại kỵ trong cung. Cũng may là gặp phải hắn không chấp nhặt, chứ lỡ chẳng may đụng chạm đến người khác, Ngụy Ngọc cũng chẳng biết mình có kịp đến nhặt xác cho cái tên ngốc này không nữa.

Tiểu An Tử vừa được dỗ là vui vẻ ngay:

"Điện hạ yên tâm, nô tài thông minh lắm, không xảy ra chuyện gì đâu."

Bởi vì hắn ta còn phải chăm sóc điện hạ nữa mà.

Mọi người trong cung ai cũng bảo Cửu điện hạ đầu óc không bình thường, hơi ngốc, nhưng Tiểu An Tử hắn sẽ mãi mãi không bao giờ bỏ rơi điện hạ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=4]

Tiểu An Tử không chớp mắt nhìn chằm chằm Ngụy Ngọc, ánh mắt chân thành vô cùng. — chết mẹ no cp mà lạ thế —

Ngụy Ngọc thấy ánh mắt ấy có hơi kỳ lạ, nhưng cũng chẳng bận tâm, dù sao tên ngốc này thỉnh thoảng vẫn dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn hắn, quen rồi. Ngụy Ngọc lười phủ nhận lời Tiểu An Tử, dù sao cũng chẳng cần hắn làm việc gì, ngốc thì ngốc vậy, bình thường để ý thêm một chút là được.

Hắn bước lên hai bước, nhìn về phía cửa cung, nhưng chỉ thấy một mảng váy áo lộng lẫy, tóc mây trâm ngọc, hoàn toàn không nghe được chút động tĩnh nào.

Ngụy Ngọc hỏi Tiểu An Tử: "Ngươi vừa chạy lên phía trước còn nghe được gì không?"

"Chẳng nghe thấy gì cả ạ."

Ngụy Ngọc: "..."

Chậc.

Ngụy Ngọc nhắm mắt, bất lực quay sang nhìn hắn:

“Không nghe được gì mà ngươi còn chạy về làm gì? Hả? Có chuyện gì thì điện hạ ta đây lại không biết chắc?”

Tiểu An Tử thật thà đáp:

"Nô tài chỉ là kẻ thấp cổ bé họng, chắc chắn sẽ không ai nói chuyện với nô tài đâu. Bát điện hạ bị Tam công chúa gọi đi rồi, còn điện hạ thì lại đang ngẩn người. Nếu lát nữa có chuyện gì, chắc chắn sẽ không ai nhớ tới người, nên nô tài mới chạy đến nhắc điện hạ."

Đúng là một tên ngốc trung thành hết mực.

Ngụy Ngọc cũng còn giận nổi nữa.

Hắn đang xem anime đến đoạn gay cấn mà bị cắt ngang, nếu đổi thành người khác chắc chắn đã bị sét đánh rồi!

À mà đúng…

Ồ, đúng rồi, phụ hoàng hắn vừa bị sét đánh xong.

Sực nhớ ra, Ngụy Ngọc xoa cằm, lầm bầm nhỏ giọng: "Ôi mẹ ơi, bị sét đánh thế mà còn tỉnh lại được, đúng là kỳ tích y học. Không biết phụ hoàng bị liệt nửa người, hay là trúng gió thành người thực vật đây..."

"Điện hạ mà còn nói tiếp, nô tài e là đầu của hai chúng ta sẽ rơi xuống đất mất." Tiểu An Tử ghé lại gần, cũng hạ giọng thì thầm.

Ngụy Ngọc sững người, đứng thẳng dậy, giả vờ ho khan một tiếng, liếc nhìn quanh một vòng,

Bốn phía sóng yên biển lặng.

Tốt lắm

Chưa có chuyện gì xảy ra cả.

Tiểu An tử cúi người chỉnh lại vạt áo cho Ngụy Ngọc:

"Điện hạ, ngài vẫn nên ra đứng cùng đám Bát hoàng tử bọn họ đi. Thừa tướng đại nhân và các vị đại thần đều đã vào trong rồi, nếu lát nữa Hoàng thượng cho gọi các hoàng tử mà ngài lại không có mặt, Hiền phi nương nương bọn họ lại bắt đầu lấy cớ nói xấu ngài đấy."

Phải rồi, cái bà Hiền phi nương nương lắm chuyện đó.

Bà ta chính là người phụ nữ độc ác, sẵn sàng làm đủ chuyện xấu xa chỉ để con trai có thể kế thừa ngôi vị! Đến cả một vị hoàng tử mờ nhạt, không có phe cánh chống lưng như hắn mà bà ta cũng không tha!

Không nên chọc vào thì hơn.

Ngụy Ngọc lặng lẽ gật đầu, rất thức thời tán thành lời của Tiểu An Tử: "Ngươi nói đúng, có lý, Bát ca đâu? Dẫn ta đi tìm huynh ấy."

Ngụy Ngọc tìm thấy Bát hoàng tử bên phía các công chúa. Một thiếu niên thanh tú đứng cùng một tiểu cô nương xinh xắn như búp bê, lúc Ngụy Ngọc đi tới, cả hai đang cúi đầu thủ thỉ chuyện gì đó.

"Bát ca, Tĩnh An muội muội." Ngụy Ngọc vừa tới đã lên tiếng gọi.

Bát hoàng tử Ngụy Kỳ quay đầu lại, thấy Ngụy Ngọc liền nở nụ cười: "Cửu đệ đến rồi à, ta cũng đang định đi tìm đệ đây."

Tam công chúa Ngụy Tĩnh An cũng mỉm cười với hắn, cô bé có ngũ quan tinh xảo, khi cười còn lộ ra hai lúm đồng tiền: "Chào Cửu ca. Bát ca, muội khỏi cần đoán cũng biết, Cửu ca vừa nãy chắc chắn lại trốn đi lười biếng rồi."

Bát hoàng tử và Tam công chúa là huynh đệ ruột cùng mẹ sinh ra, cả hai cũng giống Ngụy Ngọc, từ nhỏ đã mất mẹ, thế nên ba người từ nhỏ đã nương tựa vào nhau, dựa vào nhau để sống.

Ngụy Ngọc đưa tay xoa xoa đầu cô bé, cúi đầu nở một nụ cười gian: "

À đúng đúng đúng, muội nói đúng rồi, ngày mai Cửu ca sẽ không mang bánh quế hoa cho muội nữa."

"Đừng mà Cửu ca, muội sai rồi! Cửu ca làm sao có thể trốn đi lười biếng được chứ, chắc chắn là huynh đi cầu phúc cho phụ hoàng rồi, đúng không?"

"Hừ, hối hận cũng muộn rồi, muội đã đắc tội ta, trừ đi một suất bánh quế hoa của muội."

"Cửu ca keo kiệt quá đi!"

Thấy hai người cãi vã ầm ĩ, Ngụy Kỳ đứng bên cạnh chỉ biết bất lực:

"Thôi được rồi, hai người đừng ồn ào nữa, xung quanh còn có bao nhiêu người đang nhìn kìa."

Nhắc nhở rất đúng, chỗ trang nghiêm thế này, không thích hợp để đùa giỡn.

Ngụy Ngọc thu lại vẻ mặt, trong nháy mắt trở lên nghiêm túc: "Bát ca, phụ hoàng tỉnh rồi à? Bên phía Hoàng hậu nương nương nói thế nào?"

Đã quen với tốc độ đổi mặt của Cửu đệ, Ngụy Kỳ không thấy lạ:

"Vương công công bên cạnh Hoàng hậu nương nương vừa mới qua đây, ông ấy nhắc nhở đám người Đại ca kiên nhẫn đợi thêm chút nữa, chắc là lát nữa phụ hoàng sẽ triệu kiến chúng ta."

Ngụy Ngọc hỏi: "Gặp tất cả?"

"Chắc là vậy, công chúa chưa chắc, nhưng hoàng tử thì nhất định phải gặp."

Tệ thật.

Ngụy Ngọc sợ nhất là gặp Hoàng thượng. Không phải sợ hãi uy quyền hay sinh tử gì cả, đơn giản là vì thấy phiền phức!

Ngụy Ngọc từ nhỏ đã là Cửu hoàng tử của Đại Ngụy, tới đây được mười lăm năm, số lần hắn gặp Hoàng đế chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dù sao thì mẫu phi của hắn vốn là người không được sủng ái, thế lực nhà ngoại cũng không mạnh, kéo theo đó là một vị hoàng tử như hắn cũng chẳng được Hoàng đế chú ý tới.

Mỗi lần Ngụy Ngọc gặp Hoàng thượng, trước khi gặp thì bị nhắc nhở đủ thứ lễ nghi quy tắc, sau khi gặp thì là quỳ xuống, cúi đầu trả lời các câu hỏi về bài vở, trả lời không tốt là bị phê bình, bị phạt...

Tóm lại, chỉ gói gọn trong một chữ: Mệt.

Thật sự là mệt vcl!

Bình Luận

0 Thảo luận