Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 25

Ngày cập nhật : 2026-04-11 00:38:56

 Ngụy Ngọc và Đại hoàng tử đến trước cửa Dưỡng Tâm Điện thì dừng lại.

Lý Thành công công đứng canh ở bên ngoài, vừa trông thấy hai người liền lập tức hành lễ.

“Hai vị điện hạ đến thật không đúng lúc, bệ hạ đang ở trong cùng các đại thần của Công Bộ bàn việc. Nếu hai vị điện hạ có việc gấp, xin vui lòng chờ ở bên ngoài, để nô tài vào bẩm báo một tiếng.”

Đại hoàng tử gật đầu:

"Làm phiền công công rồi."

Ngụy Ngọc cũng cười hì hì:

"Vất vả cho Lý công công rồi."

"Không dám ạ, đều là bổn phận của nô tài cả."

Lý Thành công công hành lễ rồi tiến vào bên trong.

Ngụy Ngọc cùng Đại hoàng tử đứng chờ bên ngoài, không lâu sau, Lý công công bước ra.

Lúc đi ra, Lý Thành liếc nhìn Ngụy Ngọc một cái, rồi ánh mắt mang vẻ áy náy quay sang Đại hoàng tử, cúi người nói:

“Đại hoàng tử, bệ hạ còn phải bàn việc triều chính với các đại thần, hoàng thượng bảo điện hạ hãy trở về trước, ngày mai lại đến.”

Nếu sự việc chỉ dừng lại ở đó thì thôi đi, Đại hoàng tử cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, khổ nỗi lúc này hắn lại nhìn sang Ngụy Ngọc bên cạnh, đột nhiên tốt bụng hỏi thêm một câu:

"Được, đã vậy ta về trước. Cửu đệ, hay là đệ đi cùng ta luôn?"

A, cái này...

Ngụy Ngọc nhận được ngay một ánh mắt từ phía Lý công công, biết chắc sẽ có chuyện, chỉ cười khẽ:

"Không cần đâu đại ca, đệ cứ ở đây đợi phụ hoàng bàn xong việc đã, huynh cứ về trước đi, không sao đâu."

Bàn chuyện quốc sự đâu phải chuyện một sớm một chiều, hơn nữa cứ đứng đợi ngoài Dưỡng Tâm Điện thế này thì còn ra thể thống gì nữa!

Đại hoàng tử cảm thấy không ổn, chân mày vừa nhíu lại thì nghe thấy Lý Thành nói:

"Đại hoàng tử, ngài cứ về trước đi ạ. Bệ hạ có lệnh, cho mời Cửu hoàng tử vào trong."

Ngụy Ngọc: 0.0

Đại hoàng tử: ...?

Đại hoàng tử trợn mắt, hắn nhìn Lý Thành đang cười, lại nhìn Ngụy Ngọc, cuối cùng chậm rãi gật đầu.

"Ồ... Vậy Cửu đệ cứ vào trước đi."

Ngụy Ngọc mỉm cười:

"Vâng, đại ca."

Mẹ kiếp chứ!

Cả hai người cùng đến cầu kiến, kết quả hắn được vào còn đại ca thì không, kiểu này không biết Đại hoàng tử có ghim thù hắn không đây?

Ngụy Ngọc bước chân nặng nề tiến vào cửa lớn Dưỡng Tâm Điện.

Một bước, rồi hai bước.

Rất tốt.

Thu!

Phải thu hết lại mấy suy nghĩ vớ vẩn kia đi!

Tuyệt đối không được để cha già nhà mình nghe lén được mấy cái suy nghĩ tính toán trong lòng!

Đứng trước cửa Dưỡng Tâm điện, Đại hoàng tử nhìn bóng lưng Ngụy Ngọc biến mất sau cánh cửa, sau đó hắn thản nhiên gật đầu với Lý Thành, gương mặt bình thản quay người rời đi.

Thế nhưng vừa quay người đi, lông mày của Đại hoàng tử đã nhíu chặt lại.

Chuyện này là thế nào!

Chẳng lẽ là vì hắn và Nhị đệ đấu đá nhau, nên phụ hoàng bắt đầu chán ghét đám hoàng tử trưởng thành này rồi, chuyển sang sủng ái mấy đứa nhỏ hơn sao?

Nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây, tâm trạng Đại hoàng tử lập tức trở nên khó chịu.

Tất cả đều tại tia sét đó!

Nếu không phải tia sét ấy đánh trúng phụ hoàng, khiến hắn tưởng mình có cơ hội được đăng cơ nên mới không thèm kiêng dè, bộc lộ thế lực để đấu với Ngụy Sâm, thì giờ đây hắn đâu có bị phụ hoàng ghét bỏ đến mức này!

Đếm lại những thế lực bị phụ hoàng nhổ sạch trong hai tháng qua, Đại hoàng tử đau lòng vô cùng.

Đó đều là những thế lực hắn tích cóp bao năm nay, cần cù chăm chỉ, thức khuya dậy sớm làm việc, đến chó ngủ rồi mà hắn còn chưa dám ngủ!

Vậy mà chỉ một lần lộ ra, bỗng chốc tất cả đều bị phụ hoàng nhổ sạch!

Đau lòng.

Quá đau lòng!!

Mỗi khi nghĩ đến là muốn nhồi máu cơ tim, Đại hoàng tử ôm ngực, vừa đi vừa hít thở sâu, đồng thời tự nhủ nhủ lòng mình:

Không sao đâu Ngụy Tích, chỉ là chút thế lực cỏn con thôi, mất thì thôi, sau này tích góp lại là được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=25]

Vả lại phụ hoàng vẫn chưa bãi chức quan của mình, chứng tỏ vẫn còn hy vọng, phải phấn chấn lên... À đúng rồi, chẳng phải còn có vị Nhị đệ tốt bụng cùng chịu trận với mình đó sao?

Đúng là huynh đệ hòa thuận.

Đều là huynh đệ tốt, mình có chuyện thì Nhị đệ cũng chẳng khá khẩm hơn gì.

Suy nghĩ đến việc Nhị hoàng cũng chịu tổn thất nặng nề, trong lòng đại hoàng tử lập tức bớt đau hẳn, thậm chí còn thấy sung sướng một cách đặc biệt!

Thế lực của hắn bị nhổ sạch là thật, nhưng thế lực của Nhị hoàng cũng bị tổn thất không kém.

Phe cánh của Thừa tướng có khối người bị giáng chức, có vài người thậm chí còn bị lột sạch mũ quan. Đối với sự sủng ái của hoàng đế dành cho thừa tướng, đây là điều gần như là không thể xảy ra.

Chỉ vì hoàng đế bỗng nhiên nổi giận không rõ lý do, đến cả Thừa tướng vốn được sủng ái cũng không nể mặt, nên khi ông dùng biện pháp nghiêm khắc để chỉnh đốn triều đình, các quan viên ai nấy đều lo sợ bị vạ lây, chẳng ai dám đứng ra cầu tình.

Bởi lúc đó, Hôi Vệ Sứ vốn - cánh tay đắc lực của hoàng đế, đang ráo riết thu thập tội trạng của đám quan viên.

Họ được Hoàng đế đặc cách ban cho quyền “tiền trảm hậu tấu”, vậy nên những quan viên vốn không sạch sẽ đều đang vắt chân lên cổ mà xóa sạch dấu vết phạm tội. Chuyện của mình còn chưa giải quyết cho xong, làm gì còn tâm trí mà quản chuyện của kẻ khác!

Cuộc chỉnh đốn đột ngột của Ngụy hoàng khiến cả triều đình suốt khoảng thời gian ấy trở nên yên ắng lạ thường. Đặc biệt là phe cánh của đại hoàng tử và nhị hoàng tử, đơn giản là không dám nhúc nhích nửa bước.

Trước khi vào Dưỡng Tâm điện, Ngụy Ngọc còn tưởng phụ hoàng đang cùng các đại thần bàn việc quốc sự, chắc chắn không có việc gì liên quan đến mình.

Nhưng vào trong rồi hắn mới nhận ra mình nghĩ quá ít.

Quốc sự cái con khỉ, ông già nhà hắn chắc là đang đợi hắn tới đây!

"Ngụy Ngọc, lại đây, nói cho Bùi thượng thư nghe xem, vụ lưu ly không màu con làm đến đâu rồi."

Vừa vào tới nơi, còn chưa kịp hành lễ, Ngụy Ngọc đã bị cha già sai khiến.

Trong điện có năm vị đại thần đang đứng chờ, đứng đầu hàng chính là Công Bộ Thượng Thư Bùi Tri, một lão già vóc dáng gầy gò nhưng tinh thần vô cùng minh mẫn.

Bùi Tri hướng người về phía Ngụy Ngọc hành lễ:

"Cửu hoàng tử an hảo. Nghe bệ hạ nói điện hạ tinh thông kỹ thuật lò nung, chuyện lưu ly không màu, thần đã nghe quan viên Công bộ bẩm báo lại hôm nay điện hạ đã tới lò nung, chuyện này thần tạm thời không hỏi tới, liệu có thể thỉnh giáo điện hạ về chuyện sắt thép hay không?"

Ngụy Ngọc: ...

Hắn liếc mắt nhìn cha già đang ngồi chễm chệ phía trên.

Ngụy hoàng mỉm cười nhìn Ngụy Ngọc:

"Bùi ái khanh làm Thượng thư Công bộ đã mười lăm năm, đối với binh khí trong quân đội xưa nay luôn quan tâm. Tiểu Cửu à, trẫm biết con thiên tư thông tuệ, những chuyện trẫm không hiểu thì cứ để con nói đi."

【Cha à, người đúng là cha tốt của con đấy】

Lúc cần thì gọi Tiểu Cửu, còn lúc không cần đến thì gọi Ngụy Ngọc.

Chậc.

Đúng là đàn ông.

Cơm còn chưa cho ăn đã bắt đi làm việc ngay!

Nhìn gương mặt tươi cười của phụ hoàng, Ngụy Ngọc hít một hơi thật sâu, mặt dày vô đối mà nhận luôn cái danh "thiên tư thông tuệ" này.

Hàng do Hoàng gia chứng nhận cơ mà, hoàn toàn có thể đem đi treo biển quảng cáo được đấy.

Ừm, quay về phải làm ngay cái biển để khoe cho Bát ca lác mắt mới được.

Ngụy Ngọc xoay người nhìn về phía Bùi Tri, nụ cười bỗng trở nên khiêm tốn, ôn hòa:

"Bùi đại nhân khách sáo quá rồi, đại nhân muốn hỏi điều gì? Ngụy Ngọc biết gì sẽ nói nấy, không giấu nửa lời."

 

Bình Luận

0 Thảo luận