Sáng / Tối
Tình huống của Ngụy Ngọc lúc này ấy à...
Chẳng khác gì đang trong giờ học lén xem tiểu thuyết thì bị thầy giáo gọi đích danh cả.
Có chột dạ không?
Tất nhiên là có.
Thế có sợ không?
Thực ra cũng bình thường.
Phản ứng của Ngụy Ngọc cực nhanh, kinh nghiệm làm việc riêng bao năm ở Thượng Thư phòng giúp hắn tắt phụp cái máy tính bảng chỉ trong nửa giây, sau đó làm như không có chuyện gì mà ngước mắt lên quan sát tình hình xung quanh...
Ô kìa.
Lý công công đứng cạnh hắn từ bao giờ thế này?
Ngụy Ngọc lập tức cảm thấy không ổn, nhìn gương mặt tươi cười nhưng đầy âm nhu của Lý Thành, hắn theo bản năng định quay đầu nhìn về phía trước. Thế nhưng, đầu mới xoay được một nửa thì hắn đã kịp khựng lại.
Lý Thành đứng bên cạnh khẽ nói:
"Cửu điện hạ, Bệ hạ gọi ngài lên phía trước kìa, mời ngài."
Ngụy Ngọc: ...
Xong đời
Đang làm việc riêng thì bị phát hiện rồi.
Đã quen làm người vô hình, đột nhiên bị phụ hoàng gọi tên, Ngụy Ngọc vừa không hiểu chuyện gì, vừa thấy chột dạ.
Hắn có làm gì đâu, sao tự nhiên phụ hoàng lại gọi hắn chứ?!
Chẳng lẽ vì nhìn thấy Bát ca, nên tình phụ tử dâng trào mà nhớ đến đứa con thứ chín này, thế là muốn gặp mặt sao?
Cứu mạng với!
Cảm nhận được trên đầu có một ánh mắt nóng rực và đầy áp lực đang chiếu xuống, Ngụy Ngọc biết rõ đó chính là phụ hoàng đang chằm chằm nhìn hắn.
Đã bao lâu rồi không bị gọi tên, tâm trạng đúng là kích động ghê.
Ngụy Ngọc hít sâu một hơi, thành thật đứng dậy, chuẩn bị bước về phía Hoàng đế.
Chàng thiếu niên tuấn tú nho nhã, vóc dáng mảnh khảnh, lúc quỳ thì không thấy rõ, nhưng vừa đứng dậy đã lộ ra ngay, chiều cao của hắn còn nhỉnh hơn mấy vị huynh trưởng phía trước một chút.
Ngụy Hoàng hơi nheo mắt, nhìn đứa con trai vừa đứng dậy, nhất thời cảm thấy có chút xa lạ.
Ông thực sự không có ấn tượng sâu sắc về đứa con này, chỉ thỉnh thoảng nghe người trong hậu cung nói loáng thoáng rằng: Cửu hoàng tử thuần lương chất phác, an phận thủ thường... nhưng thực chất ý của bọn họ là: Cửu hoàng tử đầu óc có vấn đề!
Việc cha ruột không có ấn tượng gì về mình, nói ra thì có vẻ hơi tổn thương tình cảm cha con, nhưng thực tế cả Ngụy Ngọc và Ngụy Hoàng đều hiểu rõ một điều:
Tình cảm cha con giữa hai người cũng chả thân thiết gì
Mười lăm năm từ nhỏ đến lớn, số lần gặp mặt đếm trên đầu ngón tay, thì còn trông chờ gì vào tình phụ tử thắm thiết
Mà vừa rồi, nếu không phải Bát hoàng tử cứ lải nhải trong đầu về mấy chuyện kỳ quặc mà Ngụy Ngọc đã làm, thì Ngụy Hoàng cũng chẳng thèm gọi hắn lên đâu...
Ngụy Hoàng còn đang suy tư, tiện thể nghe ngóng tiếng lòng của mấy đứa con trai khác, thì đột nhiên, một giọng nói lạ hoắc vang lên.
【...Bị sét đánh thì lo mà nghỉ ngơi đi chứ, già đầu rồi còn cố quá làm gì, bộ không biết thế nào là đột tử à?Để ta xem nốt cái preview thì có làm sao đâu!】
Ngụy Hoàng: ...
Ông nhìn chằm chằm vào Ngụy Ngọc đang tiến lại gần, hoàn toàn xác định cái giọng nói vừa rồi chính là của thằng nhóc này!
Tạm thời không bàn đến chuyện vì sao trước đây ông không nghe được tiếng lòng của Ngụy Ngọc, cũng không rõ khoảng cách nghe được suy nghĩ của người khác là bao xa.
Lúc này Ngụy hoàng chỉ muốn biết một chuyện.
— “Preview” là cái gì?
“Xem nốt preview” là có ý gì?
Ngụy Hoàng không hiểu.
Ngụy Ngọc ngoan ngoãn bước lên, dừng lại ở vị trí cách giường ba mét, khom người hành lễ tạ tội với Ngụy Hoàng:
"Phụ hoàng vạn an. Nhi thần vừa rồi vì quá lo lắng cho long thể của phụ hoàng nên nhất thời thất thần, không nghe rõ lời phụ hoàng dặn dò, mong phụ hoàng giữ gìn long thể, chớ nên nổi giận."
Không chỉ thái độ ngoan ngoãn, mà lời nói còn chân thành vô cùng.
Bát hoàng tử: …
Nếu không phải hắn biết rõ tính cách của Cửu đệ, thì hắn đã tin sái cổ rồi đấy.
Bỏ ngoài tai tiếng lẩm bẩm trong lòng của bát hoàng tử, Ngụy Hoàng nhìn Ngụy Ngọc với ánh mắt dò xét, vài giây sau mới cất lời:
"Ồ? Ngươi đã hiếu thảo như vậy, thế thì nói cho trẫm nghe, mấy ngày trẫm hôn mê, ngươi đã làm những gì?"
Á cái này
Ngụy Ngọc nhất thời im lặng.
【Cái này bảo ta nói thế nào đây? Chẳng lẽ bảo ngày nào con cũng đi lừa bánh ngọt của tiểu thái giám, rồi thì cày phim xem tiểu thuyết à?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=7]
Suỵt, hay là bảo mình là một người yêu văn học, ngày ngày chăm chỉ đọc sách?】
Ngụy Hoàng: ?
Nghe loáng thoáng mấy câu, Ngụy hoàng tỏ ra hoàn toàn không hiểu, thật sự là không hiểu hắn đang nói cái gì.
Đường đường là một hoàng tử, vậy mà ngày nào cũng đi lừa bánh ngọt của tiểu thái giám?!
Có thấy mất mặt không hả?
Thể diện hoàng gia sắp bị hắn làm mất sạch rồi!
Còn cái gì mà "cày phim"? "Phim" là thứ gì? Chẳng lẽ phải dùng bàn chải mà chà à? Có thứ gì cần một hoàng tử như hắn phải đích thân đi “chà” sao?
***刷剧 (shuā jù) nghĩa là cày phim
刷: quét, chà, chải***
Đọc "tiểu thuyết"? Tiểu thuyết là cái gì, là sách à?“người yêu văn học” thì ý nghĩa đại khái ông còn hiểu được đôi chút, nhưng Ngụy hoàng vẫn cảm thấy rất khó hiểu.
Cái tên Ngụy Ngọc này rốt cuộc là bị làm sao vậy, toàn nói mấy lời mà người ta không tài nào hiểu nổi!
Không biết trong lòng Ngụy hoàng đang nghĩ gì, đầu óc Ngụy Ngọc xoay chuyển rất nhanh. Chưa tới hai giây suy nghĩ, hắn đã đáp:
"Bẩm phụ hoàng, hai ngày nay Người không khỏe, chúng nhi thần đều lo lắng không yên, nhưng ngoài việc đến Thượng Thư phòng học bài ra, nhi thần cũng chẳng biết làm gì khác, nên đành ở trong điện đọc sách suốt ạ."
【Đọc tiểu thuyết cũng là đọc sách mà. Một đứa phế vật như mình, cho dù Hoàng đế có băng hà thì cũng chẳng liên quan gì đến mình cả. Ta thèm vào mà tranh giành hoàng vị với đại ca, nhị ca nhé, làm Hoàng đế mệt bỏ xừ...Ủa, vậy hai người họ có tính là tạo phản không nhỉ? Chậc, các trường hợp tạo phản thành công ít lắm, rủi ro lại cao, không khuyến khích nhé.】
Ngụy hoàng ánh mắt trầm xuống nhìn Ngụy Ngọc, nhất thời cũng không biết nên mắng hắn nói dối hay trách hắn gan lớn.
Ngụy hoàng không nói gì, Ngụy Ngọc và Bát hoàng tử cũng ngoan ngoãn đứng yên không động đậy. Ngay cả các hoàng tử đang quỳ dưới đất cũng chẳng ai dám nhúc nhích.
Ngụy Ngọc đếm thầm, đến giây thứ mười ba, phụ hoàng mới cất tiếng:
"Trẫm nghe nói, tình cảm huynh đệ giữa ngươi và Bát hoàng tử rất sâu đậm. Hai đứa các ngươi, ai học giỏi hơn?"
Ngụy Ngọc, Bát hoàng tử: ...?
Đúng là hỏi trúng chỗ khó rồi.
Ngụy Ngọc:
【Sao cái cảnh này giống hệt Tết đến mấy ông chú bà dì cứ hay hỏi trẻ con làm xong bài tập chưa thế nhỉ! Phiền chết đi được!】
Bát hoàng tử:
【Thì ra Phụ hoàng vẫn chưa quên chuyện bài vở à? Nhưng cái này thì biết nói sao đây? Chẳng lẽ khai thật là con với lão Cửu ngày thường lên lớp không thèm nghe giảng, bài tập Thái sư giao cũng chỉ làm một nửa, nên mới luôn là những đứa đội sổ trong đám huynh đệ sao?】
Ngụy Hoàng nghe xong thì câm nín.
Nhưng Ngụy Ngọc lại nhanh nhảu đáp:
"Bẩm phụ hoàng, nhi thần ngu dốt, chuyện học hành luôn không bằng Bát ca, Bát ca học tốt hơn nhi thần nhiều ạ."
Ngụy Ngọc khẽ nhíu mày, vừa giả vờ phiền não, vừa đáng thương nhìn trộm Ngụy hoàng một cái.
Trông đúng là giống kiểu đầu óc không được lanh lợi cho lắm.
【Khó khăn lắm mới được lão cha chú ý đến, thôi thì giúp Bát ca một tay vậy. Huynh ấy còn phải bảo vệ Tam công chúa, kiếm được cái chức quan quèn nào đó cũng tốt. Ừm, Bát ca mà phất lên thì mình cũng được hưởng ké...】
Tiếng lòng của Ngụy Ngọc lọt vào tai Ngụy Hoàng, bỏ qua mấy lời lăng nhăng phía sau, thì đoạn đầu lại khiến ông không khỏi ngẩn người.
Thằng nhóc này... vậy mà lại đem cơ hội tranh sủng nhường cho người khác?
Ngụy Hoàng nhìn Ngụy Ngọc.
Bản thân từng trải qua giai đoạn làm hoàng tử, Ngụy hoàng rất rõ: một hoàng tử không được sủng ái lại không có mẫu phi che chở, sống trong cung sẽ gian nan và khổ sở đến mức nào.
Ông vốn nghĩ rằng, cho dù không có “đọc tâm thuật”, mình cũng đủ hiểu suy nghĩ của đám hoàng tử này.
Nhưng không ngờ chỉ trong vài câu trò chuyện ngắn ngủi, đứa con trai út mà ông từng lơ là ấy lại cho ông một đáp án hoàn toàn ngoài dự liệu.
Cửu hoàng tử Ngụy Ngọc không muốn tranh sủng, cũng không muốn làm hoàng đế.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận