Sáng / Tối
Tiểu An Tử cầm phương pháp đã viết xong đi đến Dưỡng Tâm Điện.
Vì là kẻ hầu hạ bên cạnh một hoàng tử vô hình, nên địa vị của Tiểu An Tử - một thái giám - còn thấp hơn cả những thái giám bình thường.
Ngày thường đừng nói là gặp được thái giám đại tổng quản Lý Thành, chỉ cần quen biết được với mấy vị thái giám quét dọn ở Dưỡng Tâm Điện thôi, đối với hắn cũng là phúc đức tám đời rồi.
Tuy địa vị thấp kém, nhưng Tiểu An Tử lại có một ưu điểm
Đó chính là … đầu óc của hắn bị thiếu mất một sợi dây thần kinh!
Tiểu An Tử đôi khi không biệt nổi đâu là lòng tốt hay ác ý của người khác.
Lúc người khác chèn ép, coi thường hắn, hắn còn ngây ngô tưởng rằng họ thực sự đang bận rộn!
Khi Tiểu An Tử đến điện Dưỡng Tâm, hắn không thấy bóng dáng Lý Thành đâu.
Hắn bèn tiến lên hỏi tiểu thái giám đứng canh cửa, nói là Cửu hoàng tử có đồ muốn dâng lên.
Ai ngờ tiểu thái giám kia không có mắt nhìn, cũng chưa nhận ra hiện giờ bệ hạ đã bắt đầu chú ý đến Cửu hoàng tử. Chỉ buông một câu “Hiền phi nương nương đang ở bên trong” rồi đuổi Tiểu An Tử đi.
Tiểu An Tử im lặng nhìn hắn, trong lòng muốn nói: ngươi đến cả việc vào bẩm báo một tiếng cũng không làm, sao biết bệ hạ không muốn gặp? Đây chính là thứ mà bệ hạ bảo điện hạ nhà ta viết đó nhé!
Hơi bực.
Nhưng bực cũng chẳng làm được gì.
Điện hạ nhà hắn vốn không có địa vị, so với một Hiền phi nương nương đang được sủng ái, đám cung nhân không coi Cửu hoàng tử ra gì cũng là lẽ thường tình...
Tiểu An Tử tự nhủ rồi cũng tự nguôi giận.
Hắn ngoan ngoãn đứng sang một bên, định đợi Hiền phi nương nương ra rồi tìm cách dâng đồ lên Hoàng thượng
Tiểu thái giám liếc Tiểu An Tử một cái, ánh mắt đầy khinh thường.
Muốn đợi thì cứ đợi đi, bảo hắn vào bẩm báo là không thể nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=38]
Ai mà chẳng biết Hiền phi ghét nhất bị làm phiền lúc ở bên cạnh bệ hạ, lỡ bị bà ta ghi thù thì toang.
Chỉ có thể nói Tiểu An Tử cũng khá may mắn, chưa đứng đợi được bao lâu thì hắn đã thấy Lý Thành công công từ ngoài điện đi vào.
Không gặp được hoàng thượng thì nói với đại tổng quản vậy.
Tiểu An Tử vội chạy tới, cung kính đưa chiếc hộp trong tay lên:
“Lý tổng quản, đây là thứ Cửu điện hạ dâng lên cho hoàng thượng, nói là phương pháp mà bệ hạ vẫn luôn thúc giục ạ.”
Lý Thành vừa từ chỗ Hoàng hậu về, nghe vậy thì sững người.
Bệ hạ đang bận tâm điều gì, Lý Thành là người hiểu rõ nhất.
Mấy hôm trước chính ông ta còn đích thân chạy tới chỗ Cửu hoàng tử để thúc giục cơ mà!
Lý Thành vội nhận lấy chiếc hộp, giọng ôn hòa hỏi:
"Cửu điện hạ không đích thân tới sao?"
Tiểu An Tử vội bào chữa cho chủ tử nhà mình:
"Điện hạ còn đang bận đọc sách, nên sai nô tài tới mang đồ dâng lên Bệ hạ."
Lý Thành chợt nhớ ra lúc nãy Tiểu An Tử đứng đợi ở ngoài cửa, ông liếc nhìn vào trong điện, thản nhiên hỏi:
"Tiểu công công sao không tự mình vào trong bẩm báo? Bệ hạ vẫn đang chờ đấy."
Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi tới trước cửa điện.
Nghe thấy lời của Lý tổng quản, tên thái giám lúc nãy mặt mày tái mép, chưa gì đã vội vàng quỳ xuống cầu xin:
"Lý tổng quản bớt giận, tiểu nhân có mắt như mù, không biết đã làm lỡ việc của Bệ hạ, sơ suất không thông báo lại cho vị tiểu công công đây, xin tổng quản cho tiểu nhân một cơ hội!"
Lý Thành chỉ liếc hắn một cái, chẳng thèm đáp lời, phẩy tay cho người lôi hắn xuống:
"Trước mặt Bệ hạ mà làm ăn hấp tấp, người của Cửu điện hạ đâu phải hạng để các ngươi tùy tiện khinh nhờn, lôi ra ngoài bắt quỳ cho ta."
Tiểu An Tử chứng kiến toàn bộ, chớp mắt im lặng, trong lòng chợt bừng tỉnh:
À hóa ra điện hạ nhà mình đã lọt vào mắt xanh của Bệ hạ rồi sao?
Bảo sao trông điện hạ chẳng vội chút nào.
Trừng phạt xong tên tiểu thái giám kia, Lý Thành cầm chiếc hộp trong tay, dẫn Tiểu An Tử vào Dưỡng Tâm Điện yết kiến Hoàng thượng.
Vừa vào tới nơi, Tiểu An Tử đã nghe thấy giọng nói của Hiền phi.
"Còn vài ngày nữa là đến Thất tịch, không biết dân gian sẽ náo nhiệt đến mức nào đây..."
Ngụy Hoàng đáp:
"Thất tịch giai tiết, hiếm khi có dịp tốt để nam nữ gặp mặt nhau, ái phi nếu thích náo nhiệt thì cứ bảo người trong cung tổ chức yến tiệc là được."
"Hừ, thiếp nào có ham náo nhiệt gì, thiếp là đang lo cho Thước nhi đấy chứ. Nó năm nay đã mười bảy rồi, cứ mãi không chịu thành gia lập thất thì còn ra thể thống gì!"
Cuộc trò chuyện giữa Bệ hạ và Hiền phi lọt vào tai Tiểu An Tử, hắn bất giác cũng nghĩ đến điện hạ nhà mình nay đã mười sáu tuổi.
[Thất hoàng tử mười bảy tuổi chưa thành thân chẳng phải rất bình thường sao? Bát điện hạ cũng thế mà... Chậc, có mẫu phi chống lưng cho đúng là sướng thật, chẳng biết khi nào điện hạ mới rước được một vị nữ chủ tử về đây.]
Tiếng lòng lạ lẫm lọt vào tai Ngụy Hoàng.
Ông ngước mắt nhìn Lý Thành cùng Tiểu An Tử đang đi vào.
Lý Thành cúi người hành lễ:
"Bệ hạ, Cửu điện hạ sai người mang đồ tới ạ."
Vốn còn định hỏi kẻ đi theo là người của ai, giờ thì cũng không cần nữa.
Ánh mắt Ngụy hoàng dừng lại trên chiếc hộp, khóe môi khẽ cong, trong mắt lộ ra vài phần chờ mong:
“Là thứ gì?”
Lý Thành nịnh nọt cười đáp:
“Đương nhiên là thứ bệ hạ vẫn hằng mong đợi rồi ạ.”
Thứ mà ông mong muốn, chẳng phải chính là phương pháp luyện thép và đường trắng đó sao?
Ngụy hoàng vui mừng ra mặt:
“Mau, dâng lên đây, để trẫm xem thử.”
Thái độ của Hoàng đế khiến Hiền phi ngồi bên cạnh có chút ngơ ngác.
Vị mỹ nhân mặc cung trang lộng lẫy, đầu cài trang sức quý giá, dung nhan diễm lệ trông chẳng giống một người phụ nữ ngoài ba mươi đã có hai con chút nào, ngược lại cứ như mới đôi mươi.
Cậy vào sự sủng ái của Hoàng đế nên Hiền phi có phần kiêu ngạo nhưng cũng không phải là kẻ không có não. Bà ta biết mình không thể trực tiếp xem phương pháp ấy, nhưng hỏi vài câu thì vẫn được
Thấy Ngụy Hoàng xem với vẻ mặt hài lòng, Hiền phi khẽ nhướng mày, không nhịn được hỏi:
"Bệ hạ, không biết Cửu hoàng tử viết gì cho người mà lại khiến người vui mừng đến thế ạ?"
[Hừ, cái loại phế vật nhát gan như Ngụy Ngọc mà cũng có thể lấy lòng được Hoàng thượng sao? Chẳng lẽ đúng như Thước nhi nói, Hoàng thượng định bồi dưỡng mấy vị hoàng tử nhỏ tuổi?]
Ngụy Hoàng ngẩng đầu, nhìn Hiền phi bằng ánh mắt ẩn ý, cười đáp:
"Tiểu Cửu thông tuệ, rất được lòng trẫm. Trước đó không lâu, nó còn chế ra được cách làm thủy tinh, chất lượng không tồi. Trẫm mang cho sứ giả Tây Kỳ xem, ngay cả bọn họ cũng không thể bắt bẻ nửa lời, xem như đã làm rạng danh Đại Ngụy chúng ta."
Đến cả hoàng tử nhỏ tuổi nhất cũng có thể làm rạng danh Đại Ngụy, vậy mà thân làm huynh trưởng thì lại chẳng giúp được gì.
Trong mắt Hiền phi thoáng hiện vẻ bất mãn, nhưng thần sắc trên mặt vẫn không đổi, cười tươi nói:
"Vậy thì Cửu hoàng tử đúng là trời sinh thông minh, bằng không Đại Ngụy ta đã bị đám người man di Tây Kỳ kia xem thường rồi."
[Chẳng qua cũng chỉ là mấy trò vặt vãnh tầm thường. Đường đường là hoàng tử mà lại đi đàn đúm với đám thợ thủ công, quả nhiên mẹ nào con nấy, mẫu thân xuất thân hèn mọn thì đứa con sinh ra cũng chẳng ra gì, cái thứ ti tiện, thấp hèn đã ngấm vào máu khi còn trong bụng mẹ rồi...]
Ánh mắt Ngụy Hoàng tối sầm lại.
Nhìn gương mặt xinh đẹp của Hiền phi, trong lòng ông bỗng dâng lên một cảm giác chán ghét vô cùng.
Mỹ nhân rắn rết thì vẫn là rắn rết.
Ông không thể vì hai tháng qua ít lui tới hậu cung mà tưởng rằng bọn họ đã thay đổi bản tính.
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, nếu dễ thay đổi thế thì trên đời này làm gì còn hai chữ “giả tạo” nữa?
Vị Hiền phi này xem ra còn chẳng bằng Hoàng hậu.
Ít ra Hoàng hậu tuy thô lỗ bên trong, nhưng cũng không hạ thấp người khác bằng lời lẽ như thế…
Nụ cười trên mặt Ngụy hoàng khẽ thu lại. Ông lên tiếng với Hiền phi:
“Nàng lui về trước đi, trẫm còn chính sự cần phải xử lý.”
Bất ngờ bị đuổi khéo, Hiền phi sững sờ trong giây lát.
Bà ta có chút bất mãn, nhưng rốt cuộc không dám phản kháng, chỉ đành miễn cưỡng hành lễ rồi lui ra.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận