Sáng / Tối
Sau khi từ tẩm cung của hoàng đế trở về, Ngụy Ngọc lại tiếp tục sống cuộc đời “cá mặn” như trước kia.
Cuộc sống ở Tây Tam Sở vừa thoải mái lại vừa chật chội bó buộc.
Ngụy Ngọc là một hoàng tử chưa được ban phủ, mỗi ngày việc duy nhất chính là đến Thượng Thư Phòng học với thái sư.
Rảnh rỗi một chút cũng không chạy lung tung, chỉ ru rú trong tẩm cung của mình, suốt ngày ôm cái “máy tính bảng” rồi lại ăn ăn uống uống, nhất quyết không ra ngoài gây chú ý với mấy người có chút quyền thế trong cung
Cho nên mới nói, với cái lối sống cá mặt, mờ nhạt như bóng ma của Ngụy Ngọc, việc hắn có thể ở lì bên cạnh Ngụy Hoàng mấy ngày liền, trở thành "con cưng của hoàng đế" trong mắt người khác, vốn dĩ đã là một chuyện khó tin rồi!
Giờ quay lại cuộc sống trước kia, cũng chẳng có gì khác biệt.
Mấy lời suy đoán của người ngoài đều là chuyện viển vông, Ngụy Ngọc chẳng bao giờ mơ mộng rằng mình được cha già ưu ái thì sau này thật sự có thể trở thành hoàng tử được sủng, có hy vọng tranh đoạt ngôi thái tử.
Nhiều lắm thì… bát ca của hắn có lẽ còn có chút hy vọng?
…
Ngụy Ngọc làm một con cá mặn suốt nửa tháng trời, cuộc sống chẳng có gì khác trước kia...
À không, vẫn có sự khác biệt chứ.
Khác biệt ở chỗ là có nhiều "drama" để hóng hơn.
Thời gian hắn ngồi cắn hạt dưa cũng dài hơn!
Ngồi xổm trước cổng cung của mình, Ngụy Ngọc vừa cắn hạt dưa vừa ngồi nghe hai tiểu thái giám kể chuyện drama.
Thái giám A:
"Oa, Điện hạ ngài không biết đâu, hôm nay Bệ hạ vừa mắng Lễ bộ Thượng thư một trận tơi bời!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=16]
Thượng Thư đại nhân còn đang cãi chày cãi cối kêu oan, ai dè người của Hôi Vệ Sứ liền tung ra bằng chứng lão hôm qua đi trêu hoa ghẹo nguyệt ở thanh lâu, Bệ hạ còn xem tận mắt ngay trên ở triều cơ!"
Ngụy Ngọc mắt sáng rực:
"Hả? Đi thanh lâu á? Đi giữa ban ngày ban mặt luôn?"
Thái giám B:
“Đúng vậy đó điện hạ, không phải ban ngày thì Hôi Vệ Sứ làm sao bắt được! À còn cả vị Tả Thị Lang của Hình bộ nữa, Hoắc đại nhân nói rồi, hôm qua hai người họ đi cùng nhau!”
Ngụy Ngọc say sưa hóng drama:
"Gay cấn thế cơ à! Quan lại mà dám đi chơi kỹ viện giữa ban ngày ban mặt thì đúng là đáng đời... Ơ kìa, nói tiếp đi chứ, đoạn sau thế nào rồi?"
Thái giám A:
"Sau đó á, sau đó Hắc đại nhân liền đứng ra chỉ đích danh công khai, những kẻ đi thanh lâu đều bị Ngài ấy nêu tên ngay trên triều! Tổng cộng có hơn chục người lận, Bệ hạ nổi trận lôi đình, kẻ thì bị phạt lương bổng, người thì bị cấm túc, thậm chí có hai người bị cách chức ngay tại chỗ”
Ngụy Ngọc chậc lưỡi khen ngợi:
"Oa, đỉnh thế... Còn gì nữa không?"
Thái giám B:
"Có chứ, điện hạ, dĩ nhiên là có rồi! Nô tài nghe người ta bảo, sau khi tan triều hôm nay, Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử bị gọi vào Dưỡng Tâm Điện, ở trong đó hơn một canh giờ, lúc đi ra mặt mũi tệ lắm, nghe nói là bị bệ hạ đánh”
Thái giám A phản bác:
"Ai bảo, rõ ràng là bị phạt quỳ mà!"
Thái giám B cãi lại:
“Chắc chắn là ngươi nghe nhầm rồi! Ta tận mắt thấy hai vị điện hạ xoa chân, nhất định là bị phạt quỳ!”
“Ta mới không sai, chắc chắn là ngươi sai!”
“Ngươi mới sai!”
Ngụy Ngọc:
“……”
Má ơi drama này cuốn thật đấy.
Là đội ngũ "cung cấp tin tức drama" lâu năm của Cửu hoàng tử, hai tiểu thái giám vì muốn chứng minh nguồn tin của mình đáng tin hơn, liền tranh cãi suốt về chuyện “rốt cuộc Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử là bị đánh hay bị phạt quỳ”.
Ai thắng ai thua?
À, câu hỏi hay đấy.
Ngụy Ngọc bày tỏ rằng làm người thì phải công tâm, phải duy trì sự đa dạng của đáp án, có như vậy thì lần sau hắn mới được nghe nhiều drama đặc sắc hơn nữa chứ.
"Ấy ấy, đừng cãi nhau nữa, cả hai ngươi đều là công thần cốt cán không thể thiếu của bản Điện hạ, nhờ có các ngươi ngày đêm cần cù lao động mà bản Điện hạ mới có được ngày hôm nay đó."
Cắn xong nắm hạt dưa, Ngụy Ngọc phủi tay, nói một cách đầy tâm huyết:
"Các ngươi đều là nhân tài mà bản Điện hạ coi trọng, không thể vì chút chuyện nhỏ này mà sứt mẻ tình cảm được. Lỡ hai ngươi nảy sinh hiềm khích, vậy bản điện hạ kẹt ở giữa biết làm sao đây?”
Hai tiểu thái giám đỏ mặt, lúng túng bày tỏ lòng trung thành.
“Khụ… điện hạ yên tâm! Tiểu Trần Tử tuyệt đối sẽ không phản bội điện hạ!”
“Nô tài cũng vậy, sống là người của điện hạ, chết là ma của điện hạ!”
Ngụy Ngọc nhìn hai người với vẻ tán thưởng và hài lòng:
"Tốt tốt tốt, tấm lòng của các ngươi bản Điện hạ đều hiểu rồi. Vừa hay chỗ ta còn ít điểm tâm, lát nữa hai ngươi mang về ăn. Nhìn các ngươi gầy thế này, bản điện hạ thật đau lòng…”
Đây đều là những "nhà cung cấp drama" mà hắn khó khăn lắm mới móc nối được, phải chiêu đãi cho tử tế để còn "phát triển bền vững" chứ lị!
Hai tiểu thái giám nghe vậy lập tức vui mừng ra mặt, liên tục tạ ơn:
“Đa tạ điện hạ ban thưởng!”
“Chuyện nhỏ thôi.”
Ngụy Ngọc vẫy tay với người đứng bên cạnh:
“Hồng Trung, đi, mang đĩa ngọc lộ đoàn điêu tô kia ra cho hai tiểu huynh đệ này.”
Hồng Trung liếc hắn một cái, lẳng lặng quay người vào điện.
Kẻ gác cổng đi rồi, xung quanh không còn ai canh chừng nữa.
Tiểu Trần tử nhìn quanh một vòng, thấy không có ai, lúc này mới nhích lại gần Ngụy Ngọc, hạ giọng nói:
“Điện hạ, nô tài có một người quen làm việc ở Thái Hòa Môn, nghe người ta đồn sắp tới sẽ có sứ giả ngoại bang đến đấy ạ.”
Sứ giả ngoại bang?
Ngụy Ngọc hơi sững lại:
"Ngoại bang nào? Đại Lương? Đám người Hồ phương Bắc? Hay là người Miêu ở phía Nam?"
Từ nhỏ Ngụy Ngọc đã là Cửu hoàng tử của Đại Ngụy, trước đây để hiểu rõ thời đại này, hắn còn đặc biệt hỏi thái sư, hoặc tự mình tra sách đọc qua.
Mà kết quả thì… chỉ cần nghe cái tên triều đại hắn đang sống là hiểu rồi.
Đại Ngụy.
Trong lịch sử hắn từng học, làm gì có quốc gia nào tên là Đại Ngụy chứ! Cùng lắm chỉ có nước Ngụy thời Chiến Quốc.
Nhưng thời đại này làm gì có chư hầu quốc!
Ngay cả lịch sử cũng không giống.
Đại Ngụy chiếm giữ Trung Nguyên hơn hai trăm năm, tự xưng đất rộng của nhiều, là chính thống.
Thế nhưng phía tây có Đại Lương đang dòm ngó như hổ đói, phía bắc là một đám du mục hung hãn thiện chiến, phía nam thì núi non trùng điệp, người Miêu sống giữa rắn rết độc trùng, còn tình hình phía đông thì càng căng thẳng hơn — tuy giáp biển nhưng thường xuyên bị giặc Oa quấy nhiễu.
Ngụy Ngọc biết mình đã đến một thời đại xa lạ.
Ngay cả lịch sử cũng không giống.
Dù không thể dựa vào kiến thức lịch sử mà mình đã học để thiết lập hình tượng thần tiên gì đó, nhưng may là bản thân hắn vốn chẳng có chí lớn, cũng không để tâm đến chuyện lập công danh hiển hách hay lưu danh thiên cổ.
Cá mặn thì cá mặn thôi, miễn là không rơi vào cái thời Ngụy Tấn Nam Bắc triều ăn thịt người là được — sống ở cổ đại lạc hậu hắn cũng chấp nhận!
Ngụy Ngọc chưa từng tiếp xúc với triều chính, nên cũng không biết “ngoại bang” mà Đại Ngụy nhắc tới là nước nào, hắn chỉ tiện miệng nói ra những gì mình suy đoán.
Nhưng Tiểu Trần Tử lại lắc đầu nguầy nguậy:
"Không phải đâu Điện hạ, nô tài nghe nói những người ngoại bang này tới từ vùng biển phía xa cơ! Nghe đâu họ đi từ phía Bắc xuống còn mang theo cực kỳ nhiều kỳ trân dị bảo ạ."
À, từ biển tới?
Ngụy Ngọc chớp chớp mắt, trong thoáng chốc, nào là người Tây, nào là thương mại đường biển… đủ thứ ý nghĩ ùa lên trong đầu.
Hắn vội hỏi:
“Những người đó trông thế nào? Có phải tóc vàng mắt xanh không? Nhìn có hơi giống người Hồ không?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận